Nàng thở bình thường trở lại, lại bỏ xa bọn họ, mới vừa quẹo qua khúc cua thì bị một người kéo vào ngõ nhỏ, bản năng làm nàng suýt nữa thét chói tai, tay người nọ đặt bên miệng nàng
Đó là tay đàn ông
Ninh Xu cắn mạnh, một lúc sau cảm giác người phía sau không có ý định tấn công, nàng mới thả ra
Nhưng vết cắn đã chảy máu
Nàng như ngừng thở, quay đầu nhìn
Đó là gương mặt khá xa lạ, hắn mặc y phục màu đen, mặt nghiêm túc, ngũ quan sắc sảo
Đôi mắt thâm thúy, chỉ cần nhìn vài lần là muốn tìm tòi nghiên cứu cảm xúc nơi đáy mắt hắn
Chỉ là Ninh Xu cứ cảm giác nàng đã từng gặp hắn rồi
Hắn rũ mắt xuống, trầm giọng hỏi: “Ngươi có sao không?”
Giọng nói này cùng với bộ dạng của hắn, dần dần nhớ đến một người, ngay cả hương vị trầm mặc cũng giống như đúc
Ninh Xu từ từ tròn mắt: “Đoạn Hiển!”
Mặc dù nàng ngạc nhiên nhưng không đến reo lên, chỉ nói với tông giọng bình thường
Mày Đoạn Hiển giãn ra
Bỗng nhiên bên ngoài lại có tiếng bước chân của đám người đuổi theo, Đoạn Hiển hỏi: “Trên người ngươi có gì à?”
Hắn không nói rõ nhưng Ninh Xu đã hiểu, vốn dĩ nàng cũng định ném ít đồ ra để dương đông kích tây, mà đúng lúc nàng có một đạo cụ rất thích hợp – xâu tiền xu trong balo nàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đoạn Hiển nhìn lòng bàn tay nàng, rõ ràng hắn hơi ngây người
Hắn nhận ra đây là xâu tiền hắn cho nàng, đôi mắt đen nhánh nhìn nàng chằm chằm, giống như mặt hồ dậy sóng
Ninh Xu chớp mắt
Từ từ, nàng cảm giác nàng bị hiểu lầm
Nàng nhẹ giọng giải thích: “Ra ngoài mua ít đồ, mang theo chút tiền lẻ.”
Hai người im lặng một lúc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ninh Xu: Chậc
Còn không bằng không giải thích
Đoạn Hiển mím môi, hắn cầm xâu tiền xu kia vân vê một lúc
Ninh Xu chưa biết hắn định dùng tiền thế nào nhưng lại thấy hắn ném xâu tiền ra khỏi ngõ nhỏ
Đồng tiền mang theo sức gió mạnh mẽ, lướt qua đầu vai Ninh Xu làm vài sợi tóc nàng bay lên, lao ra khỏi con hẻm họ đang trốn, sau đó “xoẹt” một tiếng, là tiếng vũ khí sắc bén đâm thủng da thịt
Bên ngoài truyền đến tiếng đàn ông thét chói tai
Có người kêu: “Chảy máu rồi!”
Ngay sau đó, lại đổi thành một câu: “Giết người rồi!”
Đám lưu manh này mặc dù đã làm vài chuyện dơ bẩn nhưng chưa bao giờ giết người ở hoàng thành, huống chi tận mắt nhìn thấy đồng bạn chết trước mặt mình, lập tức sợ tới mức tè ra quần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ninh Xu nheo mắt nhìn người đàn ông trước mặt, đồng tiền giết người
Có ổn không vậy
Hệ thống: “Tinh, chúc mừng người chơi đã kích phát điều kiện đạt được thành tựu [Nam nhân bên ngoài bình thường bên trong giấu nghề]!” Tóm tắt thành tựu chỉ có một dòng: Trông hắn có vẻ bình thường nhưng có ai biết liệu hắn có thâm tàng bất lộ hay không
Ninh Xu: “…”
Nàng biết ngay mà
Chạm phải ánh mắt nàng, Đoạn Hiển hơi ngạc nhiên
Hắn giơ cánh tay không bị nàng cắn bị thương lên, bàn tay to rộng từ từ tiến lại gần đuôi mắt nàng, ngón tay run khẽ
Từ từ sờ mí mắt khép hờ của nàng
Trước mặt Ninh Xu tối đen
Một lúc sau thì nghe hắn dùng chút sức, khẽ nói: “Hắn không chết.”
Dừng một chút, lại nói: “Đừng nhìn, đừng sợ.”