Chương 192: Vương Gia Vạn Phúc (22)Nguồn: viptruyenfull.net
"Khụ khụ khụ..
Thiếu niên che miệng ho khan, cả người đều run rẩy
Thiếu niên ho một hồi lâu, vốn dĩ mặt đã trắng bệch không còn một giọt máu thì nay lại càng trắng hơn
Sơ Tranh tiến lên muốn giúp hắn thông khí, kết quả thiếu niên nghiêng người tránh khỏi tay cô
Yến Quy cúi thấp đầu, chỉ lộ ra đường cong trôi chảy của cằm và một bên
sườn mặt, vành tai không biết đang đỏ ửng vì ho khan hay là vì lạnh
Sơ Tranh nhìn bàn tay mình một chút
Tránh cái gì mà tránh
Tay sạch mà
Sơ Tranh dùng một tay lôi người trở lại
Cô thì đang đứng, Yến Quy thì đang ngồi, bị cô lôi trở lại thành ra Yến Quy trực tiếp dựa vào phần bụng dưới của cô
Sơ Tranh dữ dằn nói: "Tránh cái gì
Thân thể thiếu nữ có hương thơm thấm tận vào tâm can của hắn
Vành tai Yến Quy càng đỏ hơn
Bàn tay ấm áp lướt qua sau lưng hắn
Cơ thể hắn bỗng chốc cứng ngắc lại
Cổ họng ngứa ngáy khó chịu, Yến Quy che miệng ho khan không ngừng
"Khụ khụ..
Trình tiểu thư, làm phiền nàng thả ta ra
Yến Quy nói khẽ
"Tốt hơn rồi
Yến Quy lại cứng đờ, sau đó nghiêm mặt khẽ gật đầu
Sơ Tranh bèn buông hắn ra
Yến Quy lập tức chui vào trong giường, kéo chăn che kín mình lại
Cũng vừa lúc Tiểu Quý Tử đưa canh gừng tới
Yến Quy bưng bát, dùng thìa sứ trắng, chậm rãi uống canh gừng
Làn khói trắng lượn lờ làm cánh môi đỏ của thiếu niên càng thêm tươi đẹp..
"Trình tiểu thư ngài cũng uống một chút không
Tiểu Quý Tử bưng hai cái bát tới
"Ừ
Ngược với suy đoán, lần này Sơ Tranh không từ chối
Cô có hơi khát, đặc biệt là khi nhìn Yến Quy uống canh gừng
Yến Quy uống xong canh, cúi đầu, lễ phép nói: "Đa tạ Trình tiểu thư, ta còn muốn nghỉ ngơi một chút, ngày khác sẽ lại đến bái tạ
Đây là ngầm hạ lệnh đuổi khách
Sơ Tranh cũng nghe ra được
Cứu hắn một mạng mà hắn lại đối xử với mình như thế đấy
Vật nhỏ không có lương tâm
Sơ Tranh trầm mặc nhìn hắn một lúc rồi mới quay người rời đi
Tiểu cô nương đi phăm phăm như lướt gió, khí thế hung hăng rời khỏi phòng
Tiểu Quý Tử mờ mịt nhìn Vương gia nhà mình,
Sao cảm giác bầu không khí sao lạ lạ nhỉ
"Tiểu Quý Tử
"Vương gia
"Cầm áo choàng đưa cho Trình tiểu thư
Vừa rồi toàn bộ sự chú ý của Tiểu Quý Tử đều dừng hết trên người Yến Quy,
lúc này mới nhớ ra là người Trình tiểu thư cũng ướt như chuột lột
Tiểu Quý Tử lập tức đáp lại: "Dạ
-
Vinh vương xém chút nữa thì chết chìm, vất vả lắm hạ nhân mới cứu hắn về
được, các thái y cũng không dám chậm trễ, luôn túc trực canh giữ ở ngoài điện, chỉ sợ Vinh vương có chuyển biến xấu
"Đang yên đang lành sao lại chết đuối được
Một thái y nghi hoặc
"Hồ kia cũng không sâu lắm, Vinh vương lại biết bơi, cho dù không cẩn thận
rơi xuống thì cũng không đến nỗi chết đuối mới phải
Một thái y khác
phụ họa
"Ai nói không phải..
