Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 2235: Y kinh thiên hạ




Chương 2235: Y kinh thiên hạ (19)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
Cách mỗi mười mét sẽ có một tấm bia đá, đứng đằng sau bia đá, căn bản không nhìn thấy nơi khác
"Vu Việt công tử
Mạnh Vị Hàn liên tiếp gọi ba tiếng, lúc này Vu Việt mới lấy lại tinh thần
"Mạnh trưởng lão
"Vu Việt công tử đang suy nghĩ gì vậy
Mạnh Vị Hàn ôm Yến Hồng Nghê đã đau đến ngất đi, sắc mặt có chút âm trầm
Trong đầu Vu Việt toàn là hình ảnh cuối cùng cậu ta trông thấy
Người kia đột nhiên cứng lại, lúc cô gái thu ngón tay lại, bỗng hóa thành bột mịn
Nương theo ngân quang nhỏ vụn, sàn sạt rơi xuống đất
Không biết sao những người kia lại đột nhiên tăng trưởng tu vi, bọn họ đối phó cũng rất phí sức
Vì sao cô chỉ cần nhẹ nhàng như vậy đã giết được người
"Không có gì
Vu Việt không hề nhắc đến chuyện vừa rồi mình trông thấy: "Sơ..
Tranh vẫn ổn chứ
"Không tổn thương đến xương cốt
Mạnh Vị Hàn ôm chặt Yến Hồng Nghê, nói đến ả sắc mặt cũng nhịn không được mà dịu dàng hơn
Vu Việt càng nhìn càng cảm thấy kỳ quái
"Không sao là tốt rồi
Mạnh Vị Hàn: "Chuyện vừa rồi, Vu Việt công tử thấy thế nào
Vu Việt: "Ta cũng chỉ từng nghe nói về Ngũ Âm trấn, cũng chưa thật sự đi vào bao giờ, lời đồn liên quan tới Ngũ Âm mê trận này rất nhiều, cho nên tình huống cụ thể ta cũng không rõ ràng lắm
Vu Việt dừng một chút: "Ngũ Âm mê trận căn cứ vào nỗi sợ hoặc dục vọng ẩn sâu nhất trong nội tâm mỗi người mà cấu thành tiếng nhạc
Ta cảm thấy lời đồn về Ngũ Âm mê trận nhiều như vậy, có thể là vì mỗi lần nó đều không giống nhau
Dục vọng và sợ hãi của mỗi người đều không giống nhau, thứ gặp phải tất nhiên cũng sẽ khác biệt
Cho nên lời đồn lưu truyền ra ngoài nhiều vô kể, không có phiên bản nào giống nhau hoàn toàn
Mạnh Vị Hàn gật đầu, tán đồng với lời Vu Việt nói
Yến Hồng Nghê bị thương, cho nên Mạnh Vị Hàn quyết định nghỉ ngơi tại chỗ, sau đó rồi tính tiếp
Vu Việt không có ý kiến
Mạnh Vị Hàn ôm Yến Hồng Nghê, ngồi dựa vào một tấm bia đá
Máu trên ống tay áo Yến Hồng Nghê đâm vào trước mắt Mạnh Vị Hàn, toàn là một mảnh huyết sắc
Lúc ấy hắn ta thấy rất rõ ràng
Nếu như không phải nữ nhân kia đột nhiên đá Nghê Nhi, thì Nghê Nhi cũng sẽ không bị thương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sự áy này của Mạnh Vị Hàn đối với Sơ Tranh, lúc này đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi
-
Sơ Tranh xử lý hai người, cũng vội vàng chạy, nhiều người như vậy, cô không muốn giải quyết hết từng tên
Có ác linh dẫn đường, tuyến đường của Sơ Tranh không bị lệch đi
Nhưng nhạc nền âm trầm bên tai cô dường như đã bắt đầu thay đổi
Có tiếng trống, tiếng gào thét, tiếng đánh nhau..
Từ mơ hồ đến rõ ràng
Cuối cùng hoàn toàn chuyển biến
Đó là chiến trường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đối với chuyện này Sơ Tranh không có chút cảm giác nào, mấy chuyện này có xu quan hệ nào với cô đâu
Suy nghĩ này vừa hiện lên trong đầu Sơ Tranh, trong tay cô bỗng nhiên trống không
Bia đá trước mặt biến mất
Từng mảng lớn thi thể xuất hiện trước mặt cô, có ma thú, cũng có nhân loại
Lá cờ gãy cắm trong đất bùn nhuộm máu, vũ khí lẻ loi trơ trọi đứng sững
Bầu trời đen trầm áp xuống, chim chóc lượn vòng qua kêu lên những tiếng khó nghe
Cô đứng ở ngay trong mảnh thi thể này
Nơi xa là nhân loại và ma thú đang chiến đấu, âm thanh đó truyền từ bên kia đến
Sơ Tranh nhìn xung quanh một chút, không nhìn thấy Kinh Phá và quan tài của mình
Đây là huyễn cảnh sao
Nhưng nơi này liên quan gì đến cô
..
Chẳng lẽ là Trầm Âm
Nhưng theo như bát..
Tin tức cô nghe được, Trầm Âm cũng chưa từng xuất hiện trên chiến trường
Đương nhiên có lẽ cô không nghe ngóng được hết toàn bộ
Cũng có lẽ là trước lúc này, Trầm Âm từng tới chiến trường
Nhưng đây cũng không phải chuyện cô từng trải qua, sao có thể nhốt cô được
Sơ Tranh tìm cách rời khỏi nơi này trước đã, nhưng mà mặc kệ cô làm gì cũng không được
Cuối cùng Sơ Tranh chỉ có thể thử đi lên phía trước
Đi được khoảng tầm mười mấy mét, cô dừng lại, thể lực cũng không xói mòn
Nói cách khác nơi này không bị quan tài hạn chế..
