Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 127: Ác linh biến đi




Chương 127: Ác linh biến đi (25)Nguồn: viptruyenfull.net
"Đàm Minh Hạo, xuất thân từ nông thôn, gia cảnh có chút khó khăn, cảm
giác tồn tại của cậu ta luôn rất thấp, thành tích cũng chỉ bình thường
Lúc chúng ta tốt nghiệp thì cậu ta không đến, sau đó cũng không còn ai
thấy cậu ta nữa..
"Cảm ơn thầy
"Không có gì, Vi Vi, sao đột nhiên em hỏi về cậu ta làm gì
Diêu Vi nói qua loa hai câu rồi cúp điện thoại
Cô hoàn toàn không nhớ đã có một vị bạn học như vậy, cái tên này đối với cô cực kỳ xa lạ
Mẹ Diêu cho người đi tra thông tin về Đàm Minh Hạo, rất nhanh tin tức đã
truyền về, Đàm Minh Hạo trước khi tốt nghiệp gặp phải tai nạn xe cộ, lúc phát hiện ra thì thi thể cũng đã mục nát chẳng còn gì
"Vi Vi, cái người Đàm Minh Hạo này có quan hệ gì với con
"Con không biết..
Con còn không nhớ có một người như thế nữa
Diêu Vi cắn
môi đến không còn chút máu, hoảng loạn nói: "Nếu thật sự là vậy thì sao
cậu ta lại muốn hại con
Vấn đề này, có lẽ chỉ có tìm được Đàm Minh Hạo rồi mới biết
Dĩ nhiên..
Nếu như con quỷ hại Diêu Vi thật sự là hắn
Lão Thiên Sư không tìm được con quỷ nào trong biệt thự, đoán chừng con quỷ
đó đã theo bản năng phát giác được nguy hiểm mà chạy trốn mất rồi
Vì vậy lão Thiên Sư đề xuất ý kiến rời khỏi biệt thự, chờ con quỷ kia hiện thân
Kết quả vẫn không như ý nguyện, cho dù Lão Thiên Sư có rời khỏi biệt thự thì con quỷ kia cũng không chịu xuất hiện
Sơ Tranh đôi khi cũng sẽ đi dạo một vòng quanh biệt thự, nhưng cũng không thu hoạch được gì cả
Lão Thiên Sư muốn đến quê quán của Đàm Minh Hạo một lần xem có manh mối gì hay không
Mẹ Diêu kiên quyết lôi kéo Diêu Vi phải đi cùng
Diêu Vi không vui vẻ bằng lòng lắm, cô còn muốn gọi Hạ Hàn đi cùng, nhưng kết quả Hạ Hàn đã lại từ chối
Chờ đám người này đi khỏi, nửa đêm Sơ Tranh mang theo Hạ Hàn nhảy vào trong biệt thự
"Tiểu mỹ nhân..
Hạ Hàn đem cái rương lần trước đã ký nhận đẩy lên sân
thượng, ghé vào lan can sân thượng khẽ kêu: "Sao nửa đêm chúng ta lại
phải trèo tường vào đây
"Không có chìa khóa, không trèo tường thì anh định vào kiểu gì
Hạ Hàn trèo lên đến nơi rồi dựa vào lan can sân thượng thở hồng hộc: "Tiểu mỹ nhân, ý của tôi là, tại sao hơn nửa đêm rồi chúng ta lại phải đến
đây
"Bắt quỷ
Sơ Tranh nói như thể đương nhiên: "Chứ chẳng lẽ đến trộm đồ
Hạ Hàn: "......
Hạ Hàn nhìn vào cánh cửa thủy tinh tối đen như mực: "Nhiều ngày như vậy
rồi con quỷ kia còn không lộ diện
Sư thúc nói có khả năng nó đã trốn về quê rồi, mà trong biệt thự này tôi cũng không thấy có quỷ thật
Sơ Tranh mở cánh cửa ra từ bên trong: "Anh không nhìn thấy cũng không có nghĩa là nó không tồn tại
Để anh trông thấy thì có khác gì kêu anh ơi em ở đây này, đến tóm em đi không
Ai lại ngu như vậy chứ
Biết rõ người ta tới bắt mình mà còn chui ra góp vui à
Hạ Hàn kinh ngạc: "Hắn ở đây
"Ừ
Không thì tôi lôi anh tới làm cái vẹo gì, tôi thừa hơi lắm chắc?
