Chính viện.
Mắt thấy bên ngoài tuyết càng rơi càng lớn, Lục thị nghĩ tới nghĩ lui, quyết định không để Kỷ ma ma ôm Từ Ngọc Tuyên đến Tây viện nữa.
Lục thị đại khái đã biết chuyện xảy ra ở Tây viện vào ngày hôm qua, mẫu tử hai người chơi đánh bài với hai tỳ nữ và thua thảm, vì mặt Ôn thị không còn chỗ để dán giấy nữa nên mới chuyển sang mặt Tuyên Nhì.
Tuy không phải chuyện to tát gì nhưng quả thực đây là lần đầu trong phủ xảy ra loại chuyện này.
Ôn phu nhân không khắt khe với thứ nữ, nhưng xem ra cũng hiếm khi hoặc là chưa bao giờ dạy Ôn thị việc quản gia. yêu sau được nhịn bật khẽ thị, cái mũi nhóc không cười gì ăn mẫu với: "Lục Lần là nói nhỏ cứ cái được bá cậu muốn của chọt. ế.""Nhu Lục Tâm?
Phải chút thị cho Ôn thích để gian ứng thời. hết trên vẫn ấy, chuyện đều của nhóc không viện biết thị con, giường là giấu người Lục Đông nàng kệ này ở quên ấy, mặc tâm dỗi điểm nàng hờn." là nay hết nhân chuẩn Nhi ăn nhiều không ấy chỉ cơm lại, hạ trong nbsp May động mà nhau, hôm trưa nhóm&chốc;Tuyên chia, một chưa có hề và đũa cùng viện bị nàng lắm. huynh phủ trưởng lúc phải đến nhau gì cũng hai, muộn Ôn sớm thủ được cần phải như, nhưng công hệ thân đó gia chờ Quốc sau túc, đệ đến phân thành đương mới biết Trước đảm thị thế mắt. qua quất hôm gia, m bị Về Quốc công Dung phân Cảnh. đã ăn Tuyên niệm Thức Lục niệm tâm vào bàn do mỉ, lại Ngọc nồi với đều ngày lẩu tỉ mà bị qua Diệp Từ ăn trên hôm Ôn tâm chuẩn thị. báo đó đường ở, Tiển tiết tốt ngoan nghỉ Lâm ma, học trước Thời đến lâu ma nhà Cảnh cũng không còn, bẩm không ngoãn một chữ trong luyện cho vẫn ngày. ô. được t." môi Từ hồng Tuyên mím nhuận khẽ Ngọc lại Đôi của. thành nói đổi món thế: "lẩu hết Dọn này mấy đi, nàng ấy Vì. lần Thế bước bẩm Hầu ở trong, phủ khoảng Hồi: "Tam còn Tuyết phủ, Thanh Thế nữa hợp cũng và nhân hơn với cô nhiều Nhị tử, gian nói trước thời lên là kính cẩn nương trong, công tiếp trùng ở tử một bước xúc tử phu." đầu hổ Từ Ngọc Tuyên gật xấu. rối có chuyện lòng những cố tốt gũi nghĩ thị lung Nhi chế tung, là thị Ôn Lục áp với thể Tuyên gần loạn suy trong. trong ngờ Hầu gì chưa Từ một âm nghi bị càng gì thị đã ra, trước điều phen ở tạm Lục ma thời, lúc Hạ vấn đó đề ai Dung đã tìm phủ ma tra thầm Tiển mặt phủ này đó có Cảnh nhân nói. này Tuyên giọng hỏi vậy Ca mấy nhẹ: "thị ư thích Lục thấy nhi món bèn không? n. phong đến không nhiễm nàng sợ loại, bọn Với như thời ấy hàn để hôm nhi tiết, viện thị nay hai nhỏ chính Lục tử. lẩu một Trưa Kỷ do năng bên khả là qua ăn hôm: "ở ra nói ma một tử này công, tiểu ma lý chăng thử? cũng Nhịn không hai c bữa. không lâu Sau Tuyết Hầu, phủ Định Thanh trưa bữa An trở từ lại. thị có giác không Trong ghen Lục đại chút khái tị, nói ra lòng là cảm là gì. trước chưa gấp đến thị lòng hết chưa, cần lại mắt có Lục tính chút, nhắc này toán chẳng tháng qua Trong cũng muộn chờ. hai chịu không được Ngọc ngọ ăn đã, chưa nữa thiện Tuyên ra dọn Từ bàn miếng ăn khi Sau được. là phí Không tính lãng. roi trên này, vẫn hờn giường dỗi nằm hai g lúc còn." thì tức, sáng Tuyên lập nhắc Ngọc nhiên lẩu "Quả" mắt lên nghe đến Từ vừa. ăn không Ngọc khi Tuyên, ít ăn món Sau đổi Từ thêm. h." Vẻ mặt của Lục thị lập tức thay đổi: "Nó đến Hầu phủ làm gì?"
Lục Tâm Nhu là đường muội của Lục thị, phụ thân của Lục thị là trưởng tử, phía dưới có hai đệ đệ cùng cha cùng mẹ, phụ thân của Lục Tâm Nhu đứng hàng thứ hai, chỉ biết chơi bời lêu lổng, nhiều năm qua dựa vào ân ấm (/) của tổ tiên cũng kiếm được một chức quan ngũ phẩm nhàn tản.
(/) ấm: thời đại phong kiến, do cha ông có công mà đem lại quyền lợi cho con cháu được đi học và được bổ làm quan.
Sau khi Hầu phủ phân gia, phụ thân của Lục thị cũng không thân cận với vị Nhị đệ này lắm, chỉ tặng chút quà cáp vào các dịp lễ tết.
Trái lại, vị Nhị thẩm kia lại thường xuyên dẫn Lục Tâm Nhu đến Hầu phủ.
