Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê

Chương 218: Báo tang, đòi nợ 1





Tiêu Thái đóng cửa hàng, mọi người trở lại hậu viện để nghỉ ngơi và ăn cơm
Không khí im ắng buổi chiều bỗng bị phá vỡ bởi tiếng đập cửa dồn dập ở cửa sau
Nửa đêm, Phó Nguyệt thường bị tỉnh giấc vì mắc tiểu đêm, vậy nên ban ngày nàng thường ngủ bù vào buổi trưa, có lúc Tiêu Thái sẽ cùng nàng ngủ một lúc
Tiếng đập cửa vừa thô lỗ vừa hối hả truyền đến hậu viện, khiến Phó Nguyệt bừng tỉnh
Tiêu Thái đứng vậy, an ủi nói nàng ngủ tiếp: "Ta đi nhìn xem một cái, nàng cứ ngủ tiếp đi
Chờ Tiêu Thái mặc quần áo chỉnh tề, sau đó đi đến hậu viện, đã thấy Thạch Dương đứng phía sau cửa
Lúc nãy cậu đang ở trong sân, sau đó nghe thấy tiếng động liền chạy vội đến đây
Nhìn điệu bộ này của cậu, e rằng cũng không phải người tốt gì
Tiêu Thái gật đầu, ý bảo Thạch Dương mở cửa ra
Có Tiêu Thái ở đây, lá gan của Thạch Dương cũng lớn hơn vài phần
"Ai ngoài đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thạch Dương mở cửa ra, đứng trước cửa là ba người thấp bé mập mạp, ăn mặc bình thường
Người đi đầu miệng ngậm một cọng cỏ dại, dáng vẻ lưu manh đánh giá Thạch Dương
Hắn nghiêng đầu, ý bảo hai người đứng sau cũng nhìn xem: "Là tiểu tử này đúng không
Hồng Ma Tử tiến lên, híp mắt đánh giá Thạch Dương một phen, sau đó nghi hoặc nói: "Tam ca
Chắc là tiểu tử này đi..
Lúc trước ta đi theo Thạch Đại Minh về nhà hắn lấy bạc, gặp qua tiểu tử kia một lần
Nhưng tiểu oa nhi khi đó vừa đen vừa gầy, còn người này dáng vẻ cao ráo, hơn nữa cũng không cường tráng bằng
Không thể nói..
Tên còn lại không còn kiên nhẫn, nói: "Tam ca, cứ trực tiếp hỏi hắn không phải là được rồi sao
Một đường này ta hỏi đông hỏi tây mới tìm được đến đây, nếu không tìm được hắn thì phải làm sao
Khi Thạch Dương nghe thấy tên Thạch Đại Minh từ miệng ba người, tay cậu bất giác nắm chặt khung cửa, răn cắn chặt lại
Nếu tên này không tìm nhầm người thì đó có lẽ là phụ thân vô liêm sỉ của cậu
Vương Tam cảm thấy huynh đệ mình nói cũng phải, trước tiên cứ hỏi thử xem
Bọn họ từ trấn Thanh Duyên tìm đến đây, còn phải tìm đến Nha Tử, hỏi đủ kiểu mới tìm được đến đây, cũng không thể tay không mà trở về được
Vương Tam ngẩng đầu, lên tiếng hỏi: "Tiểu tử ngươi có phải tên là Thạch Dương không
Cha ngươi là Thạch Đại Minh
Thạch Dương cụp mắt: "Các ngươi tìm lầm người rồi
Nói xong, hắn đóng cửa lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vương Tam vội vàng vươn tay ra, giữ lại cánh cửa, không cho đóng lại
"Chính là tiểu tử nhà ngươi rồi
Nếu người bình thường không biết chuyện sẽ hỏi lại một câu Thạch Đại Minh là ai, chứ sao có thể quyết đoán phủ nhận như vậy được
Người này rõ ràng là giả bộ không biết để trốn nợ, Vương Tam hắn là đệ tam nhân của đổ phường*, chuyện như thế này hắn gặp nhiều lắm
*Đổ phường: sòng bạc
Đệ nhất nhân của đổ phường là ông chủ đứng sau, còn đệ nhị nhân là người phụ trách phường chủ
Còn trấn Thanh Duyên này, người đi đòi nợ cho đổ phường chỉ có ba người bọn họ
Nghe thấy động tĩnh từ cửa sau, Thạch bà bà và Thạch Mãn cũng nhanh chóng đi tới
Nghe thấy người đàn ông biểu tình dữ tợn kia gọi tên Thạch Đại Minh, Thạch Mãn rụt lại sau lưng Thạch bà bà, nàng sợ hãi hô lên một tiếng: "Bà ơi
Nàng không muốn phải trở lại căn nhà đó, cũng không muốn bị phụ thân hung dữ kia bán đi lần nữa
Hồng Ma Tử nhìn ra phía sau Thạch Dương, thấy thân ảnh của Thạch bà bà và Thạch Mãn, hắn vội vàng chỉ vào hai người, cao hứng nói với Vương Tam: "Tam ca
Đó chính là Thạch bà bà, là mẹ của Thạch Đại Minh, chắc chắn ta không nhìn lầm
Vương Tam mạnh mẽ đẩy cổng ra, khí lực của Thạch Dương không mạnh bằng hắn, bị đẩy phải lùi lại mấy bước
"Còn nói ta nhận sai?
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta thấy đúng là các ngươi rồi
Vương Tam lấy từ trong n.g.ự.c ra một mảnh giấy nhăn nhúm, đưa ra lắc lắc trước mặt Thạch Dương: "Nhìn xem, nhìn xem, đây là giấy ghi nợ Thạch Đại Minh ký
Ngươi là con của hắn, mau mau lấy bạc ra đây trả cho ta."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.