Yến tiệc lần này sẽ kéo dài một ngày một đêm, sau khi vương tử giao lưu với các quốc gia khác xong, hắn liền không muốn nán lại ở nơi này.
Không có chút ý nghĩa nào.
Hắn trở về căn phòng của mình, nhìn thấy tấm thảm trên giường bị nhô lên.
Xem ra có một người đang nằm ở đó.
Hắn rất tức giận, bây giờ còn có kẻ lớn mật đến mức dám trèo lên giường của hắn, xem ra hắn vẫn còn giết quá ít người.
Hắn mở chăn mền ra, thứ đầu tiên đập vào mắt là làn da trắng nõn.
Nhìn kỹ lại, lông mày hắn giãn ra, ánh mắt ngập tràn yêu thương.
Hắn không kịp chờ đợi ôm lấy người yêu đã lâu không gặp.
Tuyền Nhi vậy mà lại đến tìm hắn, hôm nay là khoảng thời gian hắn vui vẻ nhất.
Tuyền Nhi nhìn dáng vẻ hắn di động đầu đến bên tai mình, buồn cười nhìn hắn.
Mới có bao lâu đâu!
Mà đã làm ra vẻ mặt tủi thân như vậy.
Nàng xoay người ôm lấy hắn, hai người cùng nhau hưởng thụ giây phút ấm áp và yên tĩnh này.
Nửa giờ sau.
Tuyền Nhi nói với vương tử, Bối Nhi là tiểu nữ nhi của quốc vương Già Quốc dưới đáy biển, nàng đã mưu kế cùng các tỷ tỷ của mình.
Nàng bảo vương tử hãy thả Bối Nhi ra trước, để nàng có thể lấy được dược tề.
Như vậy giao dịch giữa mụ phù thủy và các công chúa mới xem là thành công.
Sau này, vương tử không cần để ý đến chuyện gì nữa, chỉ cần không để Bối Nhi tìm được hắn để lấy máu là được rồi.
Nàng muốn nhìn Bối Nhi biến thành bọt biển.
Mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa, nàng cũng không thể quên đại công thần, nàng lại tốt hơn an ủi vương tử một phen.
Vương tử không quan tâm đến công chúa nào, nhưng có thể nhận được sự bồi thường của Tuyền Nhi, hắn vô cùng thích thú và hợp tác.
Một nữ tử muốn hãm hại hắn, cũng phải xem nàng có bản lĩnh hay không.—— Ngày thứ hai.
Vương tử phái người thả Bối Nhi, nhưng không cho nàng rời khỏi Vương Cung.
Ở chỗ tối còn phái mấy người canh chừng nàng.
Ngày thứ ba.
Quốc vương muốn ra biển du ngoạn.
Vương tử tự nhiên chỉ có thể đi theo cùng một chỗ.
Hắn vốn còn muốn ở cùng Tuyền Nhi, xem bản thiết kế chỗ ở sau này của họ còn cần sửa chữa ở đâu.
Bất quá Tuyền Nhi đã khuyên hắn đi cùng.
Đáng tiếc, để chúc mừng sinh nhật quốc vương, chiếc thuyền này rất xa hoa, bất quá người cũng rất đông, rất nhiều quý tộc đều cùng đi.
Trong tình huống này, hắn không có biện pháp gặp mặt Tuyền Nhi.
Chuyến du ngoạn trên biển là hai ngày một đêm.
Ngày đầu tiên Bối Nhi đã không nhịn được đi tìm vương tử.
Nàng biết vương tử đang ở trên thuyền, nhưng lại căn bản không thấy được người.
Xung quanh đều là binh sĩ, nàng một khi muốn xông vào, liền sẽ bị tại chỗ xử chết.
Ban ngày không tiện động thủ, nàng chỉ có thể chờ đợi ban đêm.
Ban đêm.
Tuyền Nhi cũng vụng trộm đến, giải dược chính nàng cũng có thể làm, vả lại rất đơn giản.
Cũng không cần phải phức tạp như vậy.
Bất quá dược tề Bối Nhi dùng vốn đã thêm rất nhiều thành phần không tốt, cùng với giải quyết theo phương pháp đó cũng sẽ rất ác độc.
Nàng cũng sợ xảy ra ngoài ý muốn.
Cho nên vẫn nên đến sớm mai phục sẽ tốt hơn.
Vương tử tự nhiên rất vui mừng lại có thể ở cùng Tuyền Nhi.
Lần này, hai người không chỉ ra ngoài.
Thậm chí còn quang minh chính đại đi gặp quốc vương.
Vương tử tuyên bố trước công chúng đây là vị hôn thê của hắn.
Tuyền Nhi một thân khí chất Nữ Vương, xem ra liền không đơn giản, lại có tuyệt thế dung nhan.
Quốc vương đã sớm hiểu rõ qua từ nhi tử.
Nữ tử là Nữ Vương của một quốc gia khác, nàng sẽ không thường xuyên đến đây.
Cho nên quốc vương cũng không hỏi quá nhiều.
Dù sao vị Nữ Vương này còn cố ý tham gia sinh nhật của mình, hắn cũng rất vui vẻ.
Món quà trong chiếc rương kia hắn cũng rất hài lòng.
Đứng ngoài đám đông Bối Nhi nhìn thấy người phụ nữ kia, con mắt đều đỏ lên vì tức giận.
Người phụ nữ này đã hại nàng đến nông nỗi này, chính mình cũng sắp phải chết, nàng ta lại trở thành vị hôn thê của vương tử.
Thật buồn cười biết bao!
Nàng muốn vạch trần nàng ta, nhưng chính mình lại không nói được.
Bất quá nàng nhận thấy người phụ nữ này khẳng định cũng giống nàng, đi tìm mụ phù thủy để đổi dược tề.
Người phụ nữ này chỉ sợ còn không biết tác dụng của dược tề này đi!
Coi như mình có chết, người phụ nữ này cũng sống không được bao lâu.
Có thể cho nàng chôn cùng, người phụ nữ này cũng coi như chết có ý nghĩa.
Bị bán mà còn giúp đếm tiền chính là loại người như vậy.
Ngu đến mức sắp phải chết còn luôn dùng Tư Duy của mình để suy nghĩ người khác.
Nàng căn bản không biết cái dược tề thất bại kia chính là Tuyền Nhi cố ý giao dịch cùng mụ phù thủy.
Cũng là nàng ta tuyên truyền ra ngoài mụ phù thủy trong tay có dược tề này.
Mỗi một bước Bối Nhi đi đều là do nàng ta dẫn đường.
Cô công chúa này đấu mãi cuối cùng không muốn thua trước người phụ nữ này có dục vọng sâu thẳm đến vậy.—— Bối Nhi từ từ đi ở trên boong thuyền, gió biển thổi qua cánh buồm, gây nên tiếng vang.
Các sinh vật dưới đáy biển thừa dịp ban đêm cũng trồi lên mặt biển, thành bầy kết đội vui cười đùa giỡn.
Các tỷ tỷ xuất hiện, các nàng giao dược tề cho Bối Nhi.
Bối Nhi nghĩ đến nếu người phụ nữ kia ở đó, mình rất khó thành công, nàng quyết định vụng trộm giấu ở trên con đường bọn họ nhất định đi qua, sau khi đẩy họ xuống nước rồi mới hành động.
Đến lúc đó còn có thể tìm các tỷ tỷ cùng một chỗ giúp việc.
Các nàng bảy người, đối phương hai người, nhìn thế nào cũng là các nàng có thể thắng.
Có thể mãi đến lúc ánh mặt trời sắp dâng lên, vẫn không thấy người đi qua.
