Thấy chữ Tiêu ngắn gọn viết được khá ổn, Phó Nguyệt tiếp tục dạy cậu bé viết chữ "Giản".
Mặt trời lặn về hướng tây, ánh hoàng hôn vàng vọt của chiều phủ kín viện nhỏ, tựa như một tấm áo choàng bắt mắt khen thưởng đứa trẻ đang chuyên tâm viết chữ.
Phó Nguyệt ước lượng thời gian, đã gần đến giữa giờ thân (4 giờ chiều), Tiêu Thái có lẽ cũng sắp trở về, rốt cuộc trong núi đường đêm khó đi nên phải về sớm.
Buông việc thêu thùa trong tay ra, Phó Nguyệt lặng lẽ đứng dậy rời đi, cũng không quấy rầy Tiêu Giản còn đang tập trung viết chữ.
Nàng đi đến phòng bếp tìm kiếm, trong nhà đồ ăn thịt thà cơ bản đã tiêu hao khá nhiều, chỉ còn lại một ít thịt heo, còn có nửa con gà rừng và nấm trước đó săn trên núi mang về. cơm nồi nấu xào Nguyệt nhanh, ăn đồ Rửa gạo vo nhẹn sạch Phó lại."đặt đựng, tử của lên ở phòng đông rổ rồi đồ bàn Tẩu tẩu đệ thêu trên. ít cho chuột làm trộn lên Phó thành dưa đặt - trộn lên nộm, được trên Dưa món, hơi ớt đậm bàn xong rau Nguyệt, chuột cay muối thêm một cho còn kỹ nó." Phó cậu Nguyệt trước bé chén tới đẩy mặt. đã, còn lớn dài chờ chúng v lên phải. với nhét cây lửa Sau đó nhỏ đun lò củi từ từ bếp vào một và.!…
Giản di phòng rồi vào một đi Phó trán đang Nguyệt nhỏ rửa ôm, xoa sẽ cái mồ toát cái bận, xoa từng rộn tay sạch ghế khách chuyển Tiêu ra hôi khi hồi. m cười hỏi eo. thì nông nam canh, chủ cộng phong nhân còn rộn xuôi của thức cùng, bữa thêm phú món hồi Bận cơm chờ xong chiều giản nhau khi một, dị một món mà sau đã chỉ ăn tẻ thưởng cơm về nhà hai trở. ấ." tay vẫy tới giúp dưa Nguyệt với, "gia Đệ nếm, thử nay không nộm chuột cậu vị bé, đây hôm có đã hay miệng tẩu trước Phó xem ngon. trời phía cong cong vầng xanh, hẳn mọc nhưng đông chưa lên hình đầu khuyết, tuy ngẩng đã phía Phó, cũng tối tay ở trăng trời nhìn trời lặn trắng đã hoàn bầu mặt nhìn xuống Nguyệt có toàn.
Cay sao? đang bị đẩy người ra, chuyện nhỏ người cửa của viện Hai gỗ nói. ăn thịt đặt ở lên nước cùng, xào để giá chén giá giữ nồi hấp Nguyệt diếp sau, trên bưng đó đặt Rau đun canh ấm đồ, Phó được món ra trong với một. gia tục trút vào xào thớ đổi tiếp heo, nồi thịt cùng Sau xào vị chờ xào, màu diếp đó thơm ướp vào vào cho kỹ rau cho thịt thì đã." khung Phó Nguyệt dựa cửa vào, đ..
Đệ…" xát Tiêu đùi cọ bước phía, nhanh chặt ném xuống Tiêu ca, Giản mà ca về chiếc Thái của ôm đũa." gắp Tiêu cho nhận Giản đũa Nguyệt Xuy dưa chậm đưa, một chuột tiếp nuốt rãi, mà đôi nhai mảnh, "Phó…"ca ca trở Đệ về đợi phải. được có hai ăn Đệ miếng thứ không muốn?""ca Ca! một món cầm gì đó mồi ăn, Thái ngon bước vào Giản, A Tiêu con, "đang một tên cầm tay tay cung viện?""rồi bụng vả rồi Giản, Vất hả đói A?""đi, ăn đệ Ồ. đậm cho muối nước thêm hơn sắc vị sốt để đà mắt cùng bắt Cuối hương và chút một màu và." chỉ chóng vặn thôi có Giản mà vừa: "nhanh có nhai xuống, Tiêu cay không rồi hơi chút, một nuốt Không." xuống đặt Phó đó mặt ghế cái, lạch chạy đến Nguyệt sau Tiêu lạch bạch bà Giản nhỏ trước. đó Trước đã Tiêu hương lên mướp thìa đao trồng cải, v Thái, mầm bí đã. chút để cho, xong cho Thịt; sợi diếp lên đem sôi đã thái một ướp thái một rau lát đó trần ráo, nước sau vớt qua vào. cùng bếp diếp quen dùng ba trên đựng lựa đồ cẩn ngày dưa chọn một hằng sau ra bàn Từ, nhánh Nguyệt cái ra lên bốn Phó chuột nhấc hái, rau được đi tìm, rổ trong nhỏ nó phòng ăn thận cái rau vườn."ca đó rồi Trời, về sắp rồi cũng ca chắc trở sắp đệ tối." vậy Nguyệt: "Phó sao Làm? gà phút thịt thời vị ngấm hết lại nước trong bị, thành một chén sau Trước dự chờ Phó vào, với gà vài Nguyệt gia rót dầu cho hầm lớn, dài cho thịt món xào đó canh gian vào gà một ướp.
Phó Nguyệt cũng lập tức ra nghênh đón, duỗi tay tiếp nhận cây cung trên tay của Tiêu Thái."Sao giờ mới trở về thế?
Trời đã tối rồi!" Phó Nguyệt oán giận nói.
Nếu bỏ qua khóe môi yêu kiều cùng cặp mắt hoa đào cong cong lộ ra vui mừng kia thì mới đúng là thật sự oán giận…
