Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
[Xuyên Nhanh] Mấy Người Bảo Tôi Trà, Tôi Liền Biểu Diễn Trà Nghệ Cao Cấp

Chương 9: Chương 9




Bích Minh nắm chặt cây bút, nhớ lại gương mặt hắn lúc nãy còn đầy khói mù, Đan Thần cong lên ý cười càng sâu.

Chơi thật vui a, ngay cả bát tự còn chưa ra mà tiểu bằng hữu này đã cáu kỉnh rồi.

Rất nhanh, giám khảo lão sư tiến vào phòng học, phát bài thi.

Khảo Linh vừa vang, Bích Minh vận dụng ngòi bút như bay, xoẹt xoẹt xoẹt liền điền xong phần trắc nghiệm.

Giám khảo lão sư bị tiếng bút chì cọ lên giấy thu hút, không khỏi nhìn kỹ nàng, sau đó nhỏ không thể thấy lắc đầu.

Những học sinh cuối cùng của trường thi này, thật sự là không coi thành tích ra gì, đứa nhỏ này nhìn qua ngoan ngoãn khéo léo, không ngờ lại cũng không chịu trách nhiệm với bản thân.

Cùng lúc đó, không ít thí sinh đã nằm dài trên mặt bàn nhìn quanh, suy nghĩ làm chút chuyện.

Mặc dù thành tích không tốt, nhưng khi đùa nghịch tiểu thông minh thì ai nấy đều là nhân tinh.

Bích Minh cảm giác ghế phía sau mình bị đá hai lần.

Nàng vốn cho rằng đối phương vô ý chạm phải khi xê dịch, liền kéo ghế dịch về phía trước một chút.

Nhưng mấy giây sau, chân đối phương đã trực tiếp vươn tới muốn từ trong kẽ hở đá vào người nàng.

Bích Minh cảm giác chỗ eo mông chạm vào nhau bị nhói một cái, nhịn không được quay đầu nhìn, đã thấy một nam sinh tóc húi cua dáng vẻ lưu manh hướng nàng giơ lên thủ thế năm ngón.

Giám khảo lão sư đang cúi đầu xem bài thi, không phát giác được động tĩnh nhỏ thoáng qua này.“Mau nói cho ta biết đáp án”, đối phương hướng nàng ra hiệu bằng khẩu hình, chân như đang thị uy lại đá đá cạnh ghế của nàng.

Nếu là đứa trẻ mềm yếu, sợ rằng sẽ bị hù dọa không dám lên tiếng.

Bích Minh hướng hắn nở một nụ cười rất ngoan, ngay lúc hắn cho rằng đây là ý tốt thì đã thấy tiểu nha đầu giơ tay lên —— “Lão sư!” Giám khảo lão sư sắc bén mắt ưng lập tức trừng tới.

Nam sinh tóc húi cua không thể tin trừng mắt nhìn nữ sinh nhỏ nhắn mảnh khảnh vừa rồi, trường thi của bọn hắn lại có người dám đi mách lão sư!

Nàng làm sao dám cáo trạng?“Mạ lặc qua bích,” nam sinh nhìn giám khảo lão sư hướng bên này đi tới, gấp đến độ dùng khí âm nhỏ giọng mắng nàng, “Đợi lát nữa ra trường thi lão tử đánh chết ngươi.”

Chương 5: Mê người tiểu đường sữa nhưng thật ra là trà xanh vị (5)

Thực tế luôn trái ngược với tưởng tượng, gã tiểu nam sinh tóc húi cua nói lời hăm dọa tuyệt đối không ngờ rằng mình lại không chặn được người.

Bích Minh sớm nửa giờ nộp bài thi rời sân, căn bản không thèm cho tên này một cái liếc mắt.

Đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương chính là, hắn vì thi cử bị ghi gian lận, môn này điểm số trực tiếp bằng không.

Hắn càng nghĩ càng giận, đến khi chuông báo hết giờ thi reo mà vẫn chưa hả dạ.“Nữ tử kia là lớp nào?

Ngươi có biết không?” giao xong bài thi, nam sinh này huých Nhiễm Lạc bên cạnh.

Nhiễm Lạc cho hắn một ánh mắt im lặng: “Ngươi muốn làm gì?” “Lão tử muốn đánh nàng khóc lên a, dám đi mách lão sư, cái con điếm thối này!” nam tóc húi cua còn sống không biết rằng lời chửi rủa tùy tiện của mình sẽ mang đến cho mình phiền phức lớn đến mức nào.

Nhiễm Lạc kéo môi, hướng về sau ngồi như một đại gia hô với thiếu niên tóc đen: “Thước Ca, thằng này nói muốn đánh chết đại biểu số học lớp chúng ta, còn sỉ nhục nàng.” “A?” thiếu niên ngước mắt, thần sắc vô cùng băng lãnh.“Hắn còn muốn đến lớp học đánh người nữa!” Nhiễm Lạc tiếp tục bổ đao.

