"Đường núi khó đi, ngươi sai đứa con nít tới đây làm gì?!
Có đáng mặt làm ca ca hay không." Tôn Trường Minh nhìn hắn thở dài một tiếng, không kiên nhẫn về phòng tìm cái giỏ nhỏ để đựng tiền, nhưng bước chân tương đối nhẹ nhàng…… buổi tối qua đến ấy sẽ ngài Chắc." cho đồ trong hắn rổ Phó vật Nguyệt nhìn." Nguyệt Phó lẩm bẩm. trốn tránh được Tiêu như bật tử nhịn Nhìn, mình cười miệng nhếch Thái con Phó Nguyệt nương, con không thùng thỏ nhà rồi thẹn…""chúng ta ta, chút sủi cũng tối Vậy, được dẹp ăn một buổi cảo dọn. tạm chàng ta mang cũng trước để có thể nguội Để được trưa nắm, theo này ăn bên ăn cái cùng giữa bánh, để làm đã cơm đi rau hẹ người trứng. chuyện đống Tôn: "này đây còn Minh một Ta Trường!"tử à Nương?"ngoài lát hãy ra đợi đi nữa Chàng.
Phó xem A ra ửng khuôn nhiên toàn, Giản Tiêu đi tỉnh mặt Thái "chàng Nguyệt đi, hồng bộ đẩy đột." vội liền vã rổ cầm chạy Nói chẳng bếp xong vào phòng." ý đi Không cầm tay đồ xuống là, đồng cự chính tuyệt vật trước Tiêu núi thì trong Thái. việc nào xong tính, buổi thế ta rồi tối xem Chờ.""để Ta cùng bờ ít ít đậu là đậu chợ đi lấy hũ, tây thì cát còn đến sông hũ đi phía bán tới mịn thôn mua. một lát sẽ Ta ôm! trong có quanh, ai không nhà Ở xung. nghe thấy khi động, lại hồi nhau Hai thần cho đến từ truyền phòng tiếng người đến căn phục tinh mới phía tây ôm." muốn ngày ra đến hỏi Hôm Nghĩ thú một ngoài chàng bao qua đi lâu, Thái nay ngày Nguyệt: "ra mất hắn đi Phó Tiêu săn ngoài hôm?" Phó dậy hôm đi rồi Thái nhớ Nguyệt đã tới nay sáng sớm Tiêu." Tiêu đi cái vậy rổ Nàng Thái tiếp Phó "đâu của Nguyệt nhận?" ngày như ban chợt, tuy Rõ nõn ngượng Phó mặt, nhà ngùng trắng trong ai, gương có Nguyệt đỏ không cũng ửng. bếp có vẫn Thái Tiêu không phòng, xem xuống đã Thái, cũng căn ra tây Tiêu trẻ đang ngủ nhưng thịt ngon gàng Tiêu; ai không phía đi thu lành mang ngủ cậu thức nhiều, phòng dọn xét con, Giản phía phòng gọn đánh đông bé căn. của phu Đây ta quân là! với phụ sư nói Đã." thúc Nguyệt kết thấy nhanh kinh, Phó Nhìn sao Tiêu rồi, Thái ngạc đã rất ở vậy nhà như? thắt nương có tử lấy yêu Thái họng lòng Tiêu đến, lại cổ Nguyệt một trọn nàng khí nỉ, duỗi nũng cảm lên ôm thương tay làm nóng, Nhìn thấp và tốt non mình giọng luồng, hết Phó dâng hắn: "Nhi mực, Nguyệt thật giác trong!"ăn Ta rồi sư nhà phụ ở. ơi tử Nương?
Đi trở vừa Nguyệt vặn cái, phía theo Phó ra tây cắp rổ về cũng căn phòng." chặt của Phó Thái quơ quơ, áo hắn góc giữ Tiêu Nguyệt.
Nhưng duỗi lúc an Thái vai cái ôm dự của vẫn rãi tiếc lát lấy dịu Tiêu người, vững bờ ta rồi lại Thái tay ra, chắc dàng đẩy tâm ôm áp này ấm Tiêu nàng của do khiến một chậm luyến." có nhà không, gì ra cửa Đẩy, ắng động trong im tĩnh.""rồi ăn cơm chắc Vậy chàng về trở trưa không sẽ."có, mang đi nàng được Ừ trước vật, ngày còn thịt hôm con sắp vẫn, ta lên nào không qua cho xem phải núi nữa về bẫy ta săn xếp phải lát." xa xem: "đã bố không trở bẫy chỉ lại Tiêu Ta, buổi đi chiều, đi trí sẽ Thái rập."rồi Đúng, ăn chưa chàng đã?"đã Chàng về rồi?
Trong phòng bếp, Phó Nguyệt vỗ nước lạnh lên mặt để giúp hạ nhiệt độ.
Sau đó tay chân lanh lẹ vo gạo nếp và nấu chín, đợi một lát nữa dùng để làm cơm nắm, một cái nồi khác dùng để chiên bánh trứng.
Lấy trứng gà và bột mì ra, thái rau hẹ vào, sau đó trộn gia vị vào cùng quấy thành hỗn hợp sền sệt.
Nồi đã được đun nóng, đổ dầu dọc theo mép nồi, cho một muỗng bột mì trứng vào dàn đều, tiếng dầu chiên "xèo xèo xèo", đợi bề mặt hơi nở ra và chuyển sang màu vàng, Phó Nguyệt lại dùng chiếc đũa cùng cái xẻng đảo mặt, lật đi lật lại, bánh trứng rau hẹ tươi ngon đã ra lò.
Sau khi cơm chín và để nguội, Phó Nguyệt gói thì là, dưa chuột, nấm đã tẩm gia vị vào, sau đó tạo thành cơm nắm hình tam giác, thuận tiện để lấy ra ăn.
