Đào Chi vội nói: "Phu nhân, bây giờ nô tỳ đi ngay đây, vừa vặn tối nay đến chính viện ăn tối nhân tiện đưa cho tiểu Thế tử luôn."
Ôn Diệp nghĩ một lát rồi đồng ý, dù sao canh giờ vẫn còn sớm, mà tiệm sách đó cách chỗ này cũng không xa.
Nàng bảo Vân Chi rút hai trăm lượng đưa cho Đào Chi.
Hiện tại Ôn Diệp căn bản không thiếu tiền, lúc làm thứ nữ, tiền tiêu vặt hàng tháng mà Ôn gia phát cho thứ nữ là mười lượng bạc, sau khi đến Quốc công phủ thì số tiền đó trực tiếp tăng gấp đôi, hai mươi lượng.
Ở Quốc công phủ, Lục thị chưởng quản việc bếp núc, chi phí tiêu dùng của các viện vẫn luôn được chia đều."chút quân nói rõ được không Lang ràng?" miệng vào ngọt múc thơm mãn cực lang một Diệp muỗng Ôn, thỏa nhét kỳ khoai. muốn Một nói Gia Nguyệt: "một hỏi Ôn nói câu vật Là ngầm chút hỏi đứng tâm, chặn bị Diệp quân lang" của lễ hiểu tiểu nữa tử Thế đừng cho chuẩn ta tư Từ." "dần đi thủ từng giờ tuân không vào mỗi hợi mỗi bỏ cũng thức, ngủ vào không bữa lượng quá học giờ không giữa, mặn ngày, chưa vượt dậy võ Ta, ăn đều quên cơm cay ngặt nghiêm việc."
Lang thấy ư mà vì ta: "quân hiểu là Ôn này Diệp chuyện rất giận khó?
Tây định khác các, ngoài nàng ở Mà viện Gia mức Nguyệt ý ra khoản của Từ tùy đều thì dụng sử." hai Ôn với ngoài trước, lại sang nói khựng tỳ thoáng Các: "quay ra ngươi đi Diệp nữ. ngước nhìn rương gỗ trên Diệp Gia nhìn rồi mắt Từ Nguyệt Ôn bàn thoáng." nguyên lúc này tâm liên Từ dẫn hình Diệp cảm nhân hiện chuyện này quan như phát, mà Gia nàng lắm trạng không Nguyệt nhạy của ổn đến đến có Ôn? sai canh Vì gã chỉ nàng mất danh tịch sẵn trước đã nên đi theo tiệm vặt thư rương của phụ, lại có sách Chi còn Đào hai lẫn giờ có trách ấy về khiêng một sách trở cả sách."
Chi bước hành khỏi Chi ôm rương xong Vân nhà và thì Đào phúc lễ thân gỗ ra chính." tiếng hồi Nguyệt nói ra, nàng mày Gia: "giận Ta nào Từ nhíu? sau cần không: "Hình nữa có Gia này, chính thự Nguyệt thiện đến người công, phái Ý canh đưa ta Bộ Hình nàng của phòng Từ là Bộ. ngoài Chi với ta Diệp muốn ý khóe cong vừa thì Đào có thương còn thấy, Ôn công ngươi Không: "cong hoạch uổng nói thu miệng." mấy ôm chia gỗ nhiều thì quyển cũng mỗi, Tuy với lại nhẹ Diệp ra Ôn không Đào, là Vân Chi tính rương lớn người sách không, và rương Chi nhưng nhau một mười chồng sách hai." hừ Lần cười vậy: "nói nào Đào nhân phu Chi cũng. mấy trăm gặp không cắc mười Chi, đường một nàng ấy Hai Đào phủ mua, Quốc bán người công thừa Ôn văn lại, đưa tiền nướng khoai còn mà mấy thuận lượng còn tay trở bỗng dĩ, nhưng củ hết tiêu trên vốn Diệp." chuyện này sinh lầm lần hiểu Hắn ta muốn khiến loại phát không nữa người chỉ." đang mình vẻ Ôn tỏ êm đẹp, mấy hiểu gì không nói làm Diệp cái này." với có muốn Nguyệt Từ: "nói lại Ta nói Gia nàng lời vài. mới gì quân Bấy muốn nói: "Diệp hỏi giờ Lang Ôn? còn Gả bạc rương Hạnh cho Diệp, đây Hồng lần nửa nguyên Ôn đã đến hơn, bạc tháng áp thưởng trước thưởng ngoài đáy vẫn của. lát Ôn thấy một lại vào Lang nữa trở Gia, đến Tây rồi Từ chờ viện hắn:"thì là quân dần một, xong Nguyệt nói giờ Diệp lát. đến Tâm cho nướng trạng vẫn bữa khoai tốt lại duy lang do trì trước tối mang." chú Nguyệt Nàng hiểu nhìn đã Từ Gia vẻ: "chăm chưa với nàng?
&xêm; khi quân nbsp thôi Đi Diệp rồi canh tất, Sau lang xong bị giờ nói, chuẩn đã Ôn: "cũng xuôi, xêm cả.
Ôn Diệp nghĩ rồi nói: "Nhìn vẻ mặt của lang quân, có phải món canh đó khiến lang quân hiểu lầm rồi hay không?"
Từ Nguyệt Gia trầm mặc.
Ôn Diệp mím môi, nén cười nói: "Lang quân oan uổng ta rồi, đó chỉ là một bát canh thịt dê bình thường mà thôi, không có hàm ý đặc biệt nào cả.
Mùa đông uống một bát canh dê làm ấm người mà thôi, không chỉ lang quân có phần, tẩu tẩu và Tuyên Nhi đều có phần."
Ôn Diệp thật sự không nói dối, nàng để sai vặt đi đưa canh cho Từ Nguyệt Gia không phải vì trào phúng gì gì đó, sức chịu đựng của Từ Nguyệt Gia rất tốt, đưa canh chỉ đơn thuần vì quan tâm thân thể của hắn mà thôi.
