Xoay người trở lại căn phòng phía đông, Phó Nguyệt tìm được một cái khăn thêu hình con mèo lúc rảnh rỗi trước kia.
Một góc khăn thêu hình con mèo dễ thương bằng đường nét đơn giản.
Phó Nguyệt quay lại đưa khăn cho Hạ Hà: "Vất vả Hạ Hà quản sự tự mình chạy đến đây một chuyến, đây là cái khăn mèo ngày thường ta thêu chơi, ngài đừng ghét bỏ, cầm để lau tay cũng được."
Hạ Hà được phu nhân sai đi làm việc, đây vốn chính là bổn phận của nàng.
Mà hiện tại Phó Nguyệt còn hợp tác cùng phu nhân, sao nàng có thể nhận lễ vật của Phó Nguyệt. ở Thái cùng xa nhìn sân đi ngoài đứng, xe ngựa Nguyệt Tiêu theo Phó. cười hay, tíu tử nương nói họ, nữa ra vào Nguyệt sao tìm Phó chính bọn, nhìn thấy là người tay kia cầm hai, tới tít Hơn đều không thấy.""sẽ tỷ phiền sáo tỷ nữa rất, sau có khách đó lại tỷ thường muốn Đình, các Hạ ta cùng chuyện xuyên chúng tỷ qua làm Hà này nhiều còn đừng. đáng khiến thật cách khăn thông hình kia, Tuy sự lại đồng động, nhưng vẽ trên không cùng giá đều nàng khăn thêu mấy rung dụng. lần Phó lấy chối hấp cuối, hơn Hạ dẫn chẳng càng Nguyệt, xử Hà nổi việc với, thiết sự cùng nhận Không qua từ đối vẫn thân thắng hai. xóm nằm ở Thái chỉ có ở gần xung chọn cuối mảnh nên có vài, vì cửa trước một rác để quanh nhất tiền được, hộ lúc Nhà ở bắc nhiều Thái rải coi không, hướng hàng nhà thôn nhiều nhỏ chỉ, của ấy là không Tiêu nhà có bởi Tiêu cho đất. cả gấm có không biết sai ôm chân cũng cái bên, trong thứ gì đựng Còn vặt tốt nữa hộp.""mà đừng sáo không muội với cái phiền, phiền Tiểu Nguyệt khách gì muội cũng Có. hỏi mấy Nguyệt, xung thôi chồng nhìn muốn của hàng nương lại mẹ Phó nhà quanh Đám há xóm tử miệng. mà Chờ được phu lại vải tìm vóc nhân muội, xem muội chúng đi ta đến nha muốn mời.
Tiêu vào nói đều hắn không thái, về kia nhà ôi Chờ tử đây Thái, quen người chao ở phong thôn, nương thành đến mọi khi thân trong vừa nghe mới, gả quan, biết là thành… rầy không tùy cũng khác quấy Làm tới dám cửa người tiện. v."của lấy này mặt, hoa vậy văn sự muội dày thực nhận muội, Tiểu Nguyệt đẹp muội liền ta rất. nước sớm rau Phó tử, hiện đây mấy khóe bằng chồng ở nhìn đổ cửa nhìn, nương ra luôn, vào mắt mẹ v phát đã hái Nguyệt Liếc đám cách họ bọn qua, nhà nhà gần… thôn chuyện nàng nàng hội, chỉ được tĩnh cũng ở trong với, nhiều không Nàng không không nói cơ gặp mọi, qua thích lại người có an. mới ngày, Huống sống cuộc rộn Nguyệt quen nay mấy chi làm thùa thêu bận, với Phó. tóc mắt bằng khuyên Tiêu gia một mặc ở bạc trâm ngoài bị ánh thấy, ngừng xa hoa ngựa trong mắt cả tử bằng ngựa chính xe bước nhìn, mà lại cài chiếc vàng, làm cũng là cửa, cách như đeo vậy bạc bạc nương ánh vàng từ xuống Lúc tai đôi vàng này xe. gia còn nhà lại khẩu, cửa cũng một trong ở săn thăm, thú xuyên ra có một các chỉ khoảng đến thôn, nhân Tiêu nhà nữ ít bé hỏi, xa nhau Thái thường đứa kia nhiên Cách trước đương nhân Tiêu lười trong." tay thân về Phó cánh kéo ngựa, thiết rồi trở Hạ từ xe lên sau khi thành Hà mới biệt Nguyệt.
Thật sự là không quen thân, chẳng có cớ gì để mở miệng dò hỏi, trong lòng tò mò bứt rứt không yên.
Phó Nguyệt chỉ giả vờ không biết ý nghĩ của bọn họ, sau khi thu hồi ánh mắt nhìn theo xe ngựa, lễ phép mỉm cười gật đầu thăm hỏi bọn họ, sau đó lôi kéo Tiêu Thái lập tức trở về nhà, đóng lại cửa viện.
Nhìn cửa viện nhà họ Tiêu đóng lại, đám nương tử, mẹ chồng hóng chuyện bắt đầu tụ lại thành một đống, thi nhau chia sẻ đồ vật chính mình nhìn thấy.
Trong thôn cứ như vậy, có phong phanh chuyện gì là lập tức cả thôn đều biết được.
Còn chưa tới buổi tối, nữ nhân của các nhà đều biết hôm nay có một nương tử có tiền, đánh xe ngựa mang lễ vật tới tặng cho Phó Nguyệt!
