Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 1526: Danh sách tử vong




Chương 1526: Danh sách tử vong (38)Nguồn: viptruyenfull.net
Kỷ Hữu Đường lấy điện thoại di động ra, mở video cho bọn họ xem
Xuất hiện trong video, rõ ràng là những ríu rít quái mà bọn họ gặp phải ở
phó bản trước, chạy tán loạn trên đường của phòng nhỏ, tràng diện rất
hỗn loạn
Tây Mộ trực tiếp quay mặt nhìn về phía Sơ Tranh
"..
Nhìn ta làm gì
Anh còn nhìn!
"Em gái nhỏ, chuyện này không phải cô làm chứ
Kỷ Hữu Đường hiếu kì hỏi
"Không phải
Sơ Tranh phủ nhận: "Không có chứng cứ anh không nên nói lung tung
Trò chơi vẫn đang theo dõi đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kỷ Hữu Đường chỉ cười không nói gì, anh ta không tin chuyện này không có quan hệ gì với cô, trước đó cô đã lấy một quả trứng ra
Bây giờ sao lại trùng hợp xuất hiện những thứ này như vậy được
-
Ba phút sau chuông cảnh báo vang lên trong phòng nhỏ, có lệnh cưỡng chế
tất cả người chơi trở về chỗ ở của mình, không cho phép ra ngoài
Nơi ở của Tây Mộ cách nơi bọn chúng xuất hiện hơi xa, nên không nhìn thấy tình huống cụ thể
Nửa tiếng sau, cảnh báo được giải trừ, mọi người đi ra ngoài nhìn xem, tất
cả đều đã trở về hình dáng ban đầu, giống như trước đó chưa từng xảy ra
chuyện gì cả
Sơ Tranh như có điều suy nghĩ nhìn về phía "ngân hàng" một chút, là bọn họ xử lý sao
Vừa rồi cũng chỉ xuất hiện hai con mà thôi..
Cô mang ra nhiều như vậy, nói không chừng bây giờ cũng đã nở, về sau cũng không yên tĩnh như vậy đâu
Giống như Sơ Tranh nghĩ, sau đó thường xuyên xuất hiện một ít quái vật tập
kích phòng nhỏ, cảnh báo có đôi khi một ngày vang lên cả nhiều lần
Người chơi đều sắp bị những quái vật này bức điên, không ít người chơi đều cảm thấy tiến vào phó bản an toàn hơn
Quái vật xuất hiện càng ngày càng nhiều, có người phát hiện bọn nó chạy ra
từ chỗ bóng tối bên ngoài phòng nhỏ, nhân viên quản lý phái người canh
giữ biên giới, nhưng vẫn có cá lọt lưới
Sơ Tranh quan sát vài ngày, phát hiện những người này sẽ không tiến vào vùng bóng tối kia
"Em cảm thấy ở trong đó có gì
Tây Mộ dựa vào bên cạnh, mảnh bóng tối bên kia chiếu vào đáy mắt, đen trầm kiềm chế
Giọng điệu Sơ Tranh đạm mạc bình tĩnh: "Không có gì cả
Tây Mộ nghi hoặc: "Sao em biết
Sơ Tranh đương nhiên nói: "Em đi vào rồi
Đương nhiên biết
Cô không chỉ đi nganq qua bên ngoài, mà còn đi vào bên trong
Trừ những hình ảnh không ngừng muốn chui vào trong đầu của cô, thì trong đó không có bất cứ thứ gì..
Đồ cô bỏ vào không tính
Tây Mộ: "..
Cô đi vào lúc nào
Vào rồi còn đi ra được
Cho dù là hắn, cũng không dám thật sự đi vào trong đó
Bởi vì trong đó thật sự là có đi mà không có về..
Tây Mộ ngờ vực: "Em..
Rốt cuộc là ai
Sơ Tranh không chút nghĩ ngợi trả lời: "Người của anh
Tây Mộ: "..
-
Quái vật càng ngày càng nhiều, phòng nhỏ cả ngày đều ở trong trạng thái đề
phòng, trên đường phố cơ hồ không có người nào đi lại
Tây Mộ cùng Sơ Tranh sóng vai đi trên đường, hai người đều trầm mặc, đều suy nghĩ chuyện riêng của mình
Đi qua một con đường, Tây Mộ nhìn vị trí, nói: "Anh đưa em về
"Em không về
"Sao
"Em phải bảo vệ anh
Bây giờ nguy hiểm như vậy, sao có thể để thẻ người
tốt ở một mình, bị quái vật bắt đi thì làm sao bây giờ?
Thẻ của mình, mình đương nhiên phải bảo vệ
"..
