Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Không: Tôi Làm Cá Mặn Ở Tinh Tế Không Thành Công

Chương 142: đương cá mặn đệ 142 thiên




Thời Dư tỉnh lại, toàn thân đau nhức như bị xé nát, đau đến mức nàng chỉ muốn c·h·ế·t quách cho xong. Mí mắt nàng nặng trịch, như thể bị hai cục chì đè lên, phải cố hết sức nàng mới mở được mắt.

Nàng biết đây không phải b·ệ·n·h viện, vì dưới thân nàng là ván g·i·ư·ờ·n·g rất c·ứ·n·g, cứng như đá, và quanh chóp mũi thoảng mùi xú uế nhè nhẹ, kiểu mùi của rác rưởi thối rữa trộn lẫn vào nhau, rất khó chịu.

Khó khăn lắm mở được mắt, thứ đầu tiên nàng thấy là mái nhà lợp bằng kim loại chắp vá, gió lùa vào khe hở, một mảnh vải xám xịt như vải liệm muối dưa che hờ ở cửa sổ t·r·ố·ng hoác, thứ mùi hôi hám là từ đó bay tới.

Thời Dư khẽ động đầu, nhưng chỉ một cử động nhỏ cũng khiến nàng đau đến hít sâu một hơi, cả người như bị nghiền nát xương cốt.

Lát sau đỡ đau hơn, nàng quan sát xung quanh, thấy căn nhà vá víu bằng đủ thứ vật liệu này còn tồi tàn hơn cả căn p·h·á phòng nhỏ của nàng ở Hải Lam tinh. Nó không chỉ chật hẹp mà còn chứa đầy những thứ rác rưởi.

Đúng lúc ấy, cánh cửa nhỏ tồi tàn của căn phòng kêu kẽo kẹt một tiếng khi bị mở ra.

Thời Dư đã lâu không thấy loại cửa đẩy k·é·o này. Từ khi nàng xuyên tới thời đại tinh tế, cửa ở nơi nàng sống hoặc là kiểu văng ra phía trước, hoặc là văng ngang hai bên.

Tiếng kẽo kẹt này nghe quá đỗi sinh động, thậm chí cho nàng một cảm giác như mình vẫn đang ở thời mạt thế.

Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu khiến nàng sững người, "Không thể nào... Không thể nào... Không thể nào...", ba chữ này cứ quanh quẩn trong óc nàng. Nhưng ngay sau đó, người bước vào đã gạt bỏ hoàn toàn những tưởng tượng viển vông của nàng."Ngươi tỉnh rồi à?" Một giọng nói non nớt vang lên bên tai nàng.

Thời Dư liếc mắt xuống, thấy một bé trai thấp bé gầy gò. Mặt mày bé xanh xao vàng vọt, quần áo trên người cũng dơ dáy bẩn thỉu. Mái tóc vàng chắc đã lâu không gội nên xơ xác, biến thành màu vàng sậm.

Nhưng đôi mắt của bé thì lại sáng ngời lạ thường, màu xanh lục. Khi nhìn chằm chằm Thời Dư, đôi lông mi dài của bé chớp lia lịa, ánh mắt đầy vẻ tò mò.

Tóc vàng mắt xanh, Thời Dư theo bản năng nghĩ đến hoàng tộc Caslan đế quốc.

Ở Caslan đế quốc, không hiếm người có đôi mắt xanh lục, nhưng chỉ có người mang dòng máu hoàng tộc mới có tóc vàng.

Cậu bé này lại quá gầy và nhỏ bé, trông kiểu gì cũng không thể liên hệ tới hoàng tộc Caslan được."Ngươi..." Thời Dư vừa hé miệng đã cảm thấy cổ họng mình khô khốc khó chịu. Cậu bé dường như hiểu được nàng cần nước, nên đã kéo một chiếc ghế tựa, trèo lên ghế, rồi rót từ một cái bình nhỏ ra một chén nước, đưa tới miệng nàng, chậm rãi cho nàng uống từng chút.

Động tác của bé rất thành thạo, như thể thường xuyên làm vậy.

Uống được một ngụm nước, Thời Dư thấy đỡ hơn nhiều.

Gần thế này, nàng nhìn rõ hơn về cậu bé.

Bé quá gầy, gầy đến mức da bọc xương. Thời Dư chưa từng thấy ai gầy như thế bao giờ, trông như thể từ khi sinh ra đã không được ăn no vậy."Ngươi là ai?" Vừa nghĩ nàng vừa hỏi.

Cậu bé cẩn t·h·ậ·n đặt cái ly lên bàn, rồi quay đầu nói: "Ta tên Thời Hạ!" Giọng bé lanh lảnh, còn ưỡn cả ng·ự·c lên, như thể nói ra tên mình là một điều gì đó rất đáng tự hào."Thời Hạ?" Thời Dư nhắc lại tên bé.

Cậu bé trịnh trọng gật đầu. Nàng định hỏi thêm thì cánh cửa p·h·á phòng nhỏ lại kẽo kẹt một tiếng, lần này từ bên ngoài bước vào là một t·h·iếu niên cũng gầy gò như que củi.

Cậu cũng có mái tóc vàng và đôi mắt xanh lục.

Thời Dư khẽ nh·e·o mắt."Ngươi tỉnh rồi?" Giọng cậu hơi khàn khàn, có vẻ như đang tuổi vỡ giọng.

Thời Dư hiện tại toàn thân bất động, đáp: "Đây là đâu? Sao ta lại ở đây?" T·h·iếu niên ngạc nhiên liếc nàng một cái, rồi như chợt nhớ ra gì, nói: "Đây là Lạp Ngập Tinh, ta thấy ngươi ở bãi rác nên đã mang ngươi về." Lạp... Lạp Ngập Tinh?

Thời Dư có chút không hiểu chuyện gì.

Nếu nàng nhớ không nhầm thì Lạp Ngập Tinh là một hành tinh hoang mà?

