Chỉ là Dương thị nhắc tới chuyện này, Ôn Diệp không khỏi nghĩ đến bản thân, nàng đã quyết tâm đời này không sinh con.
Tuy Từ Nguyệt Gia nguyện ý bao dung những hành vi khác thường đó của nàng, nhưng chưa chắc sẽ nhượng bộ trên phương diện con nối dõi.
Năm đó định thân với công tử Trương gia, Ôn Diệp đã lợi dụng đợt bạo bệnh đó âm thầm tìm kiếm không ít phương thuốc tránh thai, hiệu quả chỉ làm giảm tỷ lệ đậu thai chứ không có mang tính tuyệt đối, nhưng nó có một chỗ tốt, đó là không gây ảnh hưởng xấu đến thân thể.
Nhưng Ôn Diệp biết, không phải lúc nào bản thân cũng có thể may mắn như vậy, loại chuyện này còn cần phải thương lượng tốt với đối phương thì mới dễ làm.
Song thời gian còn dài, nàng mới gả vào Quốc công phủ, vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu tính cách của mấy vị chủ tử trong phủ, phải từ từ. chính không tập Ôn đã, viện ít tụ đến Diệp Lúc nơi người. giờ nửa trước ra một Nhưng canh với, định viện nàng cách đến làm dành thị Khê chuyến Thúy cho của Thẩm sẽ người trưa bữa nhất."
Ôn tất của vị chỗ Gia nhau Nhiên Diệp nhiên nay thì dựa Diệp kề theo trí Ôn sắp phủ là Ôn gả rồi Nguyệt, và liền cho nhưng đã xếp ngồi Ôn của Từ Nếu. trên rồi Diệp với làm trước Ôn mặt người muội người mọi gặp mắt mới dừng lễ tiểu. hôn này rồi thành, Từ thôi muội muội: "suy giọng cũng không thị, an sẽ ủi nghĩ gian sau và Tứ Dương gia ngắn, Nhị cần buồn thời còn có nhỏ. có không xuất này di khả Thường trường loại hiện trong được nương hợp năng. tuổi theo đã Tuệ, hai ta này không, chỉ tử thu dẫn Ôn trưởng, nàng lần ít phần tháng năm không gặp liễm Về người. đáng nàng chuyện, Từ để chuyện khi ý Chỉ ra ít, tránh trước có ngoài, xảy muốn thể ngủ mấy thành Gia Nguyệt bữa chỉ với tiếc. biết Châu não không Thịnh cần Hiển nghĩ phiên trận đối ra hành nàng "gia là" đã ta phải tiến, cũng Không Kinh với luân Đỗ tẩy. không gặp chút Mấy, hơn dường đã gầy ngày như. này nguyên nhân làm Diệp, phu dành tử sợ gả cứ được công, khác Quốc mức Quốc độ còn mẹ nhi, huynh chỉ cho quý vị nhưng trưởng cũng đứa công vượt cha yêu phủ đến kế, tử sau thất phú một vào qua Ôn phối không, để thể nhỏ Ôn căn của dù này cũng lại Diệp sinh cùng thương nhi.
Liễu tử Ôn ra đến hai Tuệ Ngoài thì đứa đều rồi Lan Uyển Dương thị, Ngọc và nhi Ôn của Ôn và thị. các Thẩm Tỷ thấy nói ngồi: "con vậy muội chút bèn thị gần." lầm cho thích Ôn giải Diệp tùy không, hai không thị nói sẽ hiểu bừa, ngờ nhưng cũng câu chỉ để gạt tính lừa nàng tiện qua. náo còn Nhìn nhiệt rất. dù bà nhi của bốn của nhà mình một tuổi nàng này cũng, theo muốn nữ tử Ôn không chịu bà thì, ấy khuê mang trong cũng ấy Lan có Lần nàng hơn theo tuổi mới dẫn cho. chót ngồi, rơi nhiên tiểu của ánh đang Diệp vào Tuy mắt hàng tiên muội Ôn ở vẫn đầu ghế. phụ quan một, bây ngữ phẩm lọt lục ngũ, rồi Tuệ thời nói là cũng quan, là hàng tai phẩm mà Tục ngũ người viên tử ít gia phẩm người, đất một nhất nghe gạch ra xuống, tòng xem là Ôn giờ Đỗ tạm một quan ném. thấy mộ rằng nghe cho nàng hơi Diệp mang hâm thị, của Dương nên thai mặt Liễu thường thị vẻ khác Ôn. phép Ôn lễ quy thai Uyển theo tuân chỉ bên long, hai thủ ở cạnh dẫn thân nhỏ vẫn, phụng tắc đứa dáng cặp mẫu vẻ Ngọc. như mỉm cười có nàng ứng, Đối phương nhìn cảm.
Dựa theo sắp xếp ban đầu thì Ôn Diệp sẽ ngồi đối diện với đích tỷ Ôn Ngọc Uyển.
Nhưng có một câu này của Thẩm thị, Ôn Diệp có thể ngồi vào vị trí ngày trước.
Chờ Ôn Diệp ngồi vào chỗ rồi, Kỷ ma ma không thể ôm khư khư Từ Ngọc Tuyên được nữa, dù sao mấy công tử và cô nương khác trong phòng đều ngồi bên cạnh mẫu thân của mình.
Vì thế, trên đùi Ôn Diệp bỗng nhiều thêm một món trang sức.
Đối với Từ Ngọc Tuyên mà nói, chẳng qua chỉ mới ở trong lòng Kỷ ma ma chợp mắt một chút mà trước mắt đã có thêm rất nhiều người xa lạ, Kỷ ma ma vốn quen thuộc từ nhỏ cũng không còn nguyện ý ôm cậu nhóc nữa.
