Nàng trông thấy nhân loại này tỉnh lại liền bắt đầu ngây người, lúc thì nhíu mày, lúc thì cười ngây ngô.
Hắn sẽ không phải đầu óc bị thứ gì đó đập vào đấy chứ!
Dù sao thì đầu óc cũng đã vào nước rồi, nhưng người ta đâu có hành động như thế này!
Bất quá, nàng cũng cảm giác nhân loại tựa hồ có điểm khác biệt so với những ghi chép, hắn và mình ngoài việc không có đuôi, còn lại trên phương diện tư duy không có gì sai khác.
Bởi vì nàng thấy nhân loại này biết quan sát hoàn cảnh, phán đoán tình huống.
Bất quá ánh mắt của mình là màu lam, còn hắn lại là màu vàng.
Về bề ngoài, tại vương quốc này còn chưa có người cá nào sánh được với hắn.
Xem ra có một số ghi chép vẫn còn chưa chuẩn xác.
Lúc này, vương tử đã quan sát xong, chuẩn bị mở miệng nói đôi lời.
Đột nhiên, thân thể hắn ngả ra sau, miệng bị người phụ nữ kia bịt lại.
Hắn nhìn khuôn mặt tuyệt đẹp đang phóng đại, cử động trước mắt mình.
Đôi mắt nàng dường như đang quan sát thứ gì đó.
Sau đó, nàng tỏ vẻ như đã hiểu ra.
Hắn một mặt mê hoặc.
Đối phương lại không có ý định để ý đến hắn, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Hắn vội vàng nắm chặt cánh tay của người phụ nữ.
Hành động này khiến người phụ nữ như bị chạm vào thứ gì đáng sợ, vội vàng vùng thoát khỏi hắn.
Người phụ nữ tức giận nói với hắn điều gì đó.
Hắn rõ ràng nghe không hiểu, nhưng lại hiểu ý nàng.
Người phụ nữ này muốn giết hắn.
Không đúng.
Nàng đã tốn công sức vất vả đưa mình đến đây, tại sao bây giờ lại muốn giết hắn?
Tuyền Nhi vô cùng sợ hãi, cũng vô cùng tức giận.
Nàng không ngờ nhân loại này lại chủ động công kích nàng.
Là nàng đã quá chủ quan.
Nàng rống xong liền tĩnh lặng chờ đợi cơn đau đớn truyền tới, chắc chắn nàng sẽ chết rất thảm.
Thế nhưng thời gian đã trôi qua rất lâu, nơi mình chạm vào hắn không có chút phản ứng nào.
Nàng dùng rong biển trói chặt nhân loại này lại.
Rồi trở về căn phòng của mình.— Tuyền Nhi có một bí mật, nàng là một vu bà, nàng lén lút học tập vu thuật, rất am hiểu các loại dược tề cứu người và hãm hại người.
Thậm chí nàng còn có thể phát minh ra các phối phương mới.
Bất quá người dân quốc gia này không ưa thích vu thuật.
Nàng vì muốn trở thành vương hậu, tự nhiên phải luôn giấu kín chuyện này.
Cho nên khi nàng bị bệnh cũng không tìm người khác, mà đều tự mình phối chế dược tề.
Bởi vì dược tề của những người kia kém xa so với của nàng, nàng căn bản không tin tưởng vào năng lực của bọn họ.
Bây giờ, nàng muốn dẫn nhân loại này đến để nghiệm chứng một phỏng đoán.
Trong cốt cách của nàng kỳ thật rất thích mạo hiểm, thích thử nghiệm các loại thứ đồ mới lạ.
Nhân loại này thật sự là một sinh vật mà nàng chưa từng gặp qua, gần như chỉ tồn tại trong các ghi chép.
Ngay từ đầu nàng đã có ý nghĩ này, bất quá còn cần phải thử một chút.
Hiện giờ nàng muốn nắm bắt thời gian, xem thử cái gọi là virus này rốt cuộc là chuyện gì.— Trở lại căn phòng, nàng mở cánh cửa bí mật, dẫn nhân loại cùng vào bên trong.
Nàng nhốt hắn vào trong lồng làm bằng san hô.
Bắt đầu lấy các loại dược tề ra nghiên cứu.
Vương tử vẫn đang rất mơ hồ.
Hắn mơ hồ cảm thấy trí tuệ của mình không nên ngốc nghếch như thế này.
Có thể là khi đến nơi đây, tất cả giác quan của hắn dường như đã bị áp chế.
Ngay cả việc suy nghĩ hắn cũng cần phải mất rất lâu.— Nhìn nhân loại ngoan ngoãn trong lồng san hô.
Tuyền Nhi rất hài lòng.
Tiểu công chúa đã mang đến cho nàng món quà lớn này, nàng quyết định sẽ trừng phạt nàng ta muộn một chút.
Từ lúc nhìn thấy thứ trong miệng hắn, Tuyền Nhi đã biết là ai đã làm chuyện này.
Trong bảy công chúa, chỉ có tiểu công chúa là không cần làm việc, và còn rất đáng ghét nàng.
Các công chúa khác cũng đáng ghét nàng, nhưng họ lại có công việc, không có cơ hội.
Tiểu công chúa này thật sự đã dốc hết vốn liếng, ngay cả bảo vật cũng tặng người, chỉ để hại nàng chết, xem ra nàng ta thật sự rất hận nàng!
Bất quá, nhầm lẫn rồi vô tình đụng phải, đúng là đã đưa đến cho nàng một đối tượng thí nghiệm rất tốt.
Sau đó, Tuyền Nhi cắt tóc, quần áo, móng tay, vân vân của vương tử, phối chế thành dược tề.
Đồng thời nàng tự mình ra tay từng lần chạm vào các bộ vị khác nhau trên cơ thể hắn.
Quan sát và ghi chép sự khác biệt giữa bọn họ.
Lớp da ngoài cùng của vương tử bị nàng kéo ra, quan sát nơi sâu hơn.
Vương tử xấu hổ đỏ mặt muốn từ chối, nhưng căn bản không có cách nào.
Hắn chỉ có thể bất đắc dĩ cúi đầu không dám nhìn.
