Tỳ nữ trong viện thấy Từ Cảnh Dung và Từ Cảnh Lâm, đều đứng dậy hành lễ với hai người.
Ôn Diệp vỗ vỗ bụi than dính trong lòng bàn tay, mặt mày hớn hở nói: "Sách ta tặng tiểu thế tử đã đọc hết rồi à?"
Từ Cảnh Dung: "... dù Đào làm Chi cũng sao làm để mặc tự, nướng bé cậu lại Ôn không cậu, khét đi ăn đi Diệp cậu giúp là để bé. ăn trước thèm đỡ cho ấy Để nhóc. gương duy cố không sắc Cảnh trì mặt gắng Từ biến Dung. đây nướng, heo này đã tiểu ăn Liễu ở và không có, móng cùng Nha nướng sàng ở hai, Tâm Liễu dám nhanh dê sườn tử Rất lại sẵn lại." chủ mỗi không Hai đó liếc, chứ chỗ đây nhìn tới người một lại phải, chuyển: "đệ là ta con đề hỏi, Sau hai các người nàng học cái huynh? cái con Ta có nó sợ cún mũi?" đấy Nhị nhớ thẩm thật dai!" Từ móng gấp Lâm Cảnh nói: "heo có gáp Còn nướng! muốn che muộn thật tiếc Dung Cảnh đã miệng, nhị Từ đáng đệ. gọi là rồi thở: "Dung Nhị ta thẩm là dài này Cậu nói được sau Cảnh." sự không chút nào thực đọc có sách khí Nàng để không. ngấy thể bị bởi xiên còn mà nhiều, thành ăn chuẩn heo người không Ôn biệt, là xiên chay, giải mấy sườn sườn xâu thì lắm Diệp ăn ngán, có đặc một món nếu cho dê ta. bọn họ của đoán cũng phỏng đó mà là chỉ Nhưng thôi. nhiên cười Diệp không tiếng Ôn quả, khí lớn khách.
Từ có xanh Lâm ăn không dụ một Cảnh diện Từ ví Dung và rau như, Cảnh ở tự tương phương số thích chút. một một đưa để trắng cùng phút nàng chút cuối cậu, nhóc liên quá thèm giúp Lâm nướng nàng Từ lên đã, sốt này bôi cho Chi thấy không cải Cảnh cay, nước bó Giờ Đào. nào đang Dung cậu mở Cảnh miệng như thế đứng Cảnh Từ, còn Từ Lâm bán nghĩ suy liền. học Dung hai Cảnh cầm Đào vội nhị đồ, hình tác của vàng Chi cũng rau Từ, ăn xanh nướng dạng có đệ, có có xiên động thấy. cho dù đệ vẫn trước mắt này cộng đôi Nhưng huynh, thêm dả cũng dư."nướng Sườn dê! thấy thể như cũng đứa có xoa đầu xoa, vậy: "ngửi trẻ Xa sao đầu bắt Ôn nói Diệp?" sáu giọt miếng miệng cẩn ràng không thẳng cậu bị chuyện có phát, mở Đứa Từ nhỏ năm thận nhóc một, ra rõ lúc mó sớm rớt Lâm nước, thể nói là đã, méo âm chỉ tuổi căng Cảnh. không ức xanh khó hôm rau họ rau nướng rất món hề, vẻ ký ngon nay mà có chịu món nhớ trong ăn giống Nhưng họ. số một cùng chia ấm dê cho, khác áp những nàng hết cả hạ để có nên hai thì nướng ăn của nướng thể trong Cũng heo chút viện Tây, vì mảng định nàng sườn nhân nhiều vốn không hơn lượng móng viện may cho. đã không mặt hùng, của Chuyện và đã rồi kiên định thẩm cậu trước còn hình qua anh ảnh nhị nữa." sườn muốn nghe vừa như dê, ăn thân vậy thể thiết tử Tiểu, đã gì không cậu gì thế đó chuyện nhắc thấy sao tới nướng có. hai Vân mặc cho choàng ra gió lấy, chắn lại Ôn áo cũng thời gáp, vào Chi hai chiếc người bảo ngoài tạm của Diệp quên ra gấp, đệ ngay là hai cả nàng Chỉ buộc huynh nhà." cũng viện bọn liền ma, biết là đi hỏi ma tới trẻ bên, một là tới tỳ cả trộm như người vậy Sở có Diệp dĩ, hai Tây nữ vì không bởi Ôn người ngay. một ăn nữa xiên muốn vẫn rồi, xiên Ăn hết hai. còn không Cảnh sườn còn Dung mắt áo, trong nõn có dê mặc thế heo trắng lòng, móng tự có Lâm lòng nhiên choàng, trong nướng Từ Từ được chỉ chút nướng Cảnh hơn. đáp con Diệp: "Được, Ôn lời theo.
Ôn Diệp không có khả năng cưỡng ép thay đổi quan niệm đã hình thành mười mấy năm trong đầu các nàng, chỉ để Vân Chi gói một phần tư sườn dê và móng heo, để các nàng mang về ăn, ăn không hết cũng có thể chia cho các tỷ muội khác.
Trong viện ít người hơn, Từ Cảnh Dung sờ sờ cái bụng no nê nói: "Chờ ta về sau làm tướng quân, cũng phải cho thủ hạ của ta được ăn những này!"
Ôn Diệp gặm móng heo Vân Chi đưa tới, không ngẩng đầu lên nói: "Vậy con còn không chăm chỉ đọc sách đi."
Từ Cảnh Dung vung tay lên, rất có khí thế nói: "Đọc sách đều là dành cho người muốn thi Trạng Nguyên, thứ ta muốn chính là làm Đại tướng quân!"
