Đây không phải lần đầu Thời Dư thấy Lục Tây Vọng, nhưng là lần đầu tiên nhìn thấy hắn làm việc chính sự.
Phải thừa nhận, Lục Tây Vọng làm nguyên thủ không có gì đáng ngạc nhiên, rõ ràng nói chuyện vẫn cười, nhưng chỉ vài ba câu đã dồn Sicana vào thế bí.
Rõ ràng đều là nguyên thủ quốc gia, vậy mà vẫn thấy rõ sự khác biệt giữa hai bên.
Hắn không hề nhượng bộ nhưng cũng không ép sát, mà duy trì cuộc đàm phán ở một mức độ vừa phải.
Đàm phán đương nhiên không thể kết thúc trong một hai ngày, trong lúc đàm phán, Sicana cũng theo lời mời của Lục Tây Vọng hỏi ý kiến Tạ Dữ Nghiên, tham quan pháo đài Lilvia.
Tạ Dữ Nghiên quản quân nghiêm khắc, chế độ kiểm tra bên trong cực kỳ nghiêm ngặt, các quân đoàn khác gần như mỗi tháng kiểm tra một lần, chỉ có Tài Quyết quân đoàn là mỗi tuần một lần, mỗi lần kiểm tra đều có xếp hạng, một khi ai vượt quá ba lần xếp hạng cuối sẽ bị đào thải, người từ quân đoàn dự khuyết sẽ bổ sung vào.
Hơn nữa Tài Quyết quân đoàn sẽ không tuyển lại người đã bị đào thải, cũng chính vì vậy, mọi người đều dồn hết sức lực luyện tập, khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn.
Sân huấn luyện của Tài Quyết quân đoàn rất lớn, cực kỳ lớn, có huấn luyện cơ giáp, còn có huấn luyện đơn binh, hạng mục rất nhiều, khiến người ta chấn động.
Lục Tây Vọng cầm một khẩu súng năng lượng lên, nghiêng đầu cười với Sicana: "Nghe nói khi còn trẻ Sicana nguyên thủ từng làm trong quân đội, mang hàm thiếu tướng, còn có danh hiệu thiện xạ, không biết ta có vinh hạnh cùng Sicana nguyên thủ so tài một chút không?"
Động tác cầm súng của hắn có hơi lạ lẫm, nhưng lại rất nhanh thích ứng, như thể đã từng rất quen thuộc với súng, nhưng lại đã lâu không dùng đến.
Đối mặt lời mời của Lục Tây Vọng, Sicana đương nhiên không thể cự tuyệt, nàng trong hai ngày đàm phán này đã bị Lục Tây Vọng đè đến mức không thở nổi, đương nhiên muốn gỡ gạc lại ở mặt khác.
Thể năng và tinh thần lực của Lục Tây Vọng chỉ ở cấp A, theo tư liệu thì hắn chỉ là một người thường, nếu không tham chính thì căn bản không có cơ hội đứng ở chỗ này.
Đương nhiên, Sicana cũng không dám coi thường hắn.
Nàng cười nói: “Thiện xạ gì chứ?
Chẳng qua là tỷ lệ bắn trúng mục tiêu cao hơn người khác một chút thôi, Y1121 còn đang đứng đây, ta nào dám tự nhận là thiện xạ?"
Một câu đã kéo Thời Dư vào, mấy ngày nay cũng không phải là lần đầu, trên mặt nàng cũng nở một nụ cười giả tạo, nói: “Tỉ lệ bắn trúng mục tiêu của ta thật sự không được, muốn nói giỏi, thì em trai của Lục nguyên soái lợi hại hơn ta."
Tâng bốc đồng đội nhỏ của mình, đương nhiên là không cần tiền cứ việc thổi mạnh.
Lục Tây Vọng tiếp nhận quả bóng cao su bị đá tới, bất đắc dĩ cười cười: “Vẫn chỉ là một đứa trẻ con thôi, không lợi hại như Thời thiếu tướng nói.” Thời Dư đi theo cười híp mắt, đột nhiên chú ý thấy một ánh mắt dừng lại trên người mình, quay đầu nhìn lại, nhưng lại phát hiện không ai đang nhìn nàng.
