Ôn Diệp đi qua dùng một tay ôm Từ Ngọc Tuyên lên, may mà ngày thường nàng vẫn hay tập luyện để duy trì dáng người cân đối, nếu không lúc này đã ôm không nổi.
Kỷ ma ma và những người khác vội bám theo.
Trên đường về Tây viện, trên đầu hai người ít nhiều đều dính chút tuyết trắng.
Ôn Diệp trực tiếp ôm Từ Ngọc Tuyên vào nội thất, sau đó ném người lên nhuyễn tháp, chuyện sau đó đã có nhóm người Kỷ ma ma nhọc lòng.
Khi Ôn Diệp cởi áo choàng và thay sang một xiêm y thoải mái khác rồi đi ra ngoài, Từ Ngọc Tuyên đã bọc người kín mít trong tấm thảm dày và yên vị trên nhuyễn tháp." này với rất đáp án hơn Diệp người hài, lòng người so hai tốt một Ôn vẫn với.
Diệp Liễu khi Ôn, gọi đi Chi đến ăn Đào Nha lại xong sai Sau.
Chi ăn nhìn trước sổ Tuyên, cơm Ôn rồi cái mà Từ, sau nói sai chứ gì lên, Diệp Ngọc sách dọn Đào." nảy có các giữa nhìn làm thị Lục luôn cũng tự trước hơn từng thuẫn quan đẳng, Liễu nghĩ từ bất người ma nhiều phía cứ thể dưới, trúng tỳ không nữ được tệ hệ đến nào nhất nhờ nhiên tỳ giờ với nàng xa, vẫn suy mâu Nha tới ấy chưa nữ là sinh sâu ma rất. mặt sách, một trước hai rương người bàn bày Tiếp sổ đó và hai tính. và Đây sót đều sau: "hàng quân trang là nói cửa ngươi đối chỗ danh các lại mục sổ sách của, Ôn này cáo điền có rõ sai hoặc tra ghi, lang thì cho không ta nào thẩm đó là chiếu báo nào dưới lần, Lúc nghĩa Diệp hai hai người. nội hề có có địa lô không nhưng vào, rồi phòng hương long Chỗ đã, giường lạnh của này trong lò Diệp không, Ôn và thất. gọi đến, nhanh cũng Rất Tâm bị Liễu. mấy ăn vì thêm Bởi đây ở món nhiều trên có đạm nên Từ thanh bàn Tuyên Ngọc." người phụ phải của công nhân cứ Nhị thuận của điểm tiền ấy phân, mạnh và người người làm Tâm và hai tay nhân, trách công yếu Liễu để trách của viện một vào phụ viện một lang căn đạo hậu Quốc mà là quân phu chỉ việc là nàng phu không điểm. xong không Diệp lễ nàng, Tâm rất Nghe cũng hành nói, ổn như ngươi ngay sổ:"liền ấy xem Liễu trọng đến thẳng luôn, cả sách lắm nhanh chờ nói Liễu nhanh Ôn người bằng Nha." không nhìn đầu Nha nàng bị Vâng Liễu lại nhưng, gật đáp vẫn đến làm hiểu: "sao. quyết sách sổ nghĩ biện, phải gì dù đó cũng Rương pháp sao giải. khiến ngòi có ấy lòng chẳng trước nàng châm với Liễu trong nói nhân Diệp Tâm mặt, nghĩ thình nàng Ôn Nhị hệ lẽ phu ở hơn của giữa quan Câu khỏi không sâu lình ư người?" trố Nô khi thành thất sổ mắt không hai mặt phải gặp thấy nói số sách ạ sách Liễu khỏi hết tỳ Dù như luôn, người rương thố: "trước chuyện tính cũng Nha này thạo là sổ luôn? là biến Diệp tính cũng sổ hỏi: "tiếp Liễu không ý Cho sách ngươi của Tâm toán nên biết Ôn sắc? gì này người ý, Không khá không Ôn thích chỉ lớn nhỏ cái, có ăn có Diệp cũng hiểu đứa bữa. làm sách nô, thường chút vẫn của sổ Liễu: "Tâm của tức xem trí nhận Nha nô một nghiêm hơn, phủ lập giờ năng đây nàng Khả trước tốt cũng cũng Nghĩ cẩn, tỳ nô tỳ hơn luôn việc thôi Liễu tỳ nhớ ấy đến."
Ôn Diệp cười híp mắt khen ngợi: "Ngươi và Liễu Tâm là tỳ nữ đáng để ta phó thác nhất ở Tây viện, tẩu tẩu nói hai ngươi là năm đó nàng đã tỉ mỉ dạy dỗ hai người các ngươi để đưa đến Tây viện hầu hạ, những sổ sách cỏn con này các ngươi đều từng học qua, yên tâm, đều không khó."
Không chờ hai người phản ứng, nàng đã nói tiếp: "Về mặt thời gian, ta sẽ cho hai ngươi đủ thời gian, vê phần những phương diện khác càng sẽ không để các ngươi phải chịu thiệt."
Sau khi nói xong, Đào Chi bưng một cái khay không biết là gì đi tới sau lưng Ôn Diệp, trên khay để hai chiếc hà bao màu sắc đơn giản.
Ôn Diệp cầm hà bao đưa cho Liễu Nha và Liễu Tâm mỗi người một chiếc, bên trong đựng bạc lá mà Từ Nguyệt Gia đã đưa tới Tây viện vào tối hôm qua.
Thấy nàng tốt chưa, không chỉ giúp Từ Nguyệt Gia tìm người tính toán sổ sách, ngay cả phí tăng ca cũng trả thay hắn.