Liên bang đã ban hành văn bản quy định rõ, trừ nhân viên làm công tác thu dọn rác thải, không ai được phép sinh sống hay hoạt động ở Lạp Ngập Tinh, vì hoạt động tác nghiệp trên Lạp Ngập Tinh sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe con người, kể cả nhân viên công tác thì cũng phải luân phiên nghỉ ngơi sau một thời gian làm việc.

T·h·iếu niên dường như để ý tới sắc mặt của nàng, đoán ra nàng là người từ nơi khác tới, tiến thêm hai bước nói: "Ngươi là ai? Từ đâu đến? Núi rác sụp ba ngày trước có phải do ngươi gây ra không?" Cậu vừa vào đã hỏi liên tục quá nhiều, Thời Dư thì đầu óc rối bời dấu chấm hỏi, đành phải đáp: "Ta cũng không biết gì cả, hay là ngươi kể cho ta nghe về chuyện ở đây đi." Thời Dư không biết mình đã ngủ bao lâu, nhưng hiện tại ý thức của nàng cực kỳ tỉnh táo, hơn nữa toàn thân đau nhức, có muốn ngủ cũng không thể nào ngủ được.

T·h·iếu niên lưỡng lự tiến lại gần, Thời Dư trước tiên bày tỏ cảm kích đối với cậu, sau đó liên tục hỏi một loạt vấn đề.

T·h·iếu niên hình như vẫn còn đề phòng nàng, nhưng tính cách của cậu ta còn đơn thuần, khi nói chuyện với Thời Dư thì vô tình để lộ hết mọi thông tin về nơi này cho nàng.

Hóa ra, nơi đây không thuộc lãnh thổ Liên bang, mà thuộc Caslan đế quốc. Nơi này là một Lạp Ngập Tinh, mỗi ngày sẽ có lượng lớn rác thải được đưa đến đây. Người sống ở đây chỉ có thể dựa vào rác thải để tồn tại.

Cũng chính vì thế mà hầu hết người ở đây đều không đủ dinh dưỡng, ai nấy xanh xao vàng vọt, tuổi thọ cũng bị rút ngắn đi nhiều.

Ba ngày trước, núi rác trên Lạp Ngập Tinh bị sụp. T·h·iếu niên Thời Thượng lúc đó đang đi nhặt rác thì Thời Dư không may từ trên núi rác rơi xuống ngay trước mặt cậu. Thời Thượng phát hiện nàng còn s·ố·n·g nên đã đưa nàng về đây.

Biết được hai anh em có tên lần lượt là Thời Thượng và Thời Hạ, Thời Dư chỉ còn biết méo miệng.

Không biết ai đã đặt tên cho bọn họ, đúng là quá tùy t·i·ệ·n.

Thời Dư định hỏi thêm thì cánh cửa phòng lại có tiếng cốc cốc gõ cửa, theo phản xạ, nàng quay mặt sang. Nàng thấy một người phụ nữ, đang ngồi trên ghế... à không, nói là ghế có lẽ không đúng lắm, phải là xe lăn mới chính xác.

Có vẻ như cô ta không nhìn thấy gì, vì đôi mắt nhìn vào khi từ bên ngoài vào không hề có tiêu điểm.

Nhìn thấy người phụ nữ đó, Thời Dư bỗng sững sờ, khó tin thốt lên: "Thời Tiếu?" Nghe thấy nàng gọi tên mình, cả t·h·iếu niên và người phụ nữ ngồi trên xe lăn đều ngây ra."Ngươi... ngươi quen biết dì Thời sao?" Cậu lắp bắp nói, trong giọng nói không còn vẻ cảnh giác ban nãy.

Thời Dư không trả lời câu hỏi của cậu, mà cứ nhìn chằm chằm người phụ nữ đang ngồi trên xe lăn, rồi thấy vẻ mặt nàng ngơ ngác, cũng lắp bắp hỏi: "Ngươi... ngươi quen ta sao?" Quen, sao có thể không quen?

Thời Tiếu là một trong những người đóng góp lớn nhất vào sự trỗi dậy của Liên bang, đến mức tên nàng được viết vào sách giáo khoa của Liên bang. Nàng tuy không học hành giỏi giang nhưng lại biết đến cái tên đó, chỉ cần lên Tinh Võng tìm kiếm, sẽ có đủ loại thông tin về nàng.

Dù hơi gầy, nhưng dung mạo của người này đúng là giống y đúc Thời Tiếu, ngay cả tên cũng giống."Ngươi không nhớ sao?" Thời Dư khó khăn hỏi.

Thời Tiếu mất tích quá đột ngột, trên Tinh Võng tràn ngập tin tức về việc mất tích của nàng, nhưng không có nguyên nhân cụ thể. Có người nói nàng bị người của Caslan đế quốc ám s·á·t, có người lại nói trên đường đi đến một hành tinh nào đó, nàng bị bão tố không gian nuốt vào lỗ đen... đủ thứ nguyên nhân, nghe qua không đáng tin nhưng lại khiến người ta khó hiểu tin theo.

Thời Tiếu tự mình đẩy xe lăn vào phòng. Mắt nàng không có tiêu cự, nhưng nàng rất quen thuộc với nơi này, dừng lại vừa đúng trước g·i·ư·ờ·n·g. Rõ ràng nàng có chút bối rối, định vị tìm chỗ Thời Dư nằm, mãi một lúc mới sờ được tay nàng.

Có lẽ vì biết nàng bị thương, nên động tác của nàng rất nhẹ nhàng. Khi nói giọng của nàng cũng run rẩy: "Ngươi biết ta là ai sao? Ta không có ký ức trước đây, ngươi có quen ta không?" Thời Dư không biết phải nói sao.