Nàng quay đầu lại, ánh mắt vừa mới đánh giá đó cũng không xuất hiện nữa.
Đàm phán dường như tiến triển rất thuận lợi, Tạ Dữ Nghiên tham gia nghe toàn bộ quá trình, về nội dung đàm phán, Liên Bang hội nghị đã thảo luận từ trước, Lục Tây Vọng cũng không thay đổi gì tạm thời, đợi đến khi hai quốc gia cuối cùng ký hiệp nghị, Sicana đã đến mức không thể cười nổi.
Liên Bang đồng ý trả lại tinh hệ Lẫm Đông, nhưng pháo đài Brooks lại phải bị cắt nhượng cho Liên Bang một trăm năm, ngoài ra, Cộng hòa Tobias còn phải bồi thường 50% chi phí quân sự cho Liên Bang trong thời gian chiến tranh.
Việc cắt nhượng lãnh thổ trong nước cho một quốc gia khác trong vòng một trăm năm, đây là một sự sỉ nhục trong lịch sử của bất kỳ quốc gia nào.
Nhưng ý nghĩa của tinh Lẫm Đông đối với Cộng hòa Tobias vượt xa pháo đài Brooks, Sicana trong quá trình đàm phán không chỉ một lần trao đổi với hội nghị quốc nội, không biết cãi cọ bao nhiêu lần, cuối cùng vẫn quyết định lấy tinh Lẫm Đông mà từ bỏ pháo đài Brooks.
Hai quốc gia ký kết minh ước không khai chiến trong trăm năm, sắp đến giờ ký kết điều ước thì Lục Tây Vọng bị ám sát, kẻ ám sát chết ngay tại chỗ, mà chính hắn cũng bị thương, vì vậy, việc ký điều ước phải lùi lại.
Nhưng Tạ Dữ Nghiên lại đứng ra vào lúc này, thay mặt Liên Bang cùng Cộng hòa Tobias ký kết hiệp nghị đình chiến và điều ước hòa bình trong một trăm năm tiếp theo.
Sau khi ký kết điều ước, Thời Dư hộ tống Sicana rời khỏi pháo đài Lilvia, đến địa phận Cộng hòa Tobias.
Chờ nàng trở lại pháo đài Lilvia thì trực tiếp đến bệnh viện chỗ Lục Tây Vọng.“Tạ nguyên soái có phải nên đưa ra lời giải thích, kẻ ám sát nguyên thủ đều là quân chính quy của Tài Quyết quân đoàn.” Tuy giọng nói này đã cố gắng đè nén sự tức giận trong lòng, nhưng vẫn không hề khách khí.
Nàng bước ra hành lang, thấy Tiểu xinh đẹp lãnh đạm ngồi một bên, trước mặt hắn là người bảo vệ như hình với bóng của Lục Tây Vọng.“Ý ngươi là, ta muốn ám sát nguyên thủ?” Giọng Tạ Dữ Nghiên càng lạnh, lạnh đến mức như sắp rơi ra băng đá.
Tề Hạ hơi dừng lại: "Ta không có ý này, chỉ là nguyên thủ bị quân chính quy của Tài Quyết quân đoàn tập kích là sự thật, Tạ nguyên soái quản quân luôn nghiêm khắc, tại sao lại đúng lúc này xuất hiện sơ hở, ta cũng chỉ là kiến nghị –” "Pằng!"
Một tiếng súng vang lên.
Tề Hạ theo bản năng tránh sang bên, nhưng phát hiện chỉ là tiếng súng vang, không có gì cả.
Thời Dư cầm súng năng lượng múa một vòng súng, tùy tay gắn nguồn năng lượng vừa mới tháo ra vào lại, nàng dựa vào tường, nghịch chốt an toàn của súng năng lượng, thong thả nói: “Ngươi lấy thân phận gì mà chất vấn Tạ nguyên soái?"
Nàng hơi ngước mắt, đuôi mắt hiện lên một tia lạnh lẽo.
