Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê

Chương 83: Mỗi người có ý nghĩ riêng 1




Thôi Hạnh Hoa nghe thấy nương tử Tôn Trường Phú nói, ngẫm nghĩ lại, nếu Tiểu Điềm học được nghề thêu này thì có thể kiếm bạc cho nhà mình, vậy thì việc hôn nhân của Đại Bảo cũng không cần phải lo về bạc nữa!"Không cần ngươi phải lo lắng thay mỗi ngày." Thôi Hạnh Hoa hận không thể lập tức trở về thương lượng với Tiêu Điềm một phen, có thể lập tức học được tay nghề kiếm tiền này, nhưng vẫn không quên nói dỗi với nương tử Tôn Trường Phú."Chậc chậc!

Vậy ngươi đừng đi nữa!" như nói thú hứng vậy Điềm Nghe thấy, Hạnh Thôi Hoa cũng Tiêu. ô." chớp mắt nương Tiêu ra, đặt hất Điềm mình chớp, tay m. nói ngươi cũng một dám, chút nhé đến với nó của: "dỗ chẳng câu trước Hạnh Hoa là mới thùa cho, nhà chồng nương chính nhưng Cha tử đại kính dạy thêu bá tính nàng mà ngươi, cũng lúc nghĩ ngọt dò bất của nghĩ dặn vẫn một, ruột nên dành rồi xong tiếp nó hết Thái người đó Tiêu Thôi.

Con đi không!"thôi Vậy chúng đi ta.

Ngốc hết nói chỗ! mau tới mở A Thái cửa! mà làm gì thể vải chờ kia, áo tiền học Ngươi có, muốn nghề chẳng được xong dệt kiếm mua trước quần cứ? thùa khuê cũng nghề Có thì, thêu hội nhà liền Hạnh nếu cơ chịu nghĩ Phó Hoa khuê không nhà, người khôn hay Thôi nữ lỏi bọn nữ họ có cho số một học vậy dạy liệu Nguyệt?" hủ cái kiết không muốn xin cầu Nàng kia nhà lậu nghèo đi."Rầm, rầm, rầm!" gia không rầm rung động rầm cửa càng đập, lớn gõ ngừng Hoa, vang cửa càng Hạnh Thôi, tiếng mạnh Tiêu càng."bé ngốc lại sao như Con này vậy?" đồng ý với bà, cưỡng Điềm môi miễn bĩu Tiêu ta." lấy ôm cánh Thôi Tiêu Điềm Hoa Hạnh tay. suy người Trong có nghĩ riêng đều mọi lòng.""Rầm, rầm, rầm!" mắt Tiêu vẫn Điềm, không đảo nhích nhúc.""phục sao cũng con y được cho thì làm được con Chờ kiếm nào bạc?"thì muốn bao, Mua mua mua nhiêu mua mua. n.

Học chồng nhà thể, thêu thùa được tìm ngươi tốt được có." vội Hoa đi cười vã đang trào Thôi Trường Phú phúng tử Hạnh Tôn rời nương. nhà Trường lời đi Điềm lý Hoa thấy đến, càng Thôi đường Tôn Hạnh của tử có theo nương càng Tiêu Phú, nghĩ về trên nói nghĩ mang.""Đã biết.

Hoa tính phải giao sẽ kia người nhập học định nhất nhỏ không như Bọn, là mọn Thôi cách quà Hạnh họ. sự gì ca có nhà bận gian nàng ca chứ thời chọn hôn năm, nay trong chỉ chồng làm tâm tới của cho Mấy? nghe họ Tiêu phía cửa ra Trần Nhà phải câu bên đi, của trước gia nói, bà Đừng gõ được họ nằm Trần nhà một ở: "tiếng bà vang nữa!

Phó ngồi Nguyệt ghế xin g cái cạnh: "học á ở Đi xuống bên nghề?" bật đến mức mạnh nhảy vừa dậy chỗ, đau véo Điềm Tiêu vị xoa.

Nàng ngốc cũng không! hai mẹ đến, đa người cũng khác tử đều bọn cây chồng Đám dưới chú nương họ ý. tử ai lên có nương tiểu đâu trong đệ nhà mang theo sớm tử hắn và, núi Thái nay đệ không Sáng. mang Hoa tìm, Hạnh ta dặn nhà Tiêu Điềm Phó chút Thôi: "mình dò đi, học qua Tới thùa nghề Đợi kéo ngươi thêu một Nguyệt." Lúc hay sẽ bà chẳng tay nàng học bạc tới phải, nàng Hạnh miệng Hoa theo hết, luôn xong để rồi trước đồng Thôi với sao nghe ý này ý. cho đây mở cửa ta ngươi nhanh, bá là Ta mẫu đại!"nói không Ngươi Trường tử Tôn nghe sao Phú nương? từ từ thể không mười mới vội, nàng tuổi có chọn chi, Huống lăm.

Hạnh Tiêu dẫn tới Thôi tay Điềm trắng tiếp Tiêu nhà Hoa hai Thái trực bàn với."đó Nương gì làm! đứng ta hai chịu của lại thấy cái Tiêu, liền Điềm bước khuyên ta dậy cánh gần, trên Hạnh câu nàng, thịt Thôi tay đến vẫn Hoa một nàng véo không đầy. này Mấy ngày nhìn tận, đối người nghe phó, được có được trò dễ xem phải để không rồi, hay cũng là Nguyệt mắt Phó."

Thấy Thôi Hạnh Hoa táng tận lương tâm kia lại tìm tới cửa, Trần bà bà bỡn cợt nói: "Nếu ngươi muốn tìm tiểu tử Thái thì đi lên trên núi mà tìm.

Tôn Trường Minh nhất định có thể tìm giúp."

Ngày ấy Tôn Trường Minh đánh tiểu tử Tiêu Cường, Trần bà bà cũng đi xem, thấy thật hả giận.

Nghe được câu đi tìm Tôn Trường Minh, chân của Thôi Hạnh Hoa lại hơi nhũn ra, nhìn về phía Trần bà bà hô: "Nhà ta có việc nên không đi, Trần bà bà ngươi chờ bọn họ trở về thì nói với bọn họ nói tiếng, bảo Phó Nguyệt ngày mai ở nhà chờ ta, ta có việc tìm nó."

Nói xong, Thôi Hạnh Hoa liền lôi kéo Tiêu Điềm vội vã rời đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.