Nàng suy nghĩ một lúc rồi mới lên tiếng: "Ngươi là một người chị họ, cũng xem như là một bậc trưởng bối của ta. Ta tên là Thời Dư, thời gian, cho dư." Thời Tiếu khẽ mở to mắt, tinh thần bỗng nhiên thả lỏng: "Thật... thật tốt, ngươi có thể kể cho ta nghe chuyện trước kia không? Ta... à không, bây giờ ngươi cứ nghỉ ngơi đi, sau này mình sẽ có thời gian nói chuyện." Giọng của nàng rõ ràng đầy k·í·c·h đ·ộ·n·g, thậm chí còn trở nên khàn đi.

Thời Thượng là một t·h·iếu niên gầy yếu, còn Thời Hạ là một bé trai lùn tịt, hai người cứ đứng nhìn nhau ngơ ngác.

Thời Tiếu lóng ngóng rụt tay đang vịn vào tay vịn xe lăn lại, nhìn vẻ mặt của nàng, Thời Dư biết nàng có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng tất cả đều đã được nàng nuốt ngược vào lòng.

Đợi t·h·iếu niên gầy yếu đẩy Thời Tiếu ra khỏi căn phòng nhỏ tồi tàn, Thời Dư nằm đờ đẫn trên chiếc g·i·ư·ờ·n·g cứng như đá, ngơ ngác nhìn lên trần nhà.

Thời Tiếu.

Thật sự là nàng sao?

Ai mà ngờ được một nhà cơ giáp sư tài ba lẫm liệt lại bị thương ở chân, còn bị mù mắt, lưu lạc trên cái Lạp Ngập Tinh không ai biết đến này của Caslan đế quốc, thậm chí còn không nhớ nổi những chuyện đã xảy ra trước đây.

Thời Dư nhắm mắt lại, bắt đầu hồi tưởng về những gì đã xảy ra trước khi nàng mất ý thức.

Nếu nàng không đoán sai, ở Libicaia nàng hẳn là đã gặp hố đen. Nơi đó không gian vốn dĩ đã không ổn định, hơn nữa chiến hạm không ngừng bắn phá khiến Libicaia sụp đổ. Nàng không may mắn lại đúng ngay vị trí một hố đen xuất hiện, trực tiếp nuốt chửng nàng vào.

Nàng nên cảm ơn cái hố đen đó đã không trực tiếp nghiền nát nàng, mà là còn cho nàng giữ lại được cái mạng, mặc dù tình huống hiện tại của nàng chẳng khác nào chỉ còn nửa cái mạng.

Nghĩ đến dáng vẻ Tiểu xinh đẹp kinh hoảng đến mất bình tĩnh, Thời Dư khẽ giật tay, thấp giọng nói: "Mở trí não." Cũng may nàng chưa tắt chế độ điều khiển bằng giọng nói của trí não, nếu không giờ này sợ là ngay cả trí não cũng không khởi động được.

Theo tiếng nàng vừa cất lên, chiếc vòng tay thông minh của nàng liền sáng lên, giọng nữ nhẹ nhàng vang lên: "Chào cô cá mặn mơ mộng, xin hỏi cô cần sự giúp đỡ gì?" Trí não không hỏng.

Thời Dư khẽ thở phào nhẹ nhõm, nói: "Phiền giúp ta chuyển liên lạc với Tiểu xinh đẹp." "Đang chuyển liên lạc, xin chờ một lát." Hai giây sau, giọng nói nhẹ nhàng lại vang lên: "Liên lạc bị hạn chế, không thể kết nối." Thời Dư chớp chớp mắt, lúc này mới nhớ ra mình đang ở Caslan đế quốc, nếu không có quyền liên lạc của Caslan đế quốc thì không thể liên hệ với người khác xuyên quốc gia được.

Thời Dư không nhịn được trợn mắt.

Bây giờ có trí não của nàng cũng khác gì không có.

Nàng thở dài một hơi, thân thể không nhúc nhích, đành nhắm mắt ngủ.

Chờ đến khi nàng tỉnh lại lần nữa, thân thể nàng đã có thể cử động, đau đớn cũng đã giảm đi nhiều, kèm theo đó là tiếng bụng réo ọc ọc không ngừng.

Phải biết rằng trước khi vào Libicaia, nàng đã uống một ống dịch dinh dưỡng cao cấp, có thể một tháng không cần ăn cơm.

Lẽ nào kể từ lúc nàng vào Libicaia đã trôi qua một tháng rồi sao?

Nàng theo bản năng tìm túi không gian, thấy nó đang đặt ở đầu giường, điều này khiến nàng có chút bất ngờ. Nàng cầm túi không gian lên xem, phát hiện đồ đạc bên trong không hề bị động tới. Nàng lấy ra một ống dịch dinh dưỡng đổ vào miệng, cơn đói trong bụng trong nháy mắt tan biến.

Nàng lại nhanh chóng lấy ra dược tề điều trị uống vào, sau khi thuốc vào bụng, những động tác liên tiếp này đã khiến nàng đau đến mồ hôi đầy đầu.

Nàng nhìn lên giường thở dốc nặng nề, thì cửa phòng bị gõ vang.

Lần này người vào là Thời Thượng, trên tay hắn cầm một ống dịch dinh dưỡng. Nhìn thấy Thời Dư đang tựa trên giường, hắn có chút ngạc nhiên: "Sao ngươi đã dậy rồi?" Thời Dư ngủ một giấc rất lâu, trước đó hắn có đến xem, thấy nàng vẫn ngủ nên lại đi rồi.

Thời Dư lờ đờ mở mắt nói: "Nằm đến xương cốt sắp rã ra." Thời Thượng cũng không nói thêm gì, tiến đến đưa ống dịch dinh dưỡng trong tay cho nàng: "Mấy ngày nay ngươi hôn mê cũng chưa ăn gì, đây là dịch dinh dưỡng, cho ngươi." Ống dịch dinh dưỡng chỉ còn non nửa, hơn nữa đã bị mở nắp.

Thời Dư biết đây là Lạp Ngập Tinh, chắc chắn không thể mua được dịch dinh dưỡng ra hồn, nàng cũng từng ở mạt thế, biết cuộc sống không có gì ăn thì sẽ như thế nào.