Các thái y đều cảm thấy kỳ quái, nhưng kỳ quái chỗ nào thì lại không nói nên lời
Chỉ có thể chờ Vinh vương tỉnh lại
Trong điện, Sơ Tranh bưng một chậu gỗ, trèo theo đường cửa sổ vào
Trong chậu gỗ là một mảnh đen sì sì, nhìn thì tưởng là nước mực, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện bên trong đều là vật sống
Một lũ đỉa lúc nha lúc nhúc, nhìn mà ghê rợn nổi hết da gà da vịt
Chậu gỗ này cũng chính là chậu gỗ mà lúc trước Vinh vương kêu tùy tùng mang tới
Sơ Tranh vừa tìm thấy thứ này ở ngoài điện
Cô mặt không đổi sắc bưng chậu gỗ đến bên giường Vinh vương
Một tay xốc chăn bông trên người Vinh vương ra, tay kia đổ thẳng chậu đỉa xuống
Dám bắt nạt thẻ người tốt của bà đây
Bà chơi chết thứ súc sinh nhà ngươi
Sơ Tranh đổ hết đỉa ra rồi mới nhảy cửa sổ rời đi
Nghe nói sau nửa đêm thái y vào kiểm tra thì phát hiện trên giường Vinh vương toàn đỉa là đỉa
Thành ra một đám thái y hơn nửa đêm nửa hôm còn thi nhau bắt đỉa
-
"Các ngươi làm gì vậy
Âm thanh hoảng hốt của Tiểu Quý Tử vang lên
Rầm ——
Cửa điện bị người ta đá văng ra, Ngự Lâm quân xông thẳng vào phòng, đến thẳng chỗ Yến Quy
Yến Quy vừa tỉnh giấc vẫn còn hơi buồn ngủ nhìn đám người đang xông tới
Ngự Lâm quân không có chút tôn kính nào, trầm mặt hỏi: "Lục vương gia, đêm qua ngươi ở đâu
"Ở trong phòng
Sinh hoạt của Yến Quy so với ngày thường thì không có gì khác biệt lắm
Ngự Lâm quân đánh giá căn phòng một hồi: "Có người nào làm chứng không
Tiểu Quý Tử vẫn còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra,nhưng trực giác nói cho hắn biết đã có chuyện lớn gì rồi
Hắn vội vàng nói: "Vương gia rơi xuống nước, thân thể suy yếu, tối hôm qua
nô tài còn năm lần bảy lượt đi mời thái y, rất nhiều người có thể làm
chứng
Ngự Lâm quân cho người đi hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng như lời Tiểu Quý Tử nói, thân thể Yến Quy vốn không tốt là chuyện ai cũng biết
Ngự Lâm quân khí thế hung hăng đi vào, rồi lại khí thế ào ào đi ra
Yến Quy bảo Tiểu Quý Tử đi thăm dò tình hình bên ngoài xem sao
Chuyện của Vinh vương toàn bộ hành cung đều đã biết, nên Tiểu Quý Tử rất nhanh đã mang tin tức về
"Vương gia, ngài nói xem ai lại lớn mật như vậy, dám làm thế với cả Vinh
vương
Xém chút nữa là đã lấy luôn mạng nhỏ của Vinh vương rồi
Giường
kia toàn đỉa là đỉa, nghe xong mà hắn cũng thấy rợn cả tóc gáy
Yến Quy dựa vào đầu giường, trong đầu không tự chủ mà mường tượng ra một thân ảnh
"Vương gia
Tiểu Quý Tử cẩn thận gọi một tiếng
"Ta thấy mệt rồi
"....
