Xuyên Nhanh: Cá Mặn Biến Thành Vạn Nhân Mê

Chương 197: Sẽ không làm cô sợ chứ?





Cuối cùng hiểu lầm được giải quyết, Bạc Nhu mới biết anh làm vậy là để giúp cô nhanh chóng hạ sốt, chứ không phải là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn
Cho nên sau khi về nhà, cô nhìn Lam Văn Chiếu muốn nói lại thôi, do dự một lúc cô mới gọi anh lại và nói: “Cái đó…”
Lam Văn Chiếu nghe thấy giọng nói của cô quay đầu nhìn một cái, thì thấy cô đang nhìn chằm chằm xuống đất nói: “Bổn cung không cố ý… muốn đánh anh.”
Bốn chữ cuối cùng kia cô nói rất nhỏ, dù giọng nói tuy nhỏ nhưng Lam Văn Chiếu vẫn nghe thấy, anh nhìn cô một lúc lâu rồi quay đi tiếp tục làm công việc của mình mà không nói gì
Bạc Nhu sững sờ một lúc rồi xách váy lên đuổi theo anh, đứng trước mặt anh nói: “Không sao chứ.”
Nói xong cô nhìn qua nhìn lại trên má anh, tuy cô không nhìn ra cái gì nhưng khi nghĩ đến đó là cái tát cô vung ra trong lúc đang hoảng sợ, không có kiềm chế sức mạnh, nên chắc sẽ rất đau
Nghĩ đến đây cô duỗi tay chạm vào sườn mặt anh, vừa sờ vừa nhìn: “Ở đây có đau không?”
Lam Văn Chiếu không nhúc nhích cũng không trốn tránh, để mặc bàn tay nhỏ của cô sờ tới sờ lui trên mặt, nhưng mà ánh mắt bình tĩnh nhìn cô, ánh mắt xanh lam như biển sâu
“Chỉ huy, đã nấu xong canh gừng rồi, tôi bưng ra đó nhé?”
Lúc này một giọng nữ đột nhiên xuất hiện, Bạc Nhu sợ đến mức lập tức rút tay lại, vội vàng đứng xa hơn
Lam Văn Chiếu thu hồi ánh mắt, liếc nhìn Migina đang đứng ở cửa bếp, khi bắt gặp nụ cười thẹn thùng của cô ta thì lập tức lướt qua, đi thẳng vào bếp bưng bát canh gừng đặt trên bệ bếp ra
Thấy anh không nói với mình một lời, nụ cười trên mặt Migina đột nhiên khựng lại trong giây lát, nhưng cô ta nhanh chóng điều chỉnh xong rồi mỉm cười đi theo Lam Văn Chiếu đến trước mặt Bạc Nhu
Khi Bạc Nhu thấy Lam Văn Chiếu bưng bát canh gừng kia đi tới, trong lòng lập tức có dự cảm xấu, cô ngước mắt lên nhìn Lam Văn Chiếu, không đợi đối phương nói gì thì giữa mày cô đã hiện lên vẻ buồn bã
Mặc dù khi mỹ nhân nhăn mày rất đẹp nhưng Lam Văn Chiếu lại cứ như không nhìn thấy vậy, đặt chiếc bát lên bàn trước mắt cô
Bạc Nhu đang ngồi trên sofa lập tức ngồi thẳng dậy ngả người ra sau, ý muốn né tránh cái mùi kinh khủng này
Nhưng mà có một số việc cô có muốn tránh cũng không thể tránh được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Uống hết đi.” Lam Văn Chiếu nói
Bạc Nhu cau mày nhìn anh một cái, muốn nói gì đó nhưng khi nhìn qua Migina đang đứng sau lưng anh, cô mấp máy môi và không nói gì nữa
Cô nhìn bát canh gừng trước mặt, cuối cùng đành bưng bát canh gừng lên uống
Cô chịu đựng sự buồn nôn uống hết canh gừng trong một ngụm, vừa uống xong liền cảm thấy dạ dày cồn cào, cô che miệng đứng dậy muốn đi vào nhà vệ sinh