Nàng lắc đầu, lấy từ trong túi không gian bên trái ra một dãy dịch dinh dưỡng đưa cho Thời Thượng: "Cảm ơn các ngươi đã cứu ta, cái này cho các ngươi, chúng ta tạm thời không thiếu dịch dinh dưỡng." Có lẽ do mạt thế để lại ấn tượng quá sâu sắc, từ khi có ATM vô hạn, nàng không chỉ thay cho mình một cái trí não cấp cao sang trọng, mà còn thay một túi không gian dung lượng lớn nhất. Bên trong ngoài một ít vật phẩm dự phòng ra, tất cả đều chứa đầy dịch dinh dưỡng và pudding.

Lúc nàng rời Lilvia, Tiểu xinh đẹp còn cho nàng nhồi đủ các loại dược tề cao cấp, nàng cũng không để ý lắm, dù sao toàn bộ túi không gian đều chứa đầy. Thiếu niên nhìn dãy dịch dinh dưỡng trong tay nàng, hơi ngẩn người, những ống dịch dinh dưỡng này đều còn mới tinh, còn ghi đủ loại mùi vị, một dãy có lẽ không dưới 30 ống.

Thời Dư thấy hắn nửa ngày không nhận, thân thể nàng vẫn chưa hồi phục, đơn giản đặt dãy dịch dinh dưỡng lên giường rồi đẩy về phía Thời Thượng, giọng điệu cũng dịu dàng hơn một chút: "Cho các ngươi đấy, nếu không đủ ta còn có." Nàng quá hiểu cảm giác đói khát.

Lúc này Thời Thượng mới thu ánh mắt đang dán vào dịch dinh dưỡng lại, nhìn về phía Thời Dư: "Cảm ơn..." Hắn không từ chối, đón lấy dãy dịch dinh dưỡng, vô cùng cẩn thận, tựa như đang ôm bảo bối, trân trọng.

Thời Dư khẽ nhếch khóe môi, túi không gian khác với nhẫn không gian, bất cứ ai cũng có thể mở ra. Thời Thượng cứu nàng về rồi nhưng không hề động đến đồ đạc của nàng, đủ thấy phẩm cách của hắn.

Hắn ôm dãy dịch dinh dưỡng đứng tại chỗ ngơ ngác một hồi, mới lấy ra một ống dịch dinh dưỡng đưa cho Thời Dư: "Ngươi đến giờ vẫn chưa ăn gì, uống cái này trước đi." Dùng đồ người khác cho mình để thể hiện thiện ý với họ, nghe có vẻ hơi vụng về."Ta đã uống rồi." Vừa nói xong, Thời Dư nhấc tay lên, bỗng nhiên ngồi bật dậy trên giường, hai chân vững vàng chạm đất.

Thời Thượng đại khái không ngờ rằng nàng bị thương nặng như vậy mà vẫn có thể động, hơi mở to mắt.

Vốn dĩ thể chất hồi phục của Thời Dư đã mạnh hơn người khác rất nhiều, mà ống thuốc điều trị vừa nãy nàng uống lại càng có hiệu quả tốt."Đưa ta ra ngoài đi dạo một chút đi?" Thời Dư cười nói.

Thời Thượng ngơ ngác nhìn nàng bước đi phía trước, một lúc sau mới vội vàng ôm dịch dinh dưỡng trong lòng chạy theo ra ngoài. Đến cửa, hắn lại nghĩ đến điều gì đó liền vội vàng nhét ống dịch dinh dưỡng dưới áo, hấp tấp nói với Thời Dư: "Ngươi đợi ta một chút." Thời Dư kiên nhẫn dựa vào khung cửa chờ hắn, nàng vừa chờ vừa đánh giá xung quanh.

Phát hiện cái căn nhà tồi tàn này căn bản không như nàng tưởng tượng, nó hoàn toàn được ráp lại từ các loại vật liệu kim loại, bất quá đều là những vật liệu không thể tái chế lại.

Dù là nhà lắp ghép, nhưng từng kết cấu đều được kết nối rất tốt.

Chỉ cần liếc mắt một cái, Thời Dư có thể phán đoán người lắp ghép ngôi nhà này có năng lực rất tốt.

Hơn nữa tính phòng ngự của nhà cũng rất mạnh, kết cấu tổng thể vô cùng vững chắc, động đất gì đó không thể lay chuyển căn nhà này được.

Nàng vừa mới nhìn một lát liền nghe thấy tiếng bánh xe lăn lộc cộc.

Là Thời Tiếu.

Thời Dư đứng thẳng người nhìn về phía nàng, liền thấy dịch dinh dưỡng đặt trên chân nàng, nhướng mày nói: "Sao không uống?" Không thiếu một ống nào, tất cả vẫn nằm trên đùi nàng.

Thời Tiếu nghe theo giọng nói của nàng, ánh mắt vẫn không có tiêu cự: "Ngươi còn chưa biết muốn ở đây bao lâu, nhiều dịch dinh dưỡng như vậy đều cho chúng ta, vậy kế tiếp ngươi phải làm sao?" Tuy mắt nàng không có tiêu cự, nhưng ánh nhìn vẫn sáng ngời.

Thời Dư đi đến trước mặt nàng, cầm lấy một ống dịch dinh dưỡng nói: "Há miệng." Thời Tiếu không hiểu, Thời Dư trực tiếp nâng cằm nàng lên, chậm rãi đổ dịch dinh dưỡng vào miệng nàng: "Nói là ta còn, cũng không nhìn xem các ngươi gầy thành bộ dạng gì rồi, cứ như vậy nữa thì các ngươi sống không nổi bao lâu." Nàng đổ hết một ống dịch dinh dưỡng, rồi nhìn hai người lớn nhỏ đang chạy đuổi theo phía sau, cầm hai ống dịch dinh dưỡng nói: "Hai đứa các ngươi không muốn ta tự mình động tay vào đấy chứ? Ta còn là người tàn tật đấy." Nàng tùy tiện ném ống dịch dinh dưỡng về phía hai anh em, cũng không sợ nó rơi xuống đất bị vỡ.

