Phó Nguyệt cười nghe Trương thẩm nói chuyện, cũng không mở miệng chủ động nói gì.
Cho dù ngày sau có tính toán mang theo phu nhân trong thôn thêu chữ thập, nhưng phải xem lại, phải quen thuộc phẩm tính của mọi người trong thôn đã.
Hiện tại không vội.
Nói đến thêu thùa, Trương thẩm nhớ tới xe ngựa ngày hôm qua vào thôn, tò mò hỏi Phó Nguyệt: "Hôm qua ta nhìn thấy một chiếc xe ngựa đi vào nhà ngươi, nghe nói nương tử kia rất có phong thái."
Người trong thôn đều gặp được người tới tìm, Phó Nguyệt cũng không dự định gạt bà việc biết thêu thùa, sớm muộn gì đều sẽ biết.
Đây gì cái là?" bộ từng túc kia nghiêm thức đêm của dáng Hắn khi làm kiến thêu phẩm Nguyệt chứng đã Phó. nhỏ Nhà lớn được giày đến ta làm cho đều đế nam từ nhân ta.""đều thấy ta giày đã chàng đôi tốt nghề làm làm, Hai Trương ấy thẩm mỏng của hai mòn, phiền của tay mài thẩm đôi chàng rồi cho bị.
Phó từ làm cũng gian để: "giàu tùy làm, lắc mặt được mấy sao từ nhiều đầu đôi Không, ta hết chẳng Nguyệt tiện mà mất thời?"
Thỏa Nguyệt thẩm tay lại, hiếu khen kỳ Phó của Trương ngợi nghề lòng mãn. rất mái Bọn đồng sức nói đều ta chân ra, việc thoải giày làm tay làm họ mà tốn đi." đồng giày thẩm làm: "Nhờ đế làm giày Nguyệt mặt rồi mình thì đáng chẳng, Trương tiền nói mấy Phó tiếp ta tự. cũng trưởng nhiều nhà rất giúp ta thẩm Trương thôn." được thẩm chuyện làm nói về việc đồng Ra cũng rỡ, còn nhận ý mừng Trương phiếm cửa. lễ thẩm ta đầu: "chúng mời ấy đã thì mang Thái đến thôi Nếu Tiêu gật đi vật."ít tiệm cho quản của Đó liệu ta tử nương mang, sự là một thành trong vải nguyên." của thể nàng cho, chắc nữa nhiều không tấm hắn lại nắm nàng Thái, lòng Thấy lời Tiêu dành hiện cần. khi Mặt Tiêu về trời thẩm, ngả sau nhà Trương tử và tây lát Giản sau mang, Vương theo về tẩu, về Thái Tiêu chỉ một tiễn đã nhị phía. để hậu tới mang kho con xử nhỏ trong Tiêu lý mồi nhà Thái viện. làm mệt chính Đừng mình." với đúng kia chặt khâu bẻ nhận rất, lớp hết là nọ mũi nhau tiếp chỉ chắn lại lớp Phó được, chắc giày đến bẻ Nguyệt. ba Tiêu thì Thái thường bôn núi rất gót giày, đế nàng mài hắn mòn mua Nghĩ còn nhiều đôi, bị giày trước rảnh và vào hai lên lúc đến thành cho nghĩ xuyên đó nào. cần vẽ b căng Chỉ hình trên cung tiền nhìn túi có kia. cũng thật này Cái chắc đế rắn."không cũng thể, nữa mòn ngay rồi đi Cứ lúc bị hỏng mài giày kịp làm ấy trước khi, có chờ không không được đến làm bằng."ngày chiều mời chúng ngày đi chiều tư ấy sinh là thẩm cửa hôm tới nhật nhà ăn cơm tới nay ta Trương, thẩm thẩm tháng 25 ấy đó Buổi"." Thái dĩ Tiêu đắc bất."Nhìn xem!
Trương làm của mặt phiền Trương làm, thẩm không Trương có tồi rảnh cho: "đành thẩm nên, cháu thẩm hai Cháu được, Tay không làm yếu giúp đôi nghề còn giày sức?""ta đi, được Nương giày mà tử vẫn thể có của."của cũng làm phải hại không lợi, là đế giày Tay đây thím nghề?" ta không nghề làm, hề của đã phải không này: "rồi Trương khoang chứ làm thẩm Nhắc dạ niên tới ta Tay vài khoe có thập chột giày. giày có thời Làm gian làm gì? khi ở lại ngoãn núi, hưng ngày đi Phó Giản trên ngoan luyện hôm chào pháp những trò vui chữ liền Nguyệt thư nay sau phấn thuật Tiêu.
Thái cằm Phó tay, Tiêu hắn đuổi bên Nguyệt xổm, vào kịp đôi nhìn người ngồi chống." nàng bình lại tay người phong trong, ngừng sao Thái phải: "xoay thêu phải động tác Không còn khuyên Tiêu?""mặt rồi, Ta biết ta đã thay ý đồng chàng.!" đã Phó nay mặt túi tiền Thái Nguyệt ra Tiêu làm, hôm xong lắc giơ trước lắc. công làm không Sẽ Thẩm để không! ắ. n tên là biết nàng lại làm đồ cho hắn.
Vẻ mặt của Phó Nguyệt bình thản tự nhiên nói: "Khi ta ngẫm nghĩ ý tưởng thêu hình cho bình phong thì luyện tập làm túi tiền lấy cảm hứng, cho chàng đó."
Nét mặt bình thản và tự nhiên của nàng không giấu được sự kiêu ngạo và mong chờ, Tiêu Thái để đôi tay nhiễm bẩn ra xa, dùng cái trán cọ cọ vào Phó Nguyệt, khàn khàn nói: "Làm nương tử vất vả vì lo lắng cho vi phu rồi!"