Ánh mắt thờ ơ của nàng quét qua người Tề Hạ, thu súng năng lượng vào không gian bao rồi lại nói: “Nguyên thủ có phải bị cận thị nặng không, hình như mắt không tốt lắm.” Tề Hạ không ngờ nàng lại kiêu ngạo như vậy, mày nhíu lại, nhưng rất nhanh ý thức được gì đó, lùi lại hai bước, trịnh trọng cúi chào Tạ Dữ Nghiên: "Xin lỗi Tạ nguyên soái, vừa nãy là ta quá nóng vội, xin ngài tha thứ cho sự lỗ mãng của ta."
Thời Dư lập tức bật cười, tiến lên vỗ vai Tề Hạ: “Tề thư ký trưởng cũng không cần căng thẳng như vậy, dù sao cũng là lo lắng cho nguyên thủ, nguyên soái của chúng ta không phải là người hẹp hòi, sẽ không so đo với ngươi đâu.” “Ngươi cũng biết đấy, người sùng bái nguyên soái của chúng ta rất nhiều, trong đó không thiếu một vài kẻ cuồng tín, may mà lần này thấy ngươi thất lễ là ta, nếu đổi một người khác thì chắc có khi không chỉ không bị thương đâu."
Nếu bàn về tốc độ biến sắc mặt, Thời Dư nhận thứ hai chắc không ai dám nhận thứ nhất.
Vẻ mặt của Tề Hạ hơi cứng lại, nhưng vẫn gật đầu.
Rất nhanh, ca phẫu thuật kết thúc, bác sĩ từ bên trong đi ra nói: "Tình trạng nguyên thủ không nghiêm trọng lắm, chỉ là mất máu hơi nhiều, cần nghỉ ngơi một thời gian."
Thấy Tề Hạ thở phào nhẹ nhõm, Thời Dư lại vỗ vai hắn nói: "Tề thư ký trưởng yên tâm, người tập kích nguyên thủ chúng tôi nhất định sẽ điều tra đến cùng."“Vừa nãy ta nghe người ta báo cáo chuyện nguyên thủ bị tập kích, nghĩ thấy có một vài manh mối, người chế tạo thành lũy chiến đấu trên Hôi tinh Tề thư ký trưởng chắc cũng biết.
Không lâu trước đây, bọn họ xuất hiện ở gần pháo đài Lilvia, ý đồ tập kích Tạ nguyên soái, bây giờ ta nghi ngờ bọn họ có thể bí mật ẩn nấp trong các quân đoàn…” Thời Dư blah blah nói một tràng dài, nói như rút gan rút ruột, không biết còn tưởng nàng với Tề Hạ có mối quan hệ vào sinh ra tử, cái gì cũng nói với hắn.
Tạ Dữ Nghiên không dấu vết che tai lại, đi thăm Lục Tây Vọng đã tỉnh lại.
Lục Tây Vọng đích thực không sao, khi nhìn thấy Tạ Dữ Nghiên thì lộ ra một vẻ mặt vô cùng áy náy: “Vừa nãy ta nghe bác sĩ nói, hôm nay nghi thức ký kết hiệp ước tiến hành rất thuận lợi, may mà có ngươi ở đó, nếu không lại xảy ra tranh chấp.” Tạ Dữ Nghiên lắc đầu: "Hôm nay thật sự là ta sơ ý, xin lỗi."
Hai người nói mấy câu, Lục Tây Vọng có vẻ mệt mỏi, Tạ Dữ Nghiên cũng không nán lại nữa.
Chuyện nguyên thủ bị ám sát thế nào cũng không thể là việc nhỏ, cũng may nơi này là pháo đài Lilvia, tin tức truyền đi không nhanh, cũng rất nhanh bị khống chế, bất kể là Lục Tây Vọng hay Tạ Dữ Nghiên đều không muốn tin tức này bị truyền ra ngoài, vì thế ngầm đồng ý giấu kín.
Trên đường trở về Tài Quyết Hào, Thời Dư hai tay gối sau đầu, bắt chéo chân nói: "Chuyện hôm nay...""Ta làm."
Tạ Dữ Nghiên nói rất dứt khoát.
Thời Dư nhướng mày: “Ngươi phát hiện ra cái gì?"