Ném thật sự chuẩn, Thời Thượng và Thời Hạ cuống cuồng tay chân đón lấy. Thời Dư nói với Thời Hạ đang đứng cao hơn đầu gối mình một chút: "Thời Hạ, đói bụng không?" Thời Hạ thật thà gật đầu."Có cần ta dạy ngươi cách mở ống dịch dinh dưỡng không?" Thời Dư tiếp tục hỏi.

Thời Hạ lập tức lắc đầu."Vậy uống sạch đi." Thời Hạ nhìn Thời Dư rồi lại nhìn Thời Tiếu, thấy Thời Tiếu khẽ gật đầu, mắt cậu sáng lên, ngay lập tức mở ống dịch dinh dưỡng rồi tu ừng ực uống hết.

Uống xong rồi vẫn chưa đủ, cậu ngẩng đầu lên, ý định uống sạch cả giọt dịch dinh dưỡng cuối cùng.

Hành động của cậu rất buồn cười, nhưng Thời Dư lại không thể cười nổi, nàng chuyển ánh mắt sang Thời Thượng.

Thời Thượng ngoan ngoãn uống hết ống dịch dinh dưỡng.

Bụng đang căng lên cảm giác no đủ chưa từng có, cũng không biết có phải do cảm giác này quá hạnh phúc hay không mà khóe mắt Thời Thượng hơi ửng đỏ.

Hắn dường như cảm thấy như vậy có chút mất mặt, vội vàng giơ tay lên dụi khóe mắt.

Thời Dư không trêu chọc hắn, cúi đầu nhìn về phía Thời Tiếu: "Có thể kể cho ta nghe tình hình cụ thể của ngươi không?" Thời Tiếu là người bị lưu lạc đến đây từ hơn hai mươi năm trước, được một bà lão cứu giúp. Sau khi tỉnh lại thì nàng mất trí nhớ, chỉ biết tên mình là Thời Tiếu.

Thời Thượng và Thời Hạ cũng do bà lão cứu về, khi đó Thời Thượng mười tuổi ôm Thời Hạ vẫn còn trong tã lót, nói không nhớ rõ tên mình, Thời Tiếu liền đặt cho họ hai cái tên này.

Cái căn nhà nhỏ tồi tàn này cũng do Thời Tiếu dựng nên. Lạp Ngập Tinh thường xuyên có động đất, nhà ở bình thường không chịu nổi, những người lưu lạc đến Lạp Ngập Tinh thường bị chết vùi lấp vì nhà sập.

Thời Dư vừa nghe bọn họ kể, vừa mở trí não ra quét tình trạng cơ thể của Thời Tiếu.

Trí não tiến hành quét toàn thân cho nàng, rồi rất nhanh đưa ra báo cáo kiểm tra.

Đại não của Thời Tiếu đã bị tổn thương nghiêm trọng, trong đầu có máu bầm chèn ép thần kinh, mới dẫn đến mất trí nhớ, còn hai chân thì bị bẻ gãy mạnh.

Vì là vết thương cũ của người trưởng thành, nên không thể dùng thuốc điều trị thông thường để chữa lành được. Tình huống này bắt buộc phải phẫu thuật, mà ngay cả phẫu thuật cũng chưa chắc chữa khỏi.

Nhận thấy điều này, Thời Dư cau mày.

Rốt cuộc thì Thời Tiếu đã trải qua chuyện gì trước khi mất trí nhớ?

Mọi thứ đều không thể hiểu được, Thời Dư cũng không nói nhiều cho nàng biết, chỉ bảo rằng nàng là một người em gái họ của mình, còn về chuyện cụ thể của nàng thì cô cũng không rõ lắm, mà sự thật cũng là như thế.

Thời Hạ tò mò nhìn chiếc trí não của Thời Dư, lặng lẽ dịch đến bên cạnh nàng rồi an tĩnh đứng đó, ánh mắt tò mò lại lia qua lia lại trên màn hình ảo.“Đây là cái gì vậy?” Thời Hạ tò mò hỏi.

Thời Dư giải thích sơ qua cách sử dụng trí não cho cậu, cậu bé kêu lên từng tiếng “oa nga” trong miệng, tỏ vẻ kinh ngạc cảm thán.

Thời Dư thấy cậu ta kinh ngạc như vậy, ánh mắt dừng lại trên người Thời Thượng, quả nhiên thấy tay hắn hơi rụt lại.

Cô nhớ ra, Thời Thượng đang đeo vòng tay trí năng.

Thời Thượng không được tự nhiên đưa tay ra sau lưng, rồi kéo Thời Hạ đi, nhỏ giọng nói: “Tiểu Hạ, đừng quấy rầy tỷ tỷ.” Thời Hạ rất ngoan ngoãn, đứng cạnh anh ta không nói gì.

Thời Dư không hỏi thêm, mà đem kết quả kiểm tra nói cho Thời Tiếu biết.

Từ miệng mọi người, cô cũng hiểu được vài chuyện ở Lạp Ngập Tinh.

Lúc đầu, Lạp Ngập Tinh có không ít người, nhưng kể từ mấy tháng trở lại đây, các hoạt động tự nhiên ở Lạp Ngập Tinh trở nên nhiều hơn, số người c·h·ế·t ngày càng tăng, giờ chỉ còn lại ba người bọn họ.

Nếu như Thời Dư không đến, thì có lẽ ba người bọn họ cũng sắp c·h·ế·t ở đây rồi.

Mọi người trò chuyện không lâu thì Thời Dư lấy cớ muốn ra ngoài dạo, mang theo Thời Thượng đi.