Khóe miệng Tây Mộ co giật, giữa hai đầu lông mày có chút phách lối: "Anh không cần
Hắn là đàn ông, cần một cô gái bảo vệ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sơ Tranh nắm chặt tay hắn, nói như chém đinh chặt sắt: "Anh cần
Tây Mộ sao có thể cố chấp bằng Sơ Tranh, nghĩ lại gần đây trong phòng nhỏ không yên ổn như thế, trong lòng Tây Mộ trấn an mình, mang về cũng
tốt, miễn cho xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn
Tầng hai có ba căn
phòng, một phòng là của Tây Mộ, một phòng là của thanh niên kia, cho nên Tây Mộ thu thập phòng còn lại cho Sơ Tranh
"Không gian lầu hai cũng không bị theo dõi, em yên tâm dùng
Tây Mộ mở cửa cho Sơ Tranh: "Có chuyện gì gọi anh
"Không có việc gì không thể gọi cho anh
Tây Mộ sửng sốt một chút, một lát sau giơ tay mò xuống gương mặt Sơ Tranh,
giọng nói mang mấy phần cưng chiều mà hắn cũng không phát hiện: "Có
thể, ai bảo em là bạn gái của anh chứ
Lòng bàn tay chạm vào
làn da tinh tế trơn mềm, cô gái trước mặt bộ dáng tinh xảo, hơi nghiêng
đầu, cánh môi màu hồng nhạt hiện lên một chút ánh nước
Ánh mắt Tây Mộ hơi tối lại, đáy lòng có thứ gì đó đang ngo ngoe rục rịch muốn động
Tây Mộ cúi đầu xuống, chạm phải đôi môi Sơ Tranh
"Ông..
Ông chủ..
Thanh niên có kiểu tóc đầy màu sắc kinh ngạc đứng ở cửa
Tây Mộ ôm Sơ Tranh vào lòng, lặng lẽ nhìn sang: "Cậu về lúc nào
"..
Mới vừa rồi
Thanh niên run rẩy: "Tôi..
Tôi không nhìn thấy bất cứ thứ gì, tôi đi xuống lầu mở cửa tiệm!
Thanh niên quay người chạy xuống dưới lầu
Má ơi
Hù chết con
Ông chủ thế mà lại làm loại chuyện này với người khác, quá kinh dị!
"Đêm hôm khuya khoắt cậu ta mở cửa tiệm gì
Sơ Tranh tránh khỏi Tây Mộ:
"Anh ôm em làm gì
Em không thể để người khác thấy sao
Tây Mộ: "..
Hắn chỉ là không muốn để cho người khác trông thấy dáng vẻ vừa rồi của cô
"Nghỉ ngơi sớm một chút
Tây Mộ đẩy Sơ Tranh vào phòng: "Ngủ ngon
-
Hôm sau thanh niên nhìn thấy Sơ Tranh, cười đến vô cùng nịnh nọt, chỉ thiếu xem cô như tiểu tổ tông mà cúng bái nữa thôi
Sơ Tranh cảm thấy mình rất vô tội, đây không phải là do hắn muốn chạy sao
Ta lúc nào thì bởi vì hắn nói chuyện với người khác mà muốn giam hắn
lại rồi
Mi đừng có nói lung tung
【...】
Vương Giả muốn tìm điểm để phản bác, nhưng tìm nửa ngày cũng không tìm ra
Đúng là mỗi lần tiểu tỷ tỷ muốn giam thẻ người tốt lại, không phải là bởi vì thẻ người tốt tìm đường chết thì cũng là do thẻ người tốt muốn chạy
Luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng..
Sơ Tranh ổn định tâm tình, không oán Tây Mộ nữa, hờ hững hỏi hắn: "Anh thích gì
Tây Mộ liếc cô một cái, nhẹ nhàng câu môi dưới, cũng không nói chuyện, chỉ đẩy cháo trên bàn tới
"Anh thích cái này
"..
Tây Mộ dùng đầu ngón tay gõ lên bàn một chút, tức giận thúc giục: "Ăn nhanh lên, nguội rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thanh niên trốn ở một bên khác, ngóc đầu lên nhìn trộm về phía bên kia
Càng nhìn càng cảm thấy kinh dị
Ông chủ là ai
Từ lúc nào lại đối tốt với một người con gái như vậy
"Cậu đang nhìn cái gì thế
"Nhìn ông chủ của chúng tôi yêu đương
Thanh niên nói xong bỗng giật mình cảm thấy không đúng, vội quay đầu lại
Bên cạnh có người dùng tư thế giống hệt cậu ta tò mò nhìn trộm về phía bên kia
"Kỷ..
Kỷ..
Người kia nghiêng đầu, có chút oán giận: "Kỷ Hữu Đường, tại sao cậu luôn không nhớ được tên của tôi
Thanh niên: "..
Cậu ta không nhớ được
Tôi là sợ hãi đấy
Tự bế
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.