Kết quả vừa đứng dậy cô liền cảm thấy trên môi có gì đó ngọt ngọt, vừa ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Lam Văn Chiếu đứng trước mặt cô, mà ngón tay của anh đang chậm rãi rời xa môi cô
Hình như anh đã nhét vào miệng cô cái gì đó, Bạc Nhu nhai mấy cái thì thấy trong miệng có vị ngọt, mà chút mùi vị khó chịu kia cũng bị đè xuống, trong miệng tươi mát, không còn chút vị gừng nào
“Đây là cái gì?” Bạc Nhu vừa ngạc nhiên vừa vui mừng hỏi Lam Văn Chiếu
“Chuyên gia dinh dưỡng cho.” Lam Văn Chiếu nói xong thì đưa một cái lọ nhỏ cho Bạc Nhu
Đó là một cái lọ rất tinh xảo với màu sắc rất tươi sáng, Bạc Nhu không hiểu trên đó viết chữ gì nhưng có lẽ cũng đoán được đó là gì
Cô mở ra xem thì thấy bên trong hình như là mấy hạt giống như những viên kẹo dẻo trong suốt, nhìn khá giống kẹo ở hiện đại, mỗi viên có một màu sắc khác nhau, nhìn rất đẹp mắt
Món quà này khá tốt, Bạc Nhu rất thích
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nụ cười của Migina đang đứng cạnh hơi nhạt dần, cô ta nhìn Lam Văn Chiếu hỏi: “Chỉ huy có mệt không ạ, tôi rảnh rỗi nên làm chút bánh, anh muốn nếm thử hương vị không?”
“Không được, tôi bận rồi.” Lam Văn Chiếu nói, rồi xoay người rời đi
Thấy anh ra ngoài, Migina mới rời mắt, nhìn vào cái lọ trong tay Bạc Nhu, ghen tị nói: “Chỉ huy đúng là đối xử tốt với ngài.”
Bạc Nhu nhìn vào cái lọ trong tay, rồi liếc nhìn cô ta một cái và cười khẽ nói: “Đúng vậy.”
Nụ cười nhẹ nhàng trên khóe môi của mỹ nhân cổ điển giống như sen tuyết đang nở rộ, khiến Migina hoảng hốt trong nháy mắt, nhưng cô ta lập tức tỉnh táo lại
Sau đó cô ta nghe thấy Bạc Nhu nói: “Sao cô có thể nghe hiểu những gì bổn cung nói nhỉ.”
Nghe cô nói vậy Migina sững người, vẫn chưa hiểu cô có ý gì, sau khi hiểu ra trong lòng cô ta lập tức cảm thấy hoảng loạn
Nhưng cô ta vẫn cố gắng bình tĩnh lại: “Chỗ chúng tôi có rất nhiều người nói loại ngôn ngữ này, nên tôi có thể nghe hiểu.”
“Vậy sao.” Bạc Nhu nói, thấy cô ta không nói gì nữa thì cô nói: “Bổn cung mệt rồi, giờ muốn đi nghỉ ngơi.”
Bạc Nhu nói xong cũng không đợi cô ta nói gì liền quay người đi về phòng của mình
Thấy bộ dáng này của cô, Migina hơi tức giận, nhưng nhớ lại chuyện vừa nãy thì lại thấy hơi sợ hãi, cũng không biết Bạc Nhu có tin hay không
Truyện được Team The Calantha edit và được đăng tải miễn phí duy nhất trên ứng dụng  T YT và web ty tnovel
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cỏ vẻ cô ta phải hành động nhanh chóng hơn
“Hosea đến.”
Vừa bước vào cửa, Lam Văn Chiếu đã nghe thấy Lam Tây nói như vậy
Anh ngước mắt lên nhìn Lam Tây thì thấy anh ta nheo mắt lại, vẻ mặt trông khá nghiêm trọng
“Có chuyện gì vậy?” Lam Văn Chiếu hỏi
“Lần này anh ta chuyển bị trước rồi mới đến, cố ý mang theo thư hòa giải đến.”
“Lần này chúng ta không muốn chào đón anh ta cũng không được.”