Tạ Dữ Nghiên lắc đầu: "Chỉ là suy đoán, hơn nữa..."
Hắn vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn Thời Dư.“Hy vọng không phải như ta nghĩ.” Thời Dư không muốn nghe hắn úp mở, nhích tới nói: "Nói cho ta nghe nhanh lên.""Chỉ là mấy ngày nay xâu chuỗi lại sự tình từ đầu đến cuối, phát hiện một chuyện rất thú vị, rõ ràng rất dễ để nghĩ ra, nhưng vẫn bị ta bỏ qua.” Thời Dư cau mày.
Tạ Dữ Nghiên giải thích: "Ngươi thử nghĩ xem, mấy năm gần đây đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, người được lợi nhiều nhất là ai?
Hải Lam tinh bùng nổ Trùng tộc xâm lấn, phi thuyền không gian bị bắt cóc, sự kiện Hôi tinh làm đông đảo quân giáo sinh thương vong."
Hải Lam tinh bùng nổ, Trùng tộc xâm lấn, uy vọng chịu ảnh hưởng lớn nhất chính là Phong Sầm, là Tạ Dữ Nghiên ngăn cơn sóng dữ, vì hắn chia sẻ hơn phân nửa áp lực, cuối cùng giải quyết việc Hải Lam tinh, trong nguy cơ tạo uy vọng, không ai trực tiếp được lợi nhất.
Sự kiện phi thuyền bắt cóc toàn liên bang phát sóng trực tiếp khiến uy tín của nguyên thủ tiền nhiệm trượt dốc không phanh, rồi những chuyện sau đó xảy ra cũng làm hắn cơ bản không còn khả năng tái nhiệm, toàn bộ sự kiện đi xuống, trừ những người bị bắt cóc đến Lẫm Đông tinh tử vong, hắn là người chịu ảnh hưởng lớn nhất.
Người đứng sau sự kiện Hôi tinh muốn cướp đoạt gien và cơ giáp của nàng, số liệu 【Chiến Thần】 bị thu thập......"Là Lục Tây Vọng."
Trong ba người cùng hắn tranh cử chức nguyên thủ, có một người không được dân chúng ủng hộ, một người khác chủ động đệ đơn xin từ chức, mà hắn ở sự kiện Lẫm Đông tinh chủ động đứng ra cứu một nữ dân thường, khiến độ hảo cảm của hắn trong dân chúng tăng vọt.
Làm một chuyện, không chỉ có một mục đích, mà có người thường thích chôn giấu mục đích chính của mình ở nơi sâu nhất, mới có thể trong nháy mắt đạt được lợi ích lớn nhất.
Thời Dư hít vào một hơi.
Tạ Dữ Nghiên cụp mắt nói: “Đây đều là ta suy đoán, cũng không loại trừ là trùng hợp.” Bởi vì từng việc từng việc, đều là dưới mục đích to lớn có thêm khả năng, khi chưa có chứng cứ tuyệt đối, hết thảy chỉ là suy đoán.
Tác giả có lời muốn nói: Tới rồi, chương trước thêm 3000 chữ tình tiết, đáng yêu moe có thể xem lại nha.
Cảm tạ các bạn đã bỏ phiếu bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho ta trong thời gian 2021-03-16 23:10:32~2021-03-17 21:40:14~ Cảm tạ các tiểu thiên sứ đã ném địa lôi: 48390731 1 cái; Cảm tạ các tiểu thiên sứ đã tưới dung dịch dinh dưỡng: Theo gió bay xuống 230 bình; màn trời 50 bình; Phiến Ngọc 30 bình; nửa khai liên đường 28 bình; w.h.o, Lời Hứa Đáng Ngàn Vàng, Phù Du, Nơi Này 20 bình; vân đồng, mộc mộc bao nhi, Tín Ngưỡng, Vân Hi, Ngân Hàng Trung Quốc Ta Không Được, linh z, ziya1990 10 bình; you, Quân Sơn say rượu 7 bình; vu thất, lẳng lặng xem văn xoát bình 3 bình; tiểu tê, Deliberately, năm a 1 bình; Phi thường cảm tạ mọi người đã ủng hộ ta, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!