".....
Hạ Hàn ôm theo rương đồ cun cút đi vào
Trong bóng tối không thể nhìn thấy bất cứ gì cả, Sơ Tranh yên lặng nắm lấy tay hắn
Hạ Hàn ngoài việc nhìn thấy quỷ ra thì chính là một tên nhóc đáng thương
chẳng có bản lĩnh gì, mặc kệ hắn biểu hiện ra ngoài mặt như thế nào,
trong đáy lòng hắn từ đầu đến cuối vẫn có mấy phần e sợ đối với quỷ
Nhưng lúc này có cô ở bên cạnh, Hạ Hàn lại có cảm giác rất an tâm, chỉ chăm chú nhìn vào bàn tay Sơ Tranh đang nắm
Sơ Tranh dẫn hắn đi xuống tầng hầm
Lúc trước hắn cũng đã xem xét tầng hầm rồi, bên trong chỉ có một ít đồ vật linh tinh, ngoài ra không còn gì khác
"Đẩy cái kia ra
Sơ Tranh chỉ huy Hạ Hàn
Hạ Hàn nhìn đống đồ vật lộn xộn kia rồi lại không chắc chắn nhìn về phía Sơ Tranh: "Tiểu mỹ nhân, em chắc chắn chứ
Sơ Tranh đi đến bên cạnh, dựa vào tường, nghiêm túc gật đầu: "Ừ
"Được
Hạ Hàn vén tay áo lên, nhỏ giọng lầm bẩm: "Nếu không phải vì tin tưởng
tiểu mỹ nhân, tôi còn tưởng em đang cố ý chỉnh tôi..
Đống đồ
vật kia rất nặng, đoán chừng toàn là đồ trang trí, bởi vì không dùng hết nên mới để ở nơi này
Diêu Vi cũng không hay dùng tầng hầm nên không
hay gọi người đến lau dọn
Hơn nửa ngày rồi Hạ Hàn mới đẩy ra được có một xíu
"Khụ khụ khụ..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hạ Hàn che mũi miệng, tro bụi rơi xuống làm hắn bị sặc đến khó chịu
Sơ Tranh đứng yên ở bên cạnh không động đậy
Hạ Hàn nghe lời tiếp tục chuyển, sau một tiếng thì rốt cục cũng đã đẩy ra được một khoảng trống
Hạ Hàn cầm đèn lên chiếu, tới gần vách tường ở mặt đất thì chợt phát hiện như có thứ gì đó lộ ra
Hắn tăng thêm tốc độ, đẩy ra một khoảng trống rộng hơn
Hạ Hàn đứng sang bên cạnh, Sơ Tranh bèn bay qua
"Tiểu mỹ nhân, cái này là gì vậy
"Tầng hầm, mở ra
"Chúng ta đang ở tầng hầm mà..
Phía dưới này còn có tầng hầm nữa sao
"Mở ra
Sơ Tranh lặp lại một lần nữa
Hạ Hàn chợt cảm thấy thân thể phát lạnh, hắn quét tro bụi qua một bên, tìm được chỗ lồi lõm rồi dùng sức kéo lên
Một cỗ khí lưu âm trầm từ phía dưới phun lên phả thẳng vào mặt hắn, mùi âm khí nồng nặc
Sơ Tranh nắm lấy tay Hạ Hàn, dùng đèn pin chiếu sáng đi xuống phía dưới
Hạ Hàn mặt khẽ biến sắc, nắm chặt lấy tay Sơ Tranh: "Tiểu mỹ nhân, đây là thứ gì
Sơ Tranh bay xuống dưới: "Xuống dưới
Không có cầu thang, mà hắn đang cách mặt đất đến tận mấy mét, Hạ Hàn nhìn
xung quanh xem một vòng, cũng không tìm được thứ gì có thể dùng được
"Nhảy
Lề mà lề mề
Hạ Hàn cắn răng, trực tiếp nhảy xuống
Sơ Tranh đón được hắn: "Sợ cái gì
Hạ Hàn ôm lấy cổ Sơ Tranh: "Em không nói sẽ đỡ tôi, tôi chỉ sợ té ngã gãy
chân, sẽ không còn chân cho tiểu mỹ nhân đánh gãy nữa
"..