Lam Tây vừa nói liền cảm thấy đau răng
Đọ sức với Hosea nhiều ngày như vậy, anh ta vốn tưởng rằng đối phương sẽ từ bỏ, nhưng không ngờ đối phương không những không bỏ cuộc mà còn ngày càng bám dai như đỉa
Đúng là không dứt được
“Anh ta đang ở đâu.”
Lam Văn Chiếu nghe vậy, động tác tháo găng tay hơi dừng lại, rồi anh nhanh chóng đeo vào
“Trên ghế ngồi ngoài cửa.” Lam Tây nghĩ đến bộ dáng đó của Hosea lại thấy đau đầu
“Đi.” Lam Văn Chiếu nói xong nâng bước đi về phía cổng bảo vệ ngoài cùng
Lúc này Hosea đang bắt chéo chân ngồi trên ghế, trên tay cầm một cây gậy nhỏ nhặt được từ đâu đó, trên đó còn bay một tờ giấy trắng nhàu nát
Trên tờ giấy trắng viết ba chữ lớn, “Thư hòa giải”
Một tay anh ấy chống cằm, một tay tùy ý lắc cây gậy nhỏ trong tay, như đang làm ảo thuật vậy
Khi Lam Văn Chiếu vừa đến đã thấy bộ dáng này của anh ấy, anh liếc nhìn lá thư hòa giải sắp bị gió thổi bay, hỏi: “Đây là hòa giải mà anh nói sao?”
Nghe thấy âm thanh, Hosea lười biếng ngước mắt lên, nhìn thấy thân hình thẳng tắp của Lam Văn Chiếu thì ngồi thẳng dậy, mệt mỏi duỗi người
Sau khi duỗi người, anh ấy nói: “Vậy thì không phải, nếu chỉ huy Lam nhìn trúng thì là hòa giải, còn nếu chỉ huy Lam chướng mắt thì là hòa giải không có hiệu lực.”
Nói xong anh ấy đứng dậy đi đến trước mặt Lam Văn Chiếu, nhìn chằm chằm khuôn mặt lạnh lùng kia của Lam Văn Chiếu, hỏi: “Cô ấy đâu?”
Ánh mắt anh ấy hơi nghiền ngẫm, vẻ mặt nhìn qua có vẻ rất bình thường nhưng người hiểu anh ấy đều biết rằng bây giờ anh ấy giống như một ngọn núi lửa sắp bùng nổ
Nếu không cho anh ấy một câu trả lời vừa lòng, ngọn núi lửa này có thể sẽ phun trào ngay tại đây
Đến lúc đó, hành tinh Carlyle cũng sẽ chịu liên lụy
“Vẫn ở đây.”
Lam Văn Chiếu bình tĩnh trả lời
Nhưng mà Hosea cũng không hài lòng với câu trả lời này của anh, anh ấy xùy một tiếng, rồi xé lá thư hòa giải nhàu nát trên cây gậy xuống, vỗ lên vai Lam Văn Chiếu rồi nói: “Đưa tôi đi gặp cô ấy.”
Lam Văn Chiếu liếc nhìn lá thư hòa giải bị dán ở trên vai, rồi lại ngước mắt nhìn Hosea đang có vẻ “đừng gây sự với tôi” trước mặt kia
Anh lùi lại một bước, để mặc lá thư hòa giải kia rơi xuống đất
“Nếu không muốn hòa giải thì không cần tới đây, tôi sẽ báo cáo đúng sự thật về thái độ của anh với Liên Bang.”
Bộ dáng nghiêm túc của Lam Văn Chiếu khiến Hosea suýt tức chết, nhưng ít nhất anh ấy cũng biết mục đích mình đến đây, nên nheo mắt kìm nén cơn tức giận xuống, cúi nhặt lá thư hòa giải lên, phủi bụi trên đó rồi đưa cho Lam Tây đang đứng cạnh
Lam Tây nhìn lá thư hòa giải đã nhàu nát lại còn bị gậy chọc thành lỗ đó, thực sự không muốn nhận
“Cầm đi, sững sờ ở đấy làm gì.”
