Chương 2247: Y kinh thiên hạ (31)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
"Dừng tay!
Tiếng hét to và làn sóng khí đột nhiên trào ra trong không khí đồng thời xuất hiện
Mạnh Vị Hàn cực nhanh lướt từ không trung đến, nhưng đáng tiếc đã muộn, Sơ Tranh đã rút toàn bộ gốc cây ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cỗ sóng khí kia lấy cây làm trung tâm, từng vòng từng vòng truyền ra phương xa
Lòng sông khô cạn giống như có thứ gì đó lưu động, một giây sau, chất lỏng màu đỏ tuôn ra từ trong khe hở nứt ra giữa lòng sông
Tất cả mọi người nhìn xuống dưới chân, mặc dù nước có màu đỏ, nhưng lại không có mùi gì khác
Chỉ một lúc như thế, nước đã đến mắt cá chân chân
"Thân thể ta..
Sao lại không động đậy được?
Có người đột nhiên kêu lên
"Mẹ nó đây là nước sông Vong Xuyên!
"Chạy mau!
Tiếng ục ục ào ào truyền từ xa đến gần, nước sông màu đỏ vọt từ đường sông tới, ngọn sóng cao vút, có thể nhấn chìm tất cả bọn họ vào bên trong
Sơ Tranh lập tức rút lui, chạy đến giữa không trung, nghĩ đến thẻ của mình, vội vàng dùng ngân tuyến kéo quan tài lên
Sơ Tranh liếc mắt qua nhìn thấy Mạnh Vị Hàn đang chạy về phía Yến Hồng Nghê, con ngươi Sơ Tranh lóe lên, kéo quan tài rơi xuống bên bờ
Cô quay người lại, vừa vặn trông thấy Mạnh Vị Hàn rơi xuống, bị nước sông cuốn cho mất tăm tích
Mà Yến Hồng Nghê cũng bị một cơn sóng đánh cho mất tăm
Vu Việt túm lấy hai người, khá là chật vật leo lên, thân thể hơi lung lay, cuối cùng vẫn quỳ một chân xuống đất
Hai người còn lại nằm co quắp trên đất như chó chết, không nhúc nhích
Tất cả những chuyện này phát sinh quá nhanh, căn bản không cho người ta cơ hội phản ứng
Nước sông ầm ầm tuôn về phương xa, không biết qua bao lâu, mặt sông dần dần yên tĩnh lại
"Mau xem kìa
Mặt sông có cành lá màu xanh vươn ra, dọc theo mặt sông, từng chút từng chút vươn lên
Không hề che khuất bầu trời giống như Diệu Lam miêu tả, nó chỉ lộ ra tán cây
Giống một hòn đảo nhỏ màu xanh lục lơ lửng trong sông
Thiếu nữ áo lam nhìn chằm chằm tay mình, nhưng mà mãi đến khi xung quanh yên tĩnh lại, nàng vẫn còn ở đó
Không biến mất..
"Diệu tỷ tỷ, chúng ta vẫn còn!
Thiếu nữ áo lam kích động kéo Diệu Lam
"..
Ừ
Xem ra những suy nghĩ trong tiềm thức của họ, đều là vì trận pháp này cho họ một loại ám thị
Nếu như không phải người muốn phá hư trận pháp này là Ma Linh đại nhân, thì chỉ sợ nhóm linh thể đã cùng nhau xông lên rồi
Có thể phá được trận pháp này..
Chỉ có Ma Linh đại nhân
Những người kia không chỉ cầm tù họ ở đây, mà còn khiến cho họ giúp đỡ trông coi trận pháp này..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Oán hận đã yên lặng thật lâu trong Diệu Lam lần nữa sôi trào lên
-
Mạnh Vị Hàn túm được Yến Hồng Nghê ở trong nước, dòng nước rất mạnh, mà lực lượng của bản thân hắn ta lại bởi vì đây là nước sông Vong Xuyên nên không thể sử dụng
Mạnh Vị Hàn nhìn thấy gốc cây mọc lên từ dưới đáy nước kia, cắn răng đi qua, nắm lấy nhánh cây, leo lên ngọn cây
"Nghê Nhi
Nghê Nhi tỉnh lại đi
Mạnh Vị Hàn giày vò một phen, người trong lòng vẫn không hề có ý tỉnh dậy
Mạnh Vị Hàn giơ tay thăm dò mũi Yến Hồng Nghê
Không có hơi thở
Không..
Mạnh Vị Hàn ôm lấy Yến Hồng Nghê, trong sắc mặt tái nhợt mang theo một chút sợ hãi: "Nghê Nhi..
Nàng tỉnh lại đi
"Vị Hàn ca ca..