Đứng cho vững
Hạ Hàn cũng biết bây giờ không nên náo loạn, tranh thủ thời gian đứng vững xuống
Không gian rộng khoảng hơn mười mét vuông, ở giữa có bày một ban thờ, phía
trên có ảnh chụp Diêu Vi, còn có ảnh một nam sinh bên cạnh..
"Là Đàm Minh Hạo
Hạ Hàn nói
Mà trước hương án, lại có hai người giấy đang quỳ
Hai người giấy đều mặt bộ đồ hỉ đỏ giống nhau, từ kiểu tóc của cả hai mà đoán thì hẳn một là Đàm Minh Hạo, một là Diêu Vi
"Tiểu mỹ nhân, em có cảm thấy thế này cũng quá dọa người rồi không
"Sợ sao
Hạ Hàn lắc đầu: "Tôi không sợ
"Ừ, nam tử hán đại trượng phu không thể sợ hãi
Hạ Hàn: "..
Sơ Tranh đi đến gần ban thờ, Hạ Hàn nhìn xung quanh, ngoài cảm thấy ghê
rợn ra thì cũng chỉ thấy rùng mình, chạy theo đi sát Sơ Tranh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Tiểu mỹ nhân, hai người giấy này là chị Diêu với Đàm Minh Hạo phải không
"Không khó nhận ra
"Nhưng đây là làm gì
Sơ Tranh nhìn đồ vật trên hương án, trầm tư một lúc: "Kết minh hôn
"Hả
Hạ Hàn nhìn hương án, lại nhìn sang hai người giấy kia: "Có thể cùng với quỷ kết hôn sao..
Theo bản năng Hạ Hàn nhìn về phía Sơ Tranh
Rầm rầm ——
Người giấy Đàm Minh Hạo bị Sơ Tranh đạp lăn lóc trên mặt đất
Hạ Hàn: "..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không phải chứ
Em đạp hắn làm gì vậy?
Còn chưa biết ngô khoai ra sao mà có thể tùy tiện đạp thế sao
Sơ Tranh chẳng những đạp, mà còn đạp tận hai cái, nguyên cánh tay người giấy Đàm Minh Hạo cũng đã đều bị cô đạp cho gãy xuống
Hạ Hàn: "......
Hay lắm, rất hung dữ
Phong thái Sơ Tranh quả thật như thổ phỉ, cả người chỉ tản ra khí chất hung
dữ lưu manh: "Còn chưa chịu ra cơ à, hay phải để ta mời ngươi ra
Nhiệt độ trong tầm hầm nháy mắt lạnh đến đóng băng
Đèn pin trong tay Hạ Hàn lóe lên hai cái rồi tắt ngúm
Hạ Hàn đập đập đèn pin, nhưng làm sao cũng không sáng lên nữa
"Tiểu mỹ nhân..
Sơ Tranh dang tay ôm hắn vào ngực, lùi lại một chút để tránh ra một khoảng cách, không khí băng lạnh như nước đá lưu động tạo ra tiếng vang sền
sệt, khiến cho người ta cực kỳ không thoải mái
Sơ Tranh cầm lấy đèn pin, cô ấn một cái, đèn pin đã lập tức sáng lên
Sơ Tranh chiếu đèn pin về phía trước, ban thờ từ lúc nào mà đã có một nam sinh đang đứng bên cạnh
Sắc mặt hắn tái nhợt, tử khí âm u vấn vít quanh thân, nhìn chằm chằm vào Sơ Tranh
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.