"Chuyện này ta biết.
A Thái tính tình không tồi, đáng để kết giao, không ngờ nương tử đệ ấy cũng là người đẹp người đẹp nết." Thôi Phúc tẩu tử ngẫm lại tiểu nương tử đã từng gặp một lần ở đằng xa, không nhịn được mà thổn thức trong lòng.
Tôn Thế Xuân: "Còn không phải có câu: Không phải người một nhà không đi qua một cửa sao!
Được rồi, dọn dẹp một chút rồi ăn cơm đi. t đi được."
Thôi chỗ đều: "ở thịt Một này Hoa Hạnh cân. được kia họ cũng Vương nhà Gia gặp, cảnh cô từng tạm nương cũng rồi.
Trong thòi thì gì ông lớn kệ từ, nhà đều mình Hạnh, được để nhà mặc làm là chuyện sao Hoa mặc, dù chính đến chuyện không làm Thôi của kệ thiệt nhỏ." mới mình họ về Tiêu mò bước ục, bọn rời một không đã trước Thái đi, vừa mẫm phía biết hắn ịch cửa người đến bóng nhà nhưng nhà… săn nghe được, Tiêu con Hắn nói Thái rừng chia kia lợn thịt tử tiểu phân đang. họ Đại quê nhà đường, một trở vội ra bá động lao, nhà bánh thấy Tiêu mùi Cường còn từ lúc về cả đồng vàng về, nhân ngày sớm nhân bay từ Tiêu ngoài trên ngửi thịt. thịt yên Cường ông vẫn tử ông đưa chuyện có bá phép Tiêu, kia cảm là thấy, tắc ăn ta cơm không tiểu không lặng hiểu, miệng cho không nhưng Thái biết Tiêu, đại mở không cũng. trách hiểu lớn ăn về ông lời xem trai Hạnh, không quá chuyện Nhìn trở liền thấy:"không Hoa đối của kìa liền biết một, nhân hắn nói Thôi, móc ngồi thế không xử cháu." Con thì chưa quyết thịt còn làm gì dâu định đưa? ta Tiêu cân Không được không mang nói, không nương sau sao Vương của mua hắn chút một, ngày Đại chúng Bảo thịt vấn: "để một đi mà chỉ phải nhịn chất vui mua hôm gia nhiều trạng thấy nghe thịt nói Tâm? tận nhiêu lên đi khoác ăn đừng bao lợn thể mây, kén thì thịt chọn nói xanh, kia có rừng có Con. cho tới nhanh nương mẫu lẽ là, lên chóng hắn bá cửa nương chẳng không sao Đại dâng! môi bị người chọn cân đều Thôi mua ta Hạnh, Hoa rồi khẽ hết Thấy cắn, một ngon thịt." ngăn nói hắn nhớ bộ trước kia của ăn, kính gì thì lại thịt đó vui cho Hạnh tuy chuyện lấy cản hay bá bà tiểu, đồ nặng người đều mày Thái cũng, bà nhà không mặt mỗi khi Thôi những gì hiếu nhẹ đại tử không nhưng tới Tiêu muốn dáng, Hoa như cửa hắn. mẫu ít toán mà vào của Hoa về Thái núi Hạnh là Hôm dựa bá tính Tiêu Thôi lấy một muốn thịt đại vốn lên nay." bên đây họ bà chọn cho ngay nhờ Dạo mặt cô gần của, hắn cạnh xem ở nương thôn mối nhà hắn nương Vương. cũng li đây bỏ đại nhất cho ông tới thịt heo không bị định, tiền biết tính ra toán đưa mua Chuẩn còn chi bá phải! rồi tới đặt đi Cường xuống cái xong ngồi cuốc Tiêu. nhà đảo chắn Điềm nói, "trong, kia lại ít chắc ngon thịt ơn sẽ Tiêu mắt Nương mà kẻ xem để vô cho?" tiền kiệm cần cho phải chứ nhà cưới không tiết vợ, làm gì Trong con gì tiền có thứ trai? lúc tặng đó chẳng cho Tiêu bà Cường, sao ít thân Cường Tiêu một cũng thịt trước phải rồi Năm mới thành gả hay. kia không Tiêu đã chỉ hé không ở tiểu tử kia, rồi để đi cái Thái hét, la Nhưng xuống Phúc Thôi loáng lên ngờ lại răng." ghét quên vụn bỏ nhét Tiêu không vừa thịt Điềm trong chọn vừa vào miệng. vậy cũng Đại là thấy như, nói vẫn trong tức Bảo lý đưa gì tiêu nương, lập lễ có phải chứ nhà chưa, Nghe cảm hắn người.""nhiều, hôm con sao Tiểu ít có nàng một nhà cho chỉ thịt nay đủ mua, Hồng đó một ba không ăn hơn nói, này ấy nương Nương chút cân có nghe ai? có thì rồi theo tính khi, Đừng nào quyết định tiếp gì hết mang.
Đại Bảo ở nhìn cái trong qua đó xa Tiêu lén đã phía một, liếc động rung lòng đứng. vài phó bị mua xuất tức Bà đốp cho câu nói một ta chưa miệng chưa đã thích, hay câu khi và đối không kia Có Phúc nàng ta giá không được Trước "kịp nàng mở Thôi đã", chế còn. con trấn vẫn an viết nghe Thôi của bảo Hoa tự: "bát trai Bảo Hạnh Đại, chưa bối còn bà nương nói! đã đến Cường ăn bàn nhà, cùng ngồi Tiểu về hắn trên nhà Điềm Tiêu Chờ Bảo Đại. ít chọc có trong Tiêu Điềm rau sao này "thịt, vụn chén nói thế thịt Nương lại như? để nàng chọn một ta tới Chúng ta đi, yếu xem trời tránh cửa không, cửa khí mà tay mắt thế vào che người cho cũng thể?
Nghĩ đến chỗ lợi này, cả người Thôi Hạnh Hoa đều hưng phấn: "Các con ăn đi, ta sẽ đi tới cửa hỏi một chút, sao có thể không hiểu chuyện như vậy!"
Lấy cái giỏ trống ra, Thôi Hạnh Hoa hưng phấn ra cửa, khi đi tới gần nhà Tiêu Thái, vừa vặn nhìn thấy Tiêu Thái bưng một thứ gì đó rời."Tiểu tử Tiêu Thái kia đi rồi, trong nhà chẳng phải chỉ còn lại một con ma ốm và tiểu tiện nhân hay sao, hà hà!
Vừa lúc!" Thôi Hạnh Hoa mừng thầm, nhanh chóng đi lên gõ mạnh cửa.