Lạp Ngập Tinh quả đúng là Lạp Ngập Tinh, chỗ nào cũng là rác, sau khi ra cửa thì mùi hôi thối càng rõ ràng hơn.

Thời Dư lấy từ trong túi không gian ra một chiếc khẩu trang, đưa cho Thời Thượng, bản thân cũng đeo một cái, sau đó đi thẳng vào vấn đề: “Ngươi biết hoàng tộc Caslan không?” Thời Thượng đang nghịch khẩu trang đi bên cạnh cô thì cả người c·ứ·n·g đờ.

Hắn hoàn toàn không nghĩ tới Thời Dư lại hỏi như vậy, gượng gạo nhếch khóe miệng: “Ngươi nói gì vậy?”“Tóc vàng, mắt xanh biếc, đây là đặc điểm riêng của hoàng tộc Caslan, hơn nữa ngươi lại có cả hai, hẳn là người thuộc hoàng tộc có huyết thống tương đối thuần khiết nhỉ?” Thời Dư vừa nói vừa nhìn ra xa xăm, cứ như thể những lời này chỉ là nói ra một cách vô tình.

Người bên cạnh im lặng rất lâu, một lát sau, cô mới nghe được giọng khàn khàn của hắn hỏi: “Rốt cuộc ngươi là ai?”“Đây chẳng phải là vấn đề mà ta nên hỏi ngươi sao?” Thời Dư phản bác không chút suy nghĩ.“Ngươi biết Kain không? Còn Schuzer? Xalina nữa?” Thời Dư lại đọc một loạt tên người, thấy Thời Thượng cả người hoàn toàn c·ứ·n·g đờ, trong mắt thậm chí thoáng qua sự phẫn hận, cô nhướng mày nói: “Trong ba người đó ai có thù oán với ngươi? Hay cả ba đều có thù oán với ngươi?”

Bàn tay Thời Thượng buông thõng bên người thì siết chặt lại rồi lại thả ra, trông rất giằng xé trong lòng.“Nói ta nghe thử đi, biết đâu ta có thể giúp được ngươi. Đúng rồi, Kain và Schuzer đã c·h·ế·t.” Biểu cảm phức tạp trên mặt Thời Thượng đều biến thành kinh ngạc, khó tin nói: “Sao có thể chứ?”

Thời Dư huýt sáo qua lớp khẩu trang: “Sao lại không thể? Một người ta tận mắt thấy c·h·ế·t, còn một người thì bị ta đích thân xử lý.” Cô vừa nói vừa nghiêng đầu cười, dù cô đang đeo khẩu trang, Thời Thượng vẫn thấy đôi mắt cô cong lên khi cười. Rõ ràng là đang cười, nhưng những gì cô nói lại khiến người ta cảm thấy lạnh sống lưng.

Cô hoàn toàn không sợ rằng hắn sẽ nói ra chuyện này sau khi đã biết.

Cũng phải, đây là Lạp Ngập Tinh, nếu không rời khỏi nơi này, thì bí mật này sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn ở đây.

Mặc dù mới uống dịch dinh dưỡng không lâu, nhưng hiện tại Thời Thượng lại cảm thấy cổ họng khô khốc như bị lửa đốt, hắn nghĩ tới bộ dạng nửa sống nửa c·h·ế·t của Thời Dư một ngày trước còn nằm trên g·i·ư·ờ·n·g.

Mà giờ cô đã có thể tung tăng nhảy nhót rồi.

Thời Thượng hít một hơi thật sâu, đôi tay nắm chặt lại: “Ngươi…ngươi thật sự có thể giúp ta sao?” Hắn giống như người đang chới với giữa biển cả đột nhiên bám được vào một khúc gỗ, cũng chẳng màng tới việc khúc gỗ này có mục ruỗng không, chỉ muốn nắm chặt, dốc toàn lực để có được tất cả hoặc không gì cả.

Thời Dư quay đầu nhìn hắn.“Trước đó, chẳng phải ngươi nên thể hiện thành ý của mình sao? Điện hạ Suril?” Thời Dư gọi chính xác tên thật của Thời Thượng không hề sai lệch.

Thời Thượng kinh hãi lùi về sau một bước: “Sao ngươi lại biết?” Chuyện này nói ra thì dài lắm.

Lúc trước, cô đã ghi hết toàn bộ thông tin trong trí não của Kain lại, vô tình thấy được ảnh chụp của Thời Thượng, vừa rồi xem lại đống dữ liệu đã ghi đó, đúng là thấy được thông tin của Thời Thượng.

Thời Dư cũng không nói vì sao mình biết, mà chỉ vào chiếc trí não của hắn nói: “Trước đó, ngươi có thể cho ta mượn trí não một chút được không?”“Chẳng phải ngươi cũng có trí não sao?” Thời Thượng cảnh giác nắm lấy vòng tay trí năng của mình.“Không giấu ngươi, ta là người của Liên Bang thứ nhất, Thời Tiếu cũng vậy, trí não của ta ở đây vô dụng.” Cô cũng rất dứt khoát, không chút để ý mà phơi bày bí mật của mình.

Thời Thượng rõ ràng có chút không ứng phó được với người như cô, trong nhất thời có chút ngây người ra.

Thời Dư xoay cổ tay hắn, để trí não quét gương mặt của hắn, mở máy trực tiếp, còn vừa lẩm bẩm nói: “Cuối cùng cũng có thể liên lạc được rồi.” Năm phút sau.“Cái trí não rác rưởi gì đây, thế mà lại bị hạn chế thông tin?” Thời Dư ngồi trên một tảng đá, tức giận giẫm một mẩu rác dưới chân.

Lúc này Thời Thượng cũng bình tĩnh trở lại: “Nếu có thể thông tin thì ta đã không phải ở đây lâu như vậy rồi.”“Xem ra ngươi có bí mật à?” Thời Dư thuận miệng nói thêm.

