Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê

Chương 203: - Chuẩn bị điều bất ngờ 2





“Làm xong đồ rồi?” Phó Nguyệt ngồi xuống nhìn về phía Thạch Mãn
Thạch Mãn vội vàng đưa mảnh vải thêu chó nhỏ trong tay cho Phó Nguyệt xem: “Phu nhân, người xem giúp muội chút xem còn gì phải sửa không?”
Phó Nguyệt nhận lấy, cẩn thận quan sát một phen, nhìn dáng vẻ giương mắt chờ đợi của tiểu nha đầu cũng không cười cô bé: “Rất tốt
Chờ đến tối A Giản về, muội tự đưa cho nó đi
Sinh nhật của Tiêu Giản, người nhà đã lặng lẽ chuẩn bị lễ vật cho cậu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiêu Thái chú tâm săn thú chọn da, Phó Nguyệt làm thành áo khoác ngoài, hai người phối hợp chuẩn bị
Tay nghề làm giày của Thạch bà bà là đỉnh nhất, lúc này làm thêm cho cậu một đôi giày ống nhỏ ấm áp
Thạch Dương đã sớm dồn tiền mua khóa khổng minh
Quà của mọi người đều rất đặc sắc, Thạch Mãn nhất thời không biết nên chuẩn bị cái gì
Sau đó thấy Tiêu Giản vạn phần yêu quý chiếc hà bao hình chó nhỏ Phó Nguyệt làm cho cậu, Thạch Mãn liền xin Phó Nguyệt đích thân vẽ chó nhỏ, cô bé dùng thêu chữ thập làm một mảnh vải thêu hình chó nhỏ
Tiểu nha đầu làm rất kiên nhẫn, thêu chữ thập cũng không hao tổn tâm sức nhiều, Phó Nguyệt liền vẽ cho cô bé
Hôm nay đã thêu xong, đáng yêu mềm mại, Phó Nguyệt thấy cũng không nhịn được sờ một cái
“A Mãn của chúng ta tay nghề càng ngày càng tốt rồi.” Phó Nguyệt sờ song nha kế của nàng, ôn hòa khen ngợi
“Đó là nhờ phu nhân dạy giỏi!”
Thạch Mãn vui vẻ thưởng thức sản phẩm của mình một phen rồi lại vội vàng giấu đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Điều bất ngờ phải chờ đến tối mới có thể xuất hiện
Chốc lát sau,Tiêu Thái và Tôn Trường Minh cũng đã quay về trước
“Tiểu Nguyệt, nàng nhìn một chút, đây có phải cái nồi nàng muốn không?”
Tiêu Thái xách hai cái nồi đồng lớn đi vào gian nhà chính
Phó Nguyệt: “Sư phụ qua đây đi ạ, mau vào trong phòng ngồi, trên đường hẳn là gió lớn lắm.”
Tôn Trường Minh giơ tay ngăn cản nàng: “Ngươi ngồi đi, đừng đứng lên.”
Ông nhìn hai cái nồi đồng kỳ quái trong tay Tiêu Thái, tò mò hỏi bọn họ: “A Thái, ngươi nói cái này là gì?”
Tiêu Thái thả hai cái nồi đồng trên bàn trước mặt Phó Nguyệt: “Là Tiểu Nguyệt bảo con tìm người đúc, con cũng không biết đâu.”
Nồi này có hình dạng kỳ quái, ở giữa còn có một cái ống thẳng đứng, bên ngoài là một vòng vây quanh, phía dưới còn có cái đế ở chính giữa
Tất cả mọi người đều nghi hoặc nhìn về phía Phó Nguyệt
Phó Nguyệt lúc này lại không để ý tới bọn họ để từ từ giải thích
Từ khi bắt đầu vào đông, nàng liền muốn ăn lẩu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Năm trước ở Triệu phủ phải cẩn trọng trong ngoài, giờ đã ở nhà mình, không phải là nghĩ tới mức dày vò bản thân rồi sao
Nàng vừa nói muốn ăn, Tiêu Thái liền cầm bản vẽ đi tìm thợ rèn
Đợi gần một tháng, thành phẩm cuối cùng cũng xong
Hai mắt Phó Nguyệt sáng lên, nàng khẽ vuốt ve nồi đồng, một khắc này nàng như đã đợi mười năm
“Chờ đến tối chúng ta mở tiệc, mọi người sẽ biết đây là thứ tốt gì!”
Nhìn Phó Nguyệt kích động như vậy, mọi người cũng rất mong đợi buổi tiệc tối
Trong phòng đang nói chuyện, ngoài sân lại vọng tới tiếng chạy “bịch bịch bịch”
“Tẩu tẩu!” Quả nhiên là Tiêu Giản đã về
“Tẩu tẩu, tẩu làm áo mới cho đệ
Cái này vừa nhìn đã thấy ấm áp!” Tiêu Giản vừa vào nhà đã nhào lên đùi Phó Nguyệt, hai mắt lấp lánh nhìn nàng
Ai nhìn khuôn mặt hồng hồng của cậu cũng có thể nhận ra sự vui sướng
Phó Nguyệt cầm khăn tay, lau mồ hôi chảy ra giữa mùa đông của cậu: “Đệ thích là được.”
“Thích
A Giản cực kì thích!”
“Đệ nhìn sau lưng một chút xem, là ai tới?”
Tiêu Giản theo lời nghiêng đầu: “Sư phụ!”
Hôm nay là ngày gì thế
Sao ngay cả sư phụ cũng tới
Tiêu Giản nhào vào lòng Tôn Trường Minh, kéo tay ông, muốn ông sờ áo khoác ngoài của mình: “Sư phụ, người sờ đi
Áo khoác ngoài tẩu tẩu con làm cực mềm đó!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.