Lục thị nghĩ rồi nói: "Chỗ ta có một hộp hồng bảo thạch tỷ lệ cực tốt, lát nữa muội cầm về đánh một bộ trang sức đi."
Hồng bảo thạch?!
Ôn Diệp cố nén kích động trong lòng, lễ phép từ chối: "Này quá quý trọng rồi, ta không thể cầm."
Lục thị xuất thân từ Hầu phủ, của hồi môn vốn đã phong phú, hơn nữa hiện tại còn chưởng quản việc bếp núc ở Quốc công phủ. lẽ vui là Chẳng bao nuôi chính phú được niềm bà đây?." lại với Sau ta viện thị, suy người: "đến cứ thì cái sai này nghĩ chính một nói thiếu nói Lục lúc gì. lấy một bộ này phu hộp: "sức nhân xong nhận rồi phu vẫn công Chi tặng, cái Quốc Vân thừa đấy nhân nói còn trang đánh. bồ chim u câu.
Vậy Ôn: "Diệp. nàng đau con lòng đi nữa, đợi nói chết giận: "lạnh mấy nàng đừng con không, lập mai ngày Lục đã nhạt muốn nàng cũng, thị tìm ngày Nếu tức. giao một nắp Diệp Tây khi thức đóng thưởng viện lại và rồi cho đến trước Chi về hộp Vân nó lúc Ôn..
Gia Nguyệt Từ:.." hơi như bảo đưa rồi sớm Hình hồng đã thạch." hồng Một thạch mà hộp thôi bảo. bóng Tuyên miệng nữa người như khi Từ, cái mấy gọi vẻ toàn liên xẹo thấy nhỏ, nơi đến sắp không xíu khóc, đến tục méo dáng Ngọc tiếng hoàn. nhau với như Đối ngước phương, ứng tâm giao, mắt có nàng cảm lên mắt.." mà sau nàng trắng "Ôn hộp" viện tay lại, công thị trước mở ra lấy, khỏi tuyết ngọc bảo Tây đó Chi chính đường trở đào trên từ cầm tặng Lục mảnh, trên Vân đã thành một Diệp thoát hồng viện. nho đi ra Trước đệm nhạc đã xảy lúc rời nhỏ một khúc.." mà đó thể cách nàng lại hiểu của hiểu bằng nào Không mắt ánh đọc hắn có.."
Ôn hơn vậy càng ra chính nhanh chân độ viện, tốc khỏi dưới nghe đã Diệp sắp. nam khe đầu Diệp Ôn, khẽ lắc nhìn nhân." sướng Diệp vui đầu cố gật lòng trong, nén Ôn. bị hai trà nấy dậy Diệp, mới lại lúc chơi trong thời đứng đi, chung Ôn rời ngồi thì gian giữ. vô Ngọc bỏ đi chân sóc mình ma, thức rơi Ôn chăm phải đi tức theo ma muốn thấy, đang Diệp Kỷ Từ bước Tuyên lập. ngoài như còn công vậy gió Lục vội Bên Tuyên, Ngọc không: "thị lạnh nỡ thấy, mau vào tiểu ôm Từ nói trong không tử. ướt Tuyên mắt lòng thị Ngọc sũng lại trở trong với Từ Lục đôi.
Gia Diệp nghiêng Ôn đến nghĩ ánh kín, mắt khẽ với Từ, sâu chuyện biết Không Nguyệt gì đầu nàng nhìn. cảm tẩu ơn tẩu. thân cao ngây dáng đã hiện cho đi, người Diệp một lâu nhớ, của lên cao phát hô Từ bóng nhìn Tuyên khi Ngọc Mẫu đến xa hồi mới phải cửa: "ngạch Ôn!. trở nbsp về mang hai nặng Lâm và Cảnh Đông Dung nbsp mày nhỏ&viện;Hai túc chân đệ nề Từ, bước sách Từ nghiêm mặt rương&Cảnh;huynh theo." áo đi lấy giống thị hiểu tay, như cổ hơn Lục ra nương, Lục thị túm miệng nghe càng hại Tuyên vươn của tay: "mếu lợi - Từ - Ngọc Bá: "..
(/) câu huyết màu như (鸽血红): hồng m đỏ Bồ.. phen Vụ vì sau án phức tạp gần công nhận ăn cùng tối có hai liên đến phòng, Từ với nhau Từ khi thương xong phải người Gia mà tiếp, chỗ Nguyệt tiền quan viện thế cần, trưởng lượng đây huynh Quốc mấy thư một mới. ẩn một cảm câu (/) một vừa, ra vừa lệ cách hồng trầm loại lộ lắng bí thuần Bồ huyết giác khiết hoa.." thạch thì tức thể khảm tiếp lời Chi: "mấy Đào cái vậy nghe hồng lập vòng Vậy thêm bảo vàng có đánh." tử công về vã tiểu vội bước tới ma ôm ma Kỷ.. á. mắt vã của ra sắp đụng đường thấy thì mấy kéo, Nguyệt cậu nhóc hài lại chính vạt vội khỏi khoảng Từ Diệp cách tử Gia sau váy Ôn rớt, đi bước với phía vào ra mình. bản căn muội Nếu muội nhận hề đó thị đi: "chút đã cứ Lục không thiếu cho thì tiền. thấy màn Lục trong ở đường một chính này nhìn thị: "."
Nàng ấy nhớ rõ phu nhân vẫn luôn ngại đeo nhiều đồ trang sức (đội lên đầu) quá cồng kềnh, vừa vặn lấy làm vòng tay.
Ôn Diệp lại nói: "Không cần, cứ để đó trước đã."
Vân Chi bỗng thấy khó hiểu: "Phu nhân không định sử dụng nó hả?"
Ôn Diệp thầm than một tiếng, trong mắt lộ ra mấy phần không nỡ, nói: "Hồng bảo thạch viên nào viên nấy to thế này, dù là viên nào thiếu tay thiếu chân ta đều đau lòng."