Thời Thượng cụp mắt xuống nói: “Lời vừa nãy của ngươi là thật sao? Ngươi có thể giúp ta sao?”“Ta có thể giúp ngươi rời khỏi nơi này.” Thời Dư hai tay gối sau đầu, nhìn lên những đống núi rác cao ngất ở phía xa.

Thời Thượng dường như không ngờ tới việc cô giúp đỡ lại là giúp như thế này, một lúc lâu không nói gì, cuối cùng đáp lại một tiếng ừm ngắn ngủi, giọng điệu lộ rõ vẻ thất vọng.

Thời Dư chỉ vào núi rác nói: “Chỗ này bao giờ thì dọn rác?”

Thời Thượng có vẻ vẫn còn đang lơ đãng.

Thời Dư đành phải nhẫn nại hỏi lại một lần, lúc này hắn mới hoàn hồn đáp: “Cứ ba ngày thì sẽ có một lần, hôm qua mới dọn xong, vậy thì phải hai ngày nữa.” Thời Dư đáp lại, vuốt cằm suy nghĩ.

Cô vừa mới kiểm tra qua.

【Tiểu Tam】bị hư hại nghiêm trọng, tuy là lấy ra được, nhưng sức chiến đấu hiện giờ cũng không khác gì cơ giáp cấp A.

Muốn rời khỏi Lạp Ngập Tinh, cách đơn giản nhất chính là thông qua những chiếc phi thuyền vũ trụ đến đổ rác này.

Thời Thượng thấy cô nhìn núi rác xuất thần, không nhịn được hỏi: “Ngươi có cách để rời khỏi đây đúng không?” Những người bị lưu lạc đến Lạp Ngập Tinh thì ai cũng muốn rời đi, nhưng chưa ai làm được.

Ở đây chỉ có vô số rác rưởi, cho dù có thể tìm được vài thứ có ích thì cũng không thể nào chế tạo được một chiếc phi thuyền có thể rời khỏi nơi này được.

Mà những người đến đổ rác thì sẽ chỉ đậu phi thuyền ở trên trời cao, những người ở dưới dẫu liều m·ạ·n·g cũng không thể lên được.

Đã từng có người cố gắng dùng những khí cụ bay tự chế để lên được phi thuyền, nhưng cuối cùng vẫn bị người ở trên dùng súng năng lượng bắn xuống.

Không ai đưa họ rời khỏi nơi này, bởi vì những người bị ném đến Lạp Ngập Tinh đều là t·ộ·i nhân của Caslan.

Thời Dư cũng không biết hàng loạt hoạt động tâm lý này của hắn, cô gật đầu: “Có thể nói là có, nhưng không biết bọn chúng có lực lượng vũ trang hay không.” Cơ thể cô đã hồi phục một chút, nhưng trong thời gian ngắn thì không thể tham gia vào những trận chiến cường độ cao, 【Tiểu Tam】 hư hại nghiêm trọng, nếu còn có sức chiến đấu tương đương với cơ giáp cấp A, thì phải dựa vào dị năng của cô.“Ta biết!” Thời Thượng mắt sáng rực lên nói không chút do dự.“Ta có thể cung cấp toàn bộ thông tin về bọn chúng, chỉ cần ngươi đưa chúng ta cùng nhau rời khỏi đây!”

Thời Dư có chút kinh ngạc nhìn hắn.

Thời Thượng mở trí não của mình, mười ngón tay lướt nhanh trên màn hình.“Ta đã quan s·á·t chúng suốt năm năm, ghi lại số liệu của mỗi lần chúng tới.” Hắn muốn rời khỏi nơi này, ngay từ khi bị ném đến nơi này hắn đã luôn nghĩ như vậy.

Đáng tiếc hắn quá yếu, hắn từng giúp những người muốn rời khỏi đây thu thập thông tin, nhưng mãi cho đến khi Lạp Ngập Tinh chỉ còn lại ba người bọn họ, vẫn không ai có thể rời đi.

Hắn đã bước chân tới bên bờ vực tuyệt vọng, chờ đợi cái c·h·ế·t cuối cùng, không ngờ lại gặp Thời Dư ngay lúc này.

Mặc kệ lần này có thành công hay không, hắn muốn cố gắng một lần cuối.

Kain đã c·h·ế·t, Schuzer đã c·h·ế·t, chỉ còn mỗi Xalina còn sống!

Bọn chúng đều đáng c·h·ế·t.

Một cảm xúc hưng phấn trỗi dậy trong đáy mắt Thời Thượng, hắn nhanh chóng đẩy một mô hình đến trước mặt Thời Dư.

Đây đại khái là toàn bộ trang bị của bọn họ, người ở đây căn bản không thể gây ra uy hiếp cho bọn họ, lực lượng vũ trang cũng không mạnh, cả con phi thuyền vũ trụ chỉ có một khẩu pháo năng lượng." "Tuy nhiên bọn họ có đội hộ vệ, đội hộ vệ có năm người, đều điều khiển cơ giáp cấp A, bọn họ sẽ không dễ dàng xuất hiện, 5 năm trước ta đến Tinh Lạp Ngập, số lần họ xuất hiện không quá mười lần, mỗi lần xuất hiện đều là khi có người trong chúng ta định bay lên phi thuyền vũ trụ, bị bọn họ đánh rơi." Số liệu rất tường tận, mô hình phi thuyền vũ trụ cũng rất hoàn chỉnh.

Thời Dư thật không ngờ Thời Thượng còn có bản lĩnh như vậy, cô nhìn hắn với ánh mắt tán thưởng: "Ta sẽ mang ngươi rời khỏi đây." Rời đi càng nhanh càng tốt.

Chỉ mong Tiểu xinh đẹp đừng cho rằng nàng đã c·h·ế·t.

Thời Dư thở dài trong ánh mắt kinh ngạc của Thời Thượng.

Hai người lại đi loanh quanh một lúc bên ngoài, Thời Thượng thao thao bất tuyệt kể cho Thời Dư tình hình của Tinh Lạp Ngập, nàng cũng nghiêm túc lắng nghe.