Tiểu Quý Tử nhìn thần sắc của Yến Quy: "Vậy Vương gia nghỉ ngơi thêm lúc nữa
Tiểu Quý Tử rời khỏi căn phòng
Hắn đứng ở ngoài điện lắc đầu, sao Vương gia cũng quái lạ thế nhỉ
-
Hoàng đế phái Ngự Lâm quân truy bắt hung thủ hại Vinh vương thành ra bộ dạng này
Tra tới tra lui, rốt cuộc cũng chẳng tra ra được cái gì
Đỉa là do Vinh vương phái người đi tìm
Vào ban đêm còn có một đám thái y canh giữ bên ngoài, lại thêm cả Ngự Lâm
quân cùng tùy tùng của Vinh vương trông coi, có thể nói là đến một con
ruồi cũng không bay vào nổi
Thế thì chậu đầy đỉa kia làm sao tự chạy đến giường của Vinh vương được
Việc này rất cổ quái, người bên trong hành cung cũng hoảng loạn lo sợ
Trình Tiêu và Vinh vương lần lượt xảy ra chuyện
Hoàng đế đã muốn bạo phát đến mức đám đại thần đều sắp không áp nổi nữa rồi
Cũng may giờ lành của lễ cầu phúc đã đến, khó khăn lắm mới ghìm được sự tàn bạo của Hoàng đế lại
Nhưng ngay vào thời điểm cầu phúc, lại có biến xảy ra
Tế phẩm của lễ cầu phúc không thấy đâu cả
Thật vật vả lắm mới chuẩn bị tốt tế phẩm lần nữa, thì đang cầu phúc giữa chừng trời đổ cơn mưa to
Cho tới bây giờ chưa từng ai thấy lễ cầu phúc mà gặp nhiều xui xẻo đến vậy, một đám người sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu
Giống như trời cao cũng đang bất mãn với lần cầu phúc này vậy
Triều thần và tế quan đều cảm thấy đây là điềm gở
Lửa giận của Hoàng đế tích tụ mấy ngày không nói lời nào mà bùng nổ, liên tiếp chặt đầu mấy người
Cầu phúc phải diễn ra liên tục trong vòng nửa tháng, trong quá trình đó
Hoàng đế liên tiếp giết không biết bao nhiêu người, làm đám triều thần
tức giận đến mức muốn thổ huyết, nhưng lại cũng không dám nhiều lời can
gián, chỉ sợ bạo quân một lời không hợp liền đem đầu bọn họ chặt xuống
Nửa tháng này toàn bộ hành cung đều lộ ra áp bức kiềm chế đến kinh người, khiến không ai thở nổi
Quá trình cầu phúc rườm rà, nữ quyến cùng đám đại thần lại không ở cùng một nơi, vì thế nửa tháng này Sơ Tranh cơ hồ chưa từng thấy Yến Quy
Thẻ người tốt cũng không muốn gặp cô..
Sơ Tranh vừa suy nghĩ vấn đề này, vừa đi về phía tẩm điện
"Diệp tướng quân, chàng thả ta ra
"Tiêu Tiêu, nàng nghe ta nói...
"Diệp tướng quân, nam nữ thụ thụ bất thân, giờ ta đã là nữ nhân của Bệ hạ, xin hãy buông ta ra
Sơ Tranh vì không muốn người ta nhìn thấy nên đã đi vào một con đường vắng vẻ trong hành cung
Ai ngờ lại nghe thấy âm thanh quen thuộc, cô dừng lại, nhìn quanh quất, rồi đi về hướng âm thanh truyền tới
Sơ Tranh ngồi xổm phía sau lùm cây, dòm ngó về phía bên kia
Chỗ này là một hòn núi giả, cực kỳ yên tĩnh, nếu như không phải Tiêu Tiêu
có hơi kích động thì đoán chừng Sơ Tranh đã không nghe thấy gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một tướng quân tuấn mỹ trẻ tuổi đang lôi kéo Trình Tiêu dung trang hoa lệ
Sắc mặt Trình Tiêu nhìn thì có vẻđang kháng cự, nhưng mà thân thể lại hết
sức thành thật, đến một điểm phản kháng nhỏ cũng không có
Sơ Tranh: ".....
Tốt xấu gì ngươi cũng phải bày ra vẻ phản kháng làm màu chút đi chứ
Diễn kịch phải diễn cho trót
Sao lại không chuyên nghiệp như thế chứ
Diệp Dương thành khẩn xin lỗi Trình Tiêu, nói lúc trước không phải là hắn
không muốn cứu nàng ta, mà là hắn cũng không còn cách nào khác
Hoàng đế là vua một nước
Hắn thân là thần tử, kháng chỉ là tử tội
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trình Tiêu ở bên cạnh vừa khóc vừa mắng
Hai người nói qua nói lại một hồi rồi ôm nhau thắm thiết
------oOo------