Chương 2229: Y kinh thiên hạ (13)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
Sơ Tranh quan sát cái hộp nhỏ trong tay, từng sợi kim quang phát ra từ trên hộp, trông rất đẹp mắt
Sơ Tranh cầm hộp chuẩn bị đi đưa cho Kinh Phá, bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng quát lạnh lùng: "Đứng lại
Sơ Tranh nghiêng đầu nhìn về phía nam nhân nói chuyện
"Sư phụ, ta không sao..
Chỉ là kim đan kia
Yến Hồng Nghê nằm trong ngực Mạnh Vị Hàn, mềm giọng cáo trạng
Nam nhân cũng không lập tức lên tiếng, mà lấy từ trong tay áo ra một vật
Sau đó ánh mắt nam nhân nhìn qua lập tức trở nên khác biệt
Sơ Tranh biết, chắc hẳn hắn ta biết cô là ai
Sơ Tranh xoay người: "Ngươi cướp thân thể ta, ta cướp một viên kim đan của ả mà thôi, ngươi còn muốn đòi về
Đường đường là trưởng lão tông môn mà không biết xấu hổ như thế à
Rõ ràng vẻ mặt Mạnh Vị Hàn cứng đờ
Cô cũng dám nói thẳng ra..
Thế này không giống như hắn ta nghĩ tới
Mạnh Vị Hàn từng nghĩ tới, nếu như bọn họ còn có thể gặp mặt, nàng sẽ dùng vẻ mặt gì để nhìn mình
Là chất vấn, hay là khổ sở
Hoặc là phẫn nộ oán hận..
Nhưng đều không có
Cô cứ lạnh lùng nhìn mình như vậy, giống như nhìn một kẻ râu ria
Chẳng biết tại sao, đáy lòng Mạnh Vị Hàn lại có mấy phần áy náy
Phần áy náy kia tới rất mãnh liệt, khiến cho trong lúc nhất thời hắn ta quên cả suy nghĩ
Sơ Tranh thấy Mạnh Vị Hàn không lên tiếng, trực tiếp quay người đi
"Sư phụ..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Yến Hồng Nghê trầm thấp kêu một tiếng, không biết vì sao Mạnh Vị Hàn không ngăn cản cô
Còn có lời vừa rồi cô nói..
Yến Hồng Nghê cũng không rõ chuyện phát sinh ở giữa lắm, nhưng ả cũng biết rõ thân thể này là của người khác
Vậy..
Đáy mắt Yến Hồng Nghê cực nhanh hiện lên một tia tối tăm
Cho nên cô chính là chủ nhân chân chính của thân thể này
Đồ đệ trước kia của Vị Hàn..
Yến Hồng Nghê cũng không thích thân thể này, khi ả không ở đây, thân thể này thay thế ả, ở bên cạnh Mạnh Vị Hàn, gọi hắn ta là sư phụ
Sau khi ả trở về, còn phải dùng tên của nàng ta, thân phận của nàng ta..
Đứng bên cạnh Mạnh Vị Hàn
Yến Hồng Nghê cảm thấy rất không thoải mái
Sự ghen ghét của nữ nhân chưa từng có một logic nào có thể lý giải được cả
-
Mạnh Vị Hàn xuất hiện, đám người đằng sau đã dừng lại
Mạnh Vị Hàn rất nổi tiếng, không ít người biết, cho dù không biết, bây giờ cũng đã được phổ cập khoa học một lần, còn ai dám động thủ
Vừa rồi Yến Hồng Nghê lại gọi hắn ta là sư phụ
Vậy đây vị đồ đệ tên Sơ Tranh của Mạnh Vị Hàn à
Nghe nói lúc trước Mạnh Vị Hàn vì đồ đệ này mà không tiếc cả mạng
Nghe bảo cưng chiều đến tận xương tủy, kỳ trân dị bảo trong thiên hạ, chỉ cần đồ đệ muốn, hắn ta cũng có thể tìm đến cho nàng
Có thể nói là dụng tâm lương khổ
Nếu Sơ Tranh biết suy nghĩ của những người này, chỉ có thể haha vào mặt bọn họ
Mạnh Vị Hàn muốn mạng của nguyên chủ
Tốt với nàng như vậy, cũng chỉ là để sau khi Yến Hồng Nghê trở về, có thể tiếp quản thân thể nguyên chủ dễ dàng hơn
Vậy cũng đúng là dụng tâm lương khổ đấy
-
Sơ Tranh cầm cái hộp nhỏ kia đến trước mặt Kinh Phá: "Này
Thiếu niên bưng lấy kim đan, thần sắc không nói nên lời là mờ mịt hay là vô tội, lại có chút ngốc manh
Một hồi lâu sau, thiếu niên nhỏ giọng nói: "Ta..
Vừa rồi muốn nói, kim đan này..
Có vấn đề
"Hả
"Kim đan này..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dường như Kinh Phá sợ nói sai, dao động không chừng
"Đừng sợ, nói đi
Sơ Tranh động viên hắn
"Ta cảm thấy nó không phải đồ tốt
"Cảm thấy
Kinh Phá cúi đầu xuống, nhẹ gật đầu thật khẽ
Kinh Phá cũng không có tu vi, vậy cảm thấy từ đâu
Thiên phú dị bẩm
Ừm..
Cũng không phải là không thể
"Không có tác dụng với ngươi sao
"..