Sau khi trở về, Thời Thượng nhanh chóng nói quyết định của hai người cho Thời Tiếu.

Sau khi nghe xong, Thời Tiếu im lặng một hồi, đột nhiên hỏi: "Ngươi định làm thế nào để lên phi thuyền vũ trụ chở rác thải kia?" Đây là vấn đề khó nhất, nếu không phải vì có khoảng cách, người từng sinh sống ở Tinh Lạp Ngập đã sớm rời khỏi đây rồi.

Thời Dư chợt nghĩ ra Thời Tiếu là người chế tạo [Chiến Thần], hai mắt cô hơi sáng lên: "Ngươi có thể sửa chữa cơ giáp không?" Hỏi xong cô lại lập tức ý thức được hai mắt Thời Tiếu giờ phút này không nhìn thấy, cho dù từng có năng lực cũng không thể giúp nàng sửa [Tiểu Tam]."Cơ giáp? Ngươi có cơ giáp sao?" Thời Tiếu hỏi ngược lại.

Thời Dư gật đầu nói: "Cơ giáp của ta hỏng hóc rất nghiêm trọng, hai ngày này tính tu sửa lại một chút." Nàng nào biết sửa cơ giáp chứ? Chẳng qua là dựa vào dị năng cướp lấy quyền điều khiển phi thuyền vũ trụ, đoạt lại quyền khống chế rồi rời đi thôi.

Đối với nàng thì việc này không khó, nhưng nếu đối phương có lực lượng vũ trang quá mạnh, vẫn rất nguy hiểm."Có thể cho ta xem không?" Thời Tiếu nói.

Nói xong nàng lại bổ sung: "Tuy rằng hiện tại ta không nhìn thấy, nhưng chỉ cần ngươi nói cho ta tình trạng hư hỏng của cơ giáp, biết đâu ta có thể cho ngươi lời khuyên." Nàng cũng từng giúp người khác ở Tinh Lạp Ngập sửa cơ giáp hoặc chế tạo phi thuyền vũ trụ, nhưng thật đáng tiếc ở lần hành động cuối cùng thất bại cách đây nửa năm, hành động rời khỏi Tinh Lạp Ngập vẫn thất bại.

Cũng chính vì lần đó mà đa số người ở Tinh Lạp Ngập mất mạng, số còn lại đều là những người già yếu bệnh tật, nửa năm qua họ cũng lần lượt qua đời.

Thời Dư không hề nghi ngờ năng lực của Thời Tiếu, nàng tìm một chỗ tương đối trống trải lấy [Tiểu Tam] ra.

Hiện tại [Tiểu Tam] tàn phá không chịu nổi, thậm chí còn gãy mất một cánh tay, hoàn toàn không nhìn ra vẻ oai hùng và xinh đẹp ban đầu.

Thời Thượng không phải lần đầu thấy cơ giáp nên trong mắt cũng không có gì ngạc nhiên.

Nhóc con Thời Hạ nhìn thấy người máy kim loại to lớn như vậy, hai mắt tròn xoe mở to, miệng thường phát ra những tiếng cảm thán kinh ngạc.

Sở dĩ nói xinh đẹp là vì dù [Tiểu Tam] có bị tổn hại nhưng đường nét tổng thể vẫn hài hòa trôi chảy, không giống với những cơ giáp rách nát chắp vá mà người dân Tinh Lạp Ngập từng có.

Thời Dư không phải là người mù tịt về sửa cơ giáp, cô từng học qua một chút kiến thức cơ bản về mảng này, có lẽ do thiên phú không đủ nên cô chỉ biết chút ít những thứ cơ bản.

Nàng kể tình trạng hư hỏng của [Tiểu Tam] cho Thời Tiếu, Thời Tiếu gần như không cần nghĩ nhiều đã có thể đưa ra lời khuyên sửa chữa [Tiểu Tam].

Thời Dư, một học sinh cực phẩm dưới sự chỉ đạo của đại lão và sử dụng thêm công cụ gian lận là dị năng, đã thực sự sửa [Tiểu Tam] được kha khá, ít nhất không cần lo lắng nó bay được một nửa thì tan thành từng mảnh, có điều trang bị chiến đấu nguyên bản của cơ giáp thì không thể nào khôi phục được.

Hai ngày thời gian trôi qua rất nhanh, mọi người đều thấp thỏm chờ đợi phi thuyền vũ trụ chở rác thải đến.

Nhưng mãi đến thời điểm phi thuyền vũ trụ chở rác thải đến, phi thuyền vẫn không hề xuất hiện.

Lúc này, Tinh Lạp Ngập truyền đến một trận rung chuyển kịch liệt.

Lại một lần động đất.

Nhưng lần động đất này nghiêm trọng hơn vô số lần so với trước đây, phảng phất như toàn bộ hành tinh đều đang rung rẩy.

Tác giả có điều muốn nói: A a a bản thảo, lát nữa tu sửa lại ô ô ô. Cảm ơn các tiểu thiên sứ đã ném phiếu bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho ta trong khoảng thời gian từ 2021-03-27 22:08:53 đến 2021-03-28 23:50:42 ~ Cảm ơn tiểu thiên sứ đã ném thủy lôi: Hai cây cải trắng 81 cái; Cảm ơn tiểu thiên sứ đã ném địa lôi: Tên khó lấy, Hắc Trạch 2 cái; Cảm ơn các tiểu thiên sứ đã tưới dung dịch dinh dưỡng: Lại muốn trèo tường một ngày 25 bình; Thuyền Thất, già Hi Cát Dạ 20 bình; Lonely moonlight 19 bình; mộ ca xuân phàm, moah moah, Một đống hố thật lớn a, quả cam vv, Lời hứa đáng ngàn vàng, ziya1990 10 bình; mê 5 bình; roise 4 bình; một nồi lẩu thập cẩm 2 bình; Một con tiểu khả ái 1 bình; Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.