Từ Nguyệt Gia vừa bước vào thư phòng đã phát hiện bên trong nhiều hơn một cái giá sách, sau đó còn thấy một quyển đặt trên thư án, kết quả mới lật trang đầu tiên, nội dung bên trong lại không phải là, mà là thoại bản mua ở tiệm sách.
Hắn còn chưa kịp nhìn kỹ thì sách đã bị Ôn Diệp cướp mất."Hồi trưa Tuyên Nhi có đến đây, ta sợ quyển thoại bản này sẽ ảnh hưởng đến thằng bé nên mới tiện tay bọc cái vỏ." Ôn Diệp thuận miệng bịa đến đây, khẽ ngừng lại, ngước mắt lên nhìn thẳng Từ Nguyệt Gia, tỏ vẻ dịu dàng nhút nhát: "Lang quân sẽ không để ý chứ?"
Với quan hệ hiện tại của bọn họ, còn chưa phải lúc thích hợp để hắn biết nội dung bên trong thoại bản.. thăm Diệp thử ôm hắn tâm dò tư Ôn. lại tối như gì Không vụ, như lý giải xử giống giống ngược phải phải lắm quyết khó công ăn. phạm nội Hình vẻ Tuy nói rõ nhưng thoại quyển chưa ở, nhất dối Nguyệt dung Bộ dáng là, hắn thấy nhiều Gia Từ nhân bản năm vẫn của.. để Từ Không quét lát rồi Gia, mắt tới ngừng Nguyệt nói: "ý một khẽ.
Liễu đâu Tâm rồi? bước Nguyệt ngoài lại xoay ra người Gia Từ. cuối về đầu món duỗi đó Diệp Mà đến hai chỉ đôi Ôn của phía đũa từ... hầu dùng bữa nhìn ra đến hạ hắn, Diệp thoáng Ôn: "mở sau có hỏi ai Sao phía lang không quân miệng?
Thân khi mặt nghiêm, ít trang thẳng tắp, nói vai cười vẻ. và không khi Diệp mà nhau: "Ôn ăn đũa lên thấy sẽ, hạ nói quân lang Ta giống có cầm hầu người quen." hạ vị Từ quân hầu Đào Chi người ra lẫn bữa nhau thoáng dùng, và Vân có hắn bước đang ngoài Chi muốn này lang muốn nhìn còn?.""Không phải. cũng đâu của các không nhân cả phu Ngay cần nàng!" ăn Nguyệt điệu không thường có Gia, bình ra gì Từ, bình cơm nghe tĩnh giọng ý."Là vậy à. lập chỉ ngồi theo hắn Ôn, đành sau tức thấy Diệp xuống." phía cùng Từ mắt Gia về Nguyệt cũng Cuối Ôn nhìn lên Diệp ngước. ít Diệp hiểu về Ôn đó mắt một của Gia quá là Từ món lia mình, vẫn thấy Nguyệt nào cảm về ăn nàng biết phía."
Từ Gia Nguyệt: "." lang quân quay rồi Vãn một đổi mời dùng, thoại khuôn Diệp bữa giá sách dọn thiện mặt Ôn bản: "về vừa lại khác sang đã, người đã nhét xong lại.. vị bàn về trên mức quá trước thanh Khẩu hiện, xuất Gia đạm cay dùng lúc nghiêng thức, hắn một ăn khi mình chưa từng bữa Nguyệt mặn Từ của." là còn một nói người đáng nếu, vui mượn thì sướng khác hưởng cơm loại Ăn nữa gì thụ tay. sao để thức Lang Ôn nhẹ mắt ngước lên Gia Từ của không nhẹ, có quân Rất sau nuốt vị, xem khó Diệp khi nhai, đó ăn hỏi: "ánh kỹ, Nguyệt chậm thể mắt giọng hợp khẩu?" gà xa Thái trước ngay của mặt cách Gia Nguyệt, Không Diệp Từ miếng xong nói tệ khí khách thịt, độ rồi: "ăn Ôn.""Nếu không kiêng, cần cần ta nàng dè. nhau ra không sâu phát vào nhỏ tiếng sau chỉ, nho vang suy đũa, trên tiếng chạm thỉnh nghĩ một vậy bàn xa lúc còn thấy thoảng khỏi lâu Ôn va Diệp bát.""Cảm ơn." đũa vẫn của đó vào như ăn hai Ôn Diệp không món Sau đó chạm cũ."ta hạ hầu người không Lúc dùng bữa cần.
Chốc gà món, chung Từ bát miệng xem rất lát Gia ngon thử ở này rồi một bên dùng gắp ăn của cạnh thả quân sau: "Diệp cay miếng là nói trong Nguyệt, vào đũa Lang Ôn. tối nữa Gia đũa đã ăn một Nguyệt đó canh cơm không Từ dừng, bát bảy quá chỉ bích mấy thịt (/), không sau quen ăn việc bát nửa, phần với lại ăn ăn và ngạnh. trên Hôm lại hơn bàn món nhiều nay hai ăn." nghĩ đối Diệp Là thế ta rồi thuận ngồi: "Ôn xuống hắn sai diện." Gia Từ ngồi miệng xuống, Diệp Nguyệt lại mở Ôn Đợi lần nữa.
(/) gạo Bích Ngạnh: là một loại gạo tẻ có màu xanh như ngọc, loại gạo này được trồng ở huyện Ngọc Điền, tỉnh Hà Bắc.
Vào đời nhà Thanh, gạo này được xem là cống phẩm, chỉ có hoàng thân quốc thích và quan lại quyền quý mới được ăn.
Ôn Diệp tiếc nuối buông đũa, chờ bọn tỳ nữ dọn đồ xuống rồi bưng lên hai chén trà xanh, nàng mới châm chước mở miệng: "Lang quân này, hôm nay ta đã làm sai một chuyện."
Động tác bưng chén trà của Từ Nguyệt Gia khẽ khựng lại, hỏi: "Chuyện gì?"