Không có
Hắn lấy thứ này làm gì
Sơ Tranh thuận miệng nói: "Cướp cũng đã cướp, ngươi cầm chơi đi
Kinh Phá: "..
Còn có..
Kiểu như vậy sao
Kinh Phá cũng không muốn lắm
Nhưng cuối cùng hắn vẫn ngoan ngoãn gật đầu, bưng cái hộp nhỏ biết phát sáng kia
Yến Hồng Nghê không biết phải làm sao, có thể ngăn chặn những ánh sáng đó..
Ầm ầm ——
Mặt đất đột nhiên lắc lư, Sơ Tranh chống vào mép quan tài mới không ngã sấp xuống
Thứ gì
Phía dưới có thứ gì đó đang đánh nhau sao
Ầm ầm ——
Mặt đất lắc lư dữ dội hơn
Kiến trúc trong trấn không chịu nổi loại chấn động này, bắt đầu ầm ầm sụp đổ
Tất cả mọi chuyện phát sinh quá nhanh, người bên kia giống như hạt đậu trên cái sàng, bị điên cuồng lắc lư trái phải
"Ma thú..
Ma thú đến rồi!
Có người nhìn thấy bụi mù ở chỗ sâu, ma thú đen ngòm đang trào ra
Bọn nó giống như xông từ dưới nền đất lên, liên tục không ngừng, chỉ nhìn một chút cũng khiến người ta tê cả da đầu
Nhiều ma thú như vậy..
Lúc này đám người chỉ có một ý niệm trong đầu —— chạy
Ngay cả Mạnh Vị Hàn cũng có suy nghĩ giống vậy, ôm Yến Hồng Nghê, dưới chân điểm nhẹ mặt đất, vọt lên không trung
Mạnh Vị Hàn theo bản năng nhìn xuống phía dưới
Bên trong phế tích, cô gái hững hờ chống vào mép quan tài, nói chuyện với người bọc lấy áo choàng trắng, không thấy rõ dung mạo trong quan tài
Hoàn cảnh như vậy..
Nhìn cô lại giống như đang ở ven hồ phong cảnh tươi đẹp, nhàn nhã lại tùy ý, không thấy nửa phần bối rối
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mạnh Vị Hàn: "..
Linh hồn trong thân thể ấy thật sự là đồ đệ mà hắn ta nuôi nhiều năm sao
Vì sao lại..
Hoàn toàn không giống
Nhưng giám hồn thạch sẽ không lừa hắn ta, nên đây hẳn là nàng
"Sư phụ..
Giọng nói run rẩy của Yến Hồng Nghê kéo suy nghĩ của Mạnh Vị Hàn về
Mạnh Vị Hàn thu tầm mắt lại, cực nhanh lao về phía khu vực an toàn
Yến Hồng Nghê hơi quay đầu, nhìn xuống phía dưới
Lúc này bọn họ cách quá xa, chỉ có thể nhìn thấy kiến trúc bị ma thú xông qua ngã sập xuống
Đã không thể nhìn thấy cô gái kia nữa
Vừa rồi Vị Hàn đang nhìn cái gì
Cảm thấy có lỗi với nàng sao
Yến Hồng Nghê suy nghĩ lung tung trong lòng, hận không thể làm cho người kia hoàn toàn biến mất
-
Trấn Kim Thiền đã biến thành phế tích, thi thể ma thú nằm ngang trên mặt đất, không còn hơi thở
Sơ Tranh ngồi trên một tấm ván gỗ, bên chân nằm một con ma thú, cô đang dùng dao găm móc linh hạch trong thân thể ma thú ra
Linh hạch có lớn có nhỏ
Sau khi Sơ Tranh móc ra, tiện tay ném đi, ném vào trong quan tài
Thiếu niên bọc lấy áo choàng buông mũ trùm xuống, lộ ra khuôn mặt tinh xảo và mái tóc bạc trắng kia, đang cúi đầu xếp những linh hạch kia sang một góc quan tài
"Bao nhiêu
Sơ Tranh hỏi hắn
"..
1328 viên
Thiếu niên ghé vào mép quan tài, ngoan ngoãn trả lời
Sơ Tranh chuyển dao găm, quay đầu nhìn xung quanh
Ma thú nhìn chằm chằm, không dám công kích, chỉ có thể gầm nhẹ với cô
Sơ Tranh cũng không muốn động
Những ma thú này dường như..
Nói thế nào nhỉ
Nhìn thấy cô là có chút hưng phấn
Ừ..
Loại hưng phấn như nhìn đồ ăn ấy
Cho dù bị giá trị vũ lực của cô chấn nhiếp, thì vẫn muốn xông lên
Cho nên bắt bọn chúng nghe lời căn bản là chuyện không thể nào
Trấn áp chắc chắn là cạo chết toàn bộ rồi..
Bên ngoài còn có nhiều ma thú như vậy, cô giết tới khi nào mới hết
Sơ Tranh cắm dao găm vào trong tấm ván gỗ, đứng dậy, phủi phủi tay
Phải làm một chiêu lớn thôi
Sau cùng có thể giải quyết trong một lần duy nhất
Sơ Tranh vươn tay về phía thiếu niên trong quan tài: "Trên người ngươi có thuốc độc không
Kinh Phá chớp mắt, mấy giây sau cúi đầu xuống, mặt kiểu "ta không có"
------oOo------