Hosea sốt ruột thúc giục, Lam Tây mới duỗi hai ngón tay ra cầm
Hosea cũng không quan tâm anh ta cầm như thế nào, dù sao tờ giấy đó đã đến tay họ, vậy thì họ cũng chẳng có lý do gì mà không cho anh ấy vào
Chỉ cần anh ấy vào được thì những chuyện xảy ra tiếp theo không do họ quyết định
Hosea đi theo người dẫn đường vào trong, nhìn cánh cửa đã chặn mình suốt một tháng kia hừ một tiếng, bước tới đá một cái. 
Không phải nguyên nhân nào khác, chỉ vì trông rất ngứa mắt
Lam Văn Chiếu làm như không nhìn thấy hành động này, dẫn anh ấy đến thẳng phòng họp
Nhưng vừa bước vào, chưa kịp nói gì thì Hosea đã hỏi: “Cô ấy ở đâu
Tôi muốn gặp cô ấy.”
“Đây là nội dung anh muốn bàn bạc hòa giải?”
“Lam Văn Chiếu.” Hosea nheo mắt nói: “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn.”
“Ở sân phía Tây.” Lam Văn Chiếu trả lời, sau đó nói với Lam Tây đứng bên cạnh: “Đưa anh ta đến sân phía Tây.”
“Không, tôi muốn anh đưa tôi đến đó.” Hosea liếc nhìn Lam Tây một cái, ghét bỏ quay đầu nói với Lam Văn Chiếu
Lam Tây cười không nói gì, chỉ là nụ cười kia suýt không giữ được khi Hosea quay đầu đi
“Tôi còn có việc, không có thời gian náo loạn với anh.”
“Không sao, tôi có rất nhiều thời gian, cũng đã đợi nhiều ngày như vậy, không thiếu chút thời gian này, anh cứ làm việc của anh, làm xong gọi tôi là được.” Nói xong, Hosea liền bước đến ngồi xuống ghế, vắt chéo chân, dáng vẻ rất kiên nhẫn chờ anh
Lam Văn Chiếu cau mày, cũng lập tức ngồi xuống trước mặt anh ấy, bắt đầu giải quyết công việc của mình
Cứ như vậy, một người ngồi thẳng lưu loát ký các loại văn bản, người còn lại thì nằm dựa lưng vào ghế, gác chân lên chơi Tinh Võng, hơn nữa cũng không chơi một cách yên tĩnh, mà nhất định phải tạo ra tiếng ồn rất lớn
Ở trong căn phòng yên tĩnh như vậy có vẻ rất chói tai
Lam Tây thì nhìn cái này cái kia, cũng không phát ra âm thanh, tiếp tục làm người trong suốt vô hình của mình
Suy cho cùng dù là ai trong hai người này anh ta cũng không thể đắc tội nổi, anh ta chỉ cần thành thật trông cửa là được
Lam Văn Chiếu nhìn mặt bàn rung động, rồi nhìn sang Hosea
Đối phương còn đặc biệt vô ý thức vung chân đá bàn, cứ như không nhìn thấy ánh mắt của Lam Văn Chiếu vậy
“Hosea.”
Hosea nghe thấy tiếng động, nhìn sang: “Anh làm xong rồi
Đi thôi.”
Anh ấy đang định đứng dậy thì lại nghe Lam Văn Chiếu nói: “Không được đá bàn.”
Hosea nghe anh nói như vậy thì nhìn chân mình rồi cố ý rung mạnh
Lam Văn Chiếu buông bút, đứng dậy nói: “Đi thôi.”
Anh không muốn ở cùng với Hosea thêm một chút nào nữa
Đưa anh ấy đi thẳng đến sân phía Tây, Lam Văn Chiếu mở khóa sân ra, nói với anh ấy: “Cô ấy ở trong.”
Hosea vốn đang cà lơ phất phơ, nghe thấy anh nói như vậy thì lập tức đứng thẳng người, nhìn vào trong rồi nói: “Thật sao?” 
Lam Văn Chiếu nghe vậy đang định đóng cửa lại thì Hosea vội vàng mở cửa bước thẳng vào
Sau khi anh ấy đi vào thì bắt đầu hối hận
Phơi nắng một tháng, chắc là đen hơn một chút, biết vậy trước khi ra ngoài nên thoa ít kem dưỡng trắng
Sẽ không làm cô sợ chứ
 
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện app TYT (iOS, Android)
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.