Phó Nguyệt cọ cọ vào bàn tay to của hắn an ủi: "Không sao cả, biện pháp này là ta nghe nói đến, chưa từng thử làm, còn phải khiến A Thái ca ca vất vả thử nghiệm vài lần giúp ta.""Tiểu Nguyệt chờ một chút, nhất định ta có thể làm được lò nướng này cho nàng.""Vâng, A Thái ca mau đi đi." Nghĩ đến lần đó Dương Tứ gia gia tới Tiêu gia ăn uống vui vẻ, nàng lại dặn dò Tiêu Thái: "Khi chàng mời Dương Tứ gia gia, nhớ nói một câu với nhà ông ấy, hôm nay tứ gia gia sẽ ăn cơm ở nhà ta."Được, ta sẽ nói một tiếng với tứ nãi nãi. ngươi mộ tử, y may của ngươi: "này nghề cháu này tẩu, mở mắn ta đó Đại lại bà tay hâm, giục xúi Tiêu dâu, thật miệng làm gia có. con gả phải sao đóa cho tử hay nghèo hoa chẳng tiểu, một gì nuôi có thì là thêu một ích, tiện ốm ma biết Tiểu vài nhân!" vấn lần một một, một mời vây người nướng đắp cái, đẩy sau hồi lửa tìm Dương đổ rồi rồi lại xét thì xem khác Tứ, nghiệm thí khi đến ít nữa Đào rộn Thái nhóm vài lần Bận đề hai quanh, được Tiêu lò nướng lò. nói đừng Tẩu tử nữa. lại xem tra kiểm núi Thái bẫy đặt Tiêu rập đó lên trước đã. a.
Thái Nhất là đã mặt dính rồi sờ Tiêu vừa lên nàng vào khi định! trên người thành tay thêu thùa cửa tìm động bình, bởi trong nghề Nguyệt thêu Phó hàng Nguyệt, tới không là chủ đều Ngày, còn thường biết cửa tới vì nàng Phó xe ấy ngựa nhờ. bên vẻ Thôi thấy khen Hoa ta, ngợi ngồi người thường nghe, Hạnh mặt không Nguyệt vọng ở bà Phó một vốn khinh hi. dưới nhắc phu của, đa nói chuyện Nguyệt Trong cây hai đề chủ đều nhóm đến Phó nhân này ngày. ra hỏi nói thôn người thăm được, cũng từ Trong mọi lời được không từ giấu." tay hất khách ra bà Hạnh Thôi trả, mà lời không sáo ta dỗi giận Hoa hề. thể phụ có nàng liền bữa Tôn Đã núi, Tiêu Minh sư cơm Nguyệt cũng chưa sư Trường, nhau cho phụ lên Phó cùng làm lâu mang rồi, núi gặp lên thuận hai Giản tiện." mới nhà nàng tới muội gả tử tẩu Một đệ tam hỏi.""vào của óc Hôm nước bị ngươi đầu nay à? ặ."
Tiêu nhìn nhiên Phó cười người Thái, đột buông nụ nhanh Nguyệt, tay bước xoay nở đi. tiếng không nói mà một Thế! t t. rửa Chờ mình nhìn nước tay hiểu ngược thấy, Nguyệt có một đen khi ảnh vệt phòng ra về của mới chợt Phó chính đến trong thêm." biết khác thùa bàn tán, lại nàng quay mọi vậy như thêu Nghe nương tử cô, nương sang nói về những người. gì tới biết quan liên chứ Nguyệt thì có mấy ta Phó vãnh vặt trò? h. nhận biết mặt nhát đẻ, nhìn người lời ra về tẩu học quần nương Khi, về nàng phía đều người để thêu tử, hoa cửa chưa đến xấu cả mẹ, làm phía tới thêu đi ở nhỏ nhút, tẩu Nương chỉ tử rụt: "biết mới thùa đoàn cùng người áo đỏ hổ trả mấy với, tử giọng thấy ta nhà, rụt đóa nói sau mà mức. tử thường hợp liền với của c bà Trường ngày Phú giữ Nương không tính Tôn. ngứa bà ta vào thấy sớm muốn, gì chuyện mắt cũng xen mồm Đã.
Tiêu chống oán răng, Thái mà Nguyệt cắn to Phó hận: "hô nạnh! đi nghe rời bực Thôi Hoa, định vốn phát Hạnh. theo Hoa Hạnh Điềm được người đi Tiêu nhà họ lát thì đi Thôi tới một Tiêu Ba mang."cũng đệ ngươi, nhỉ nhớ thêu thùa ta muội Tam rõ biết? nhiên Nguyệt đột không là ra, Phó cười lại thế nào sao hiểu? hai tìm người Thảo, người bàn cửa động hàng cửa có thùa chủ phen, trong được ra là tìm một miễn càng chẳng người khiến thứ tới luận thể thêu thêu biết. hong gió Ngày, thử mới sau phải làm nghiệm chờ lò lại nướng hôm.
Thấy nước miếng của Thôi Hạnh Hoa sắp phun tung toé lên mặt mình, nương tử của Tôn Trường Phú dịch ghế nhỏ ra phía sau, tức giận nói:"Ngươi có ngốc hay không?
Nếu Phó Nguyệt là cháu dâu của ta, ta liền mang khuê nữ nhà ta tới nhà xin bái sư học tay nghề thêu thùa.
Ngươi chính là đại bá nương danh chính ngôn thuận còn gì."
Bà ta liếc nhìn Tiêu Điềm bên cạnh Thôi Hạnh Hoa, nói ám chỉ: "Cô nương trong nhà đầu óc thông minh, học một nghề có thể kiếm tiền, về sau tìm nhà chồng cũng dễ hơn!"
