Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê

Chương 371: - Chọn đồ vật đoán tương lai 2





Phó Nguyệt thấy vậy liền múc một muỗng canh trứng trên bàn để sát vào nói: “Nhu Nhu gọi nương một tiếng, nương liền cho con nếm canh trứng thơm trứ danh nha.”
“Nương
A ——” Nhu Nhu quyết đoán mà gọi một tiếng nương, ngoan ngoãn há to miệng chờ được bón cho ăn
“Thật ngoan!” Phó Nguyệt thỏa mãn mà bón cho cô bé
Tiêu Giản cũng không vội vàng ăn cơm mà đi tới nói: “Nhu Nhu, ta là tiểu thúc thúc nè
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cháu phải gọi ta là tiểu thúc thúc.”
Rốt cuộc Nhu Nhu đã nếm được món canh trứng mà đang khao khát trong lòng nên vừa ăn vừa chơi ngón tay nhỏ của chính mình
Mặc kệ những người khác dỗ dành như thế nào, chỉ cười khanh khách không mở miệng gọi người
Có lần đầu thì sẽ có lần hai, mọi người cũng không nản lòng, kiên trì không ngừng mà tiến đến cạnh cô bé dạy nói chuyện
Giờ lành đến
Xướng Phúc bà bà nói những lời cát tường xong, Phó Nguyệt liền ôm tiểu bảo bảo lanh lợi đến chỗ giường phủ kín lụa đỏ
Hôm nay các tân khách đến chúc mừng xúm lại ở trước giường, nhìn không chớp mắt bánh bao nhỏ như phấn điêu ngọc trác
Bé gái này thật đẹp, lại được quốc công gia cùng công chúa yêu thích
Trong nhà có con cháu xấp xỉ tuổi cô bé đã bắt đầu tính toán
Phó Nguyệt để Nhu Nhu xuống dưới lụa đỏ mềm mại
Nhu Nhu ngồi ở đó, nghiêng đầu nhìn nương mình, khó hiểu
Phó Nguyệt dịu dàng mà đẩy cô bé, lại chỉ về phía đồ vật ở trước giường: “Nhu Nhu nhìn xem thích cái gì, lấy một cái là được.”
Lễ chọn đồ vật đoán tương lai chính là chọn một thứ đồ mang điềm lành hoặc có tiền
Kỳ thật mặc kệ đứa trẻ hôm nay bắt được cái gì, Phó Nguyệt và Tiêu Thái đều vui vẻ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bọn họ chỉ hy vọng tiểu cô nương có thể vui sướng bình an mà lớn lên
Thấy Nhu Nhu không cử động, Phó Nguyệt lại đi tới đi lui chỉ trỏ và nói lặp lại mấy lần
Dưới ánh mắt chờ mong của mọi người, rốt cuộc Nhu Nhu cũng chậm rãi về phía trước bò đi
Cuối giường thường bày con dấu, kinh thư, bút mực, bàn tính, sổ sách, trang sức, đồ chơi, kim chỉ, vàng bạc, tất cả đều rực rỡ muôn màu
Xuất phát từ sở thích cá nhân, mọi người còn thêm một ít đồ vật của chính mình
Ví dụ như Tiêu Thái mới có cây cung Oai Vũ, mũ quan sa của Diệp Trạch, trâm phượng của công chúa phượng……
Nhu Nhu huy động toàn bộ tay chân bò đến mấy thứ này, ngồi xuống trước mặt
Cô bé lặng lẽ đánh giá đồ vật màu sắc rực rỡ trước mặt, tò mò quan sát
Mọi người dõi theo động tác của cô bé mà căng thẳng đến mức nín thở ngưng thần, không hề nhúc nhích
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Nhu Nhu, chọn một cái con thích đi.” Tiêu Thái đứng ở một chỗ khác bên giường, chính là phía trước mặt Nhu Nhu
Nhu Nhu ngửa đầu nhìn cha, ngoan ngoãn mà nhe đám răng như hạt kê cười khúc khích “Ha ha ha”
Có phu nhân trẻ tuổi nghe được nụ cười ngọt ngào của cô bé mà không nhịn được, chỉ muốn nhào tới giúp cô bé chọn
Tiêu Thái chỉ chỉ về trên giường, ý bảo Nhu Nhu chọn
Nhu Nhu nhìn lên nhìn xuống theo động tác của hắn, đột nhiên trước mắt sáng ngời, dường như hiểu ra cái gì đó
Cô bé nhanh chóng bò đi, đến khi đi xuyên qua tất cả vật phẩm đi tới cạnh cung tên
Cô bé duỗi tay muốn cầm lấy, nhưng cung Oai Vũ quá nặng đối với cô bé, không nâng lên nổi
Có câu nói là: sợ nam nhặt thức ăn, sợ nữ cầm mũi tên
Tức là lo lắng bé trai ăn nhậu chơi bời, bé gái múa thương vung côn
Xướng Phúc bà bà mặt không đổi sắc, vừa muốn khen Nhu Nhu có thể không thua nam nhi vừa chọn văn vừa chọn võ, Nhu Nhu lại bò về phía trước bắt lấy tay Tiêu Thái
Xướng Phúc bà bà ngậm miệng lại, mọi người đều nhìn xem cô bé này muốn làm gì
Diệp Trạch ở bên cạnh vỗ về râu dài lớn tiếng cười rộ lên: “Sai rồi, bảo cháu cầm đồ vật mà cháu muốn, chứ không phải cầm đồ mà cha cháu muốn.”
Nhu Nhu không nghe Diệp Trạch nói cái gì, chỉ chăm chăm lôi kéo ngón tay Tiêu Thái bò về phía sau
Tiêu Thái bất đắc dĩ, cong lưng phối hợp duỗi cái tay dài ra
Nhu Nhu lôi kéo tay cha mình rồi đặt lên trên cung tên, hào phóng mà nhìn về phía Tiêu Thái

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.