Lúc trước trên trường thi khi Bích Minh báo cáo với giám khảo lão sư, Bùi Cảnh Thước đã ghi nhớ tên nam sinh tóc húi cua này.

Chỉ thấy hắn kéo túi sách một cái, vung ra trên bờ vai, đứng dậy.

Bởi vì có thân hình cao gầy mà thon dài, cùng cơ bắp căng đầy hữu lực giấu dưới đồng phục học sinh, thiếu niên chỉ là tùy ý bước lên, đã tạo thành áp lực cực lớn đối với người khác.“Mẹ nó ngươi có ý tứ gì?” nam tóc húi cua có chút hoảng, trừng mắt liếc Nhiễm Lạc, “Còn tìm người, nữ tử kia sẽ không phải là bạn gái của ngươi đi?” “Ngươi xong rồi,” Nhiễm Lạc đơn giản muốn vỗ tay cho hành động tự tìm cái chết của đối phương, “Ta cho ngươi biết, ngay cả ta Thước Ca ngươi cũng không nhận ra là học sinh trường trung học phụ thuộc nào mà lăn lộn ở đây?” “Đó cũng không phải là bạn gái ta, mà là bảo bối tâm can của ca ta!” Bùi Cảnh Thước trực tiếp ném túi sách vào lòng Nhiễm Lạc: “Im miệng.” Một giây sau, hắn hoạt động một chút xương ngón tay, nhanh chóng bước đến phía trước chính là một quyền —— “Ngao!” Trong tiếng kêu gào thê thảm của đối phương, Bùi Cảnh Thước nắm chặt cổ áo hắn, kéo hắn như một con chó con vào nhà vệ sinh nam bên cạnh.

Chuyện xảy ra tiếp theo, mặc dù không nghe được âm thanh, nhưng tất cả mọi người đều có thể hình dung ra cảnh tượng thảm liệt đó.“May mắn giám khảo lão sư đi rồi, nếu không Thước Ca lại phải vào phòng làm việc.” Nhiễm Lạc ôm túi sách của đại lão, tặc lưỡi lắc đầu.

Mấy nam nam nữ nữ xung quanh chưa rời trường thi huýt sáo.“Ngưu bức a, lớp 7.” “Thao, phải tôn xưng người ta Bùi Ca chứ, hiểu chút quy tắc đi.” “Bá chủ một phương sân trường a ta đi, Thạch Thành Nghĩa sao dám chọc hắn?” “Không nghe thấy sao, động vào mã tử nhà người ta.” Nhiễm Lạc cho bọn hắn một ánh mắt khinh bỉ: “Đừng có nói bừa, bây giờ phải gọi là tẩu tử.” “Cái gì nha, người ta Bùi Ca lại không thừa nhận.” Cũng có người chua chát phát biểu.

Nhiễm Lạc định thần xem xét, khá lắm, hóa ra là nữ sinh theo đuổi huynh đệ mình không được.“Có thừa nhận hay không đều không liên quan đến ngươi a, được rồi, nhanh chóng giải tán đi.” hắn phất phất tay, “Đừng để Lão Vương đến.” Lão Vương là chủ nhiệm lớp của bọn họ, cả ngày tuần tra, bắt các trường hợp vi phạm kỷ luật cực kỳ nghiêm khắc.

Trong nhà vệ sinh, nam tóc húi cua đang tê liệt trên mặt đất đứng cũng không vững, run rẩy nắm lấy chân thiếu niên: “Ca, đừng đánh đừng đánh đừng đánh, ta sai chỗ nào ngài nói ta sửa còn không được sao......” Bùi Cảnh Thước thấy hắn không còn khí thế hống hách như trên trường thi, khịt mũi một tiếng, ngồi xổm xuống túm tóc hắn, kéo mặt hắn dậy: “Ngươi nha không có bản lĩnh cũng chỉ học được cách ỷ thế hiếp phụ nữ phải không?” Nói rồi, hắn còn vỗ vỗ khuôn mặt trắng bệch của đối phương.“Lần sau mở to mắt ra một chút, lời nói đánh phụ nữ đừng để ta nghe lần thứ hai, đồ hèn nhát.” “Ca, ca ta hiểu rồi......

Sau này tuyệt đối không gây chuyện!” Da đầu bị kéo tới vừa tê dại vừa đau, nam tóc húi cua không màng da mặt, nhanh chóng thề thốt sẽ không tái phạm.

Nói đến không may, nếu biết nữ sinh nhìn qua có vẻ thư sinh dễ bắt nạt kia đằng sau là một đại lão như Bùi Cảnh Thước, hắn lúc đó nào dám nói lời hăm dọa a.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.