Vậy thân thể của cô chắc vẫn còn đang ở chỗ cũ
Mặc dù xác định được điểm này, nhưng không có cách nào ra ngoài
Sơ Tranh quyết định tiếp tục đi lên phía trước, đi xem xem Ngũ Âm mê trận bố trí cho mình vở kịch nào đây
Rất nhanh Sơ Tranh đã đi tới chiến trường
Nhân loại và ma thú chém giết rất dữ dội, lọt vào trong tầm mắt toàn là máu và thi thể
Sơ Tranh không xác định mình có bị công kích hay không, nên cô không đi lên phía trước, mà đi vòng qua chiến trường quan sát
Sơ Tranh phát hiện được một nơi kiểu như nơi đóng quân của chỉ huy phía nhân loại ở đằng sau chiến trường
Cô một đường mò qua, trên đường gặp người tuần tra, rõ ràng đối phương có thể trông thấy cô
Thấy một gương mặt lạ, há mồm là muốn quát lớn
Sơ Tranh đánh người ngã, càng cẩn thận tránh khỏi người
"Kinh Phá công tử
"Kinh Phá công tử không thể
Sơ Tranh vừa tới gần nơi đóng quân, thì đã nghe thấy tiếng kinh hô
Trước nơi đóng quân, thiếu niên áo trắng bị người ta ngăn lại
Thiếu niên còn nhỏ hơn khi Sơ Tranh gặp được hắn, có lẽ chỉ tầm 13-14 tuổi, ngũ quan xinh đẹp, nhưng còn chưa nở rộ, lộ ra mấy phần non nớt
"Kinh Phá công tử, những người kia còn chưa chết, ngươi không thể làm như vậy
"Ta không cứu được họ, sớm muộn gì họ cũng sẽ chết
Giọng nói của thiếu niên cũng rất non nớt, nhưng lại gần như máu lạnh vô tình
Hắn nói: "Ta vì cứu được càng nhiều người hơn
Kinh Phá lúc này, giao lưu bình thường, cũng không biểu hiện ra dáng vẻ chậm chạp
"Kinh Phá công tử, ngươi làm vậy có khác gì giết người đâu
Người ngăn cản thiếu niên gầm thét: "Ngươi là đại phu cứu sống người bệnh, không phải đao phủ giết người, họ còn chưa chết, họ còn sống
Thiếu niên không lên tiếng
Người kia làm một dấu tay xin mời: "Kinh Phá công tử, mời trở về trước đi
Thiếu niên cũng không nói gì, trở về trong lều vải đằng sau
Sơ Tranh nhìn thấy lều kia vải bị người ta trông coi
Đây không phải huyễn cảnh của cô..
Mà là của Kinh Phá
Từ khi vừa mới bắt đầu, thứ cô nghe thấy chính là tiếng nhạc cấu thành ở sâu trong nội tâm Kinh Phá
Hình ảnh đột nhiên chuyển biến, nơi đóng quân hoang sơn dã lĩnh, biến thành đại điện rường cột chạm trổ
Trong điện, thiếu niên quỳ dưới đất
Bạch y nhuốm máu, tóc tai lộn xộn, màu môi tái nhợt
So với vừa rồi, dường như thiếu niên lớn hơn một chút, thân thể đã trổ mã, cao lớn hơn không ít, những cũng gầy yếu hơn
"Ngươi biết sai chưa
Trong điện, một nam tử trung niên ngồi ở phía trên cao lạnh giọng đặt câu hỏi
Thiếu niên khàn giọng nói: "Đệ tử làm sai chỗ nào
Đệ tử cứu được nhiều người như vậy..
"Ngươi..
Đúng là hồ đồ ngu xuẩn mà
Trói nó trên Y Tâm Các, đến khi nó nhận sai mới thôi
Thiếu niên bị kéo ra khỏi đại điện, Sơ Tranh đi theo ra
Chỗ cao nhất của Y Tâm Các, hai tay thiếu niên bị dây thừng trói lại, trống rỗng treo ở đó
Sơ Tranh leo lên Y Tâm Các
"Ai đó
Người trông coi quát lớn một tiếng
Sơ Tranh vung tay lên, hai người đồng thời ngã xuống khỏi Y Tâm Các
Thiếu niên đã rất suy yếu, miễn cưỡng có thể mở mắt ra
Sơ Tranh thả hắn ra, thiếu niên nắm chặt ống tay áo của cô: "Ta không sai
Sơ Tranh nhẹ giọng đáp: "Ừ, ngươi không sai
Thiếu niên sững sờ nhìn cô, bỗng nhiên rơi nước mắt
Tất cả mọi người đều nói hắn sai
Sư phụ như thế, đồng môn như thế, người trong thiên hạ cũng như thế..
Bây giờ đột nhiên có người nói hắn không sai
Cô nói hắn không sai
Thiếu tuổi chưa qua tuổi mười lăm mười sáu, không kiềm chế được sự tủi thân trong lòng
Sơ Tranh gạt đi nước mắt trên khóe mắt thiếu niên: "Đừng khóc, ta mang ngươi đi
Thiếu niên không biết cô, nhưng hắn không chút do dự gật đầu, ôm cô thật chặt không muốn buông tay
Giống như đây chính là cây cỏ cứu mạng của hắn vậy
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.