"Nghê Nhi
Sắc mặt Mạnh Vị Hàn vui mừng nhìn người trong lòng
Người trong lòng vẫn nhắm chặt hai mắt, không có bất cứ động tĩnh gì
"Vị Hàn ca ca..
Mạnh Vị Hàn đột nhiên ngẩng đầu, một bóng người hơi mờ đang bay giữa không trung, hai mắt đẫm lệ nhìn hắn ta
Gương mặt kia..
"Nghê Nhi?
Yến Hồng Nghê vốn còn thiếu một bước nữa mới có thể hoàn toàn tùy ý sử dụng thân thể của nguyên chủ
Sau khi Sơ Tranh đến, Mạnh Vị Hàn không có cơ hội ra tay
Người bình thường ở trong nước sông Vong Xuyên đều bị kéo ra khỏi thân thể, hàng second hand như Yến Hồng Nghê thì càng không cần phải nói
Mạnh Vị Hàn muốn làm Yến Hồng Nghê trở lại trong thân thể, nhưng mà thử nhiều lần đều thất bại
Ục ục..
Mặt sông tĩnh lặng cuộn trào lên, giống như nước được đun sôi
Dưới đáy sông có thứ gì đó ngoi đầu lên, khuôn mặt dữ tợn, bọn nó như bị điên tuôn về phương hướng tán cây
"Vị Hàn ca ca!
Yến Hồng Nghê hoảng sợ nhìn thứ tuôn qua
Mạnh Vị Hàn cũng coi như trấn định, trong nước sông Vong Xuyên toàn là ác linh..
Bọn nó muốn cỗ thân thể tạm thời không có chủ nhân này
"Đừng sợ, bọn nó không lên được đâu
Mạnh Vị Hàn trấn an Yến Hồng Nghê một câu
Nhưng mà Mạnh Vị Hàn nghĩ sai rồi, bọn nó có thể lên được
Bọn nó có thể nắm lấy tán cây trèo lên trên, mục tiêu chính là cỗ thể xác kia
Mạnh Vị Hàn còn chưa khôi phục lực lượng, những ác linh này lại ở địa bàn của mình, Mạnh Vị Hàn chỉ có thể gian nan che chở cỗ thể xác kia và linh thể của Yến Hồng Nghê
Nếu như linh hồn của Yến Hồng Nghê bị những này ác linh bắt đi, thì chỉ sợ cũng không cứu lại được nữa
"Nghê Nhi, nàng đừng sợ, ta sẽ nghĩ cách
"Nghĩ cách gì
Phía sau lưng Mạnh Vị Hàn bỗng dưng phát lạnh, một giây sau trong lòng trống rỗng, hắn ta theo bản năng đi bắt, lại chỉ bắt được một góc áo
Lũ ác linh thấy thể xác bị người ta cướp đi, lập tức chuyển biến mục tiêu
Sơ Tranh không lạnh không nhạt nhìn bọn nó một chút: "Muốn chết
Ác linh: "..
Mạnh Vị Hàn nhìn thấy những ác linh kia lùi về trong nước theo đường cũ, chỉ lộ ra bàn tay cào cào ở bên mép tán cây
Sơ Tranh đỡ thể xác đã không còn bất cứ hơi thở của sự sống nào: "Thân thể của ta dùng tốt không
Ánh mắt Mạnh Vị Hàn âm trầm: "Trả lại cho ta
"Mạnh trưởng lão, đây là thân thể của ta
Sơ Tranh nhắc nhở Mạnh Vị Hàn
Sao có thể sẽ trả lại cho ngươi
Cho dù bây giờ ta không thể dùng, ta cất giữ cũng sẽ không trả lại cho con chó điên nhà ngươi
Hừ
Mạnh Vị Hàn: "..
Không thể để cô mang đi, muốn tìm một thân thể phù hợp làm gì dễ dàng như vậy
Vật chứa hắn ta dùng nhiều năm nuôi ra được, sao có thể để cô mang đi như vậy được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuyệt đối không thể
"Ta lặp lại lần nữa, trả lại cho ta
"Không
Sơ Tranh ném thân thể nguyên chủ vào trong quan tài, nhấc chân đạp một cái, quan tài lướt về phía bờ sông
Sơ Tranh đồng thời lui ra ngoài, lơ lửng giữa hư không
Dưới chân là nước sông cuồn cuộn, thỉnh thoảng có ác linh nổi lên mặt nước, muốn kéo thứ gì đó xuống
Mạnh Vị Hàn chỉ dám đuổi tới bên mép, bị ngâm dưới nước sông Vong Xuyên không biết bao lâu mới khôi phục lại được
"Mạnh trưởng lão, có thời gian đuổi theo ta, không bằng xem tiểu mỹ nhân của ngươi đi
Nghê Nhi
Mạnh Vị Hàn lập tức quay đầu, có ác linh thừa cơ bò lên, đang chuẩn bị ra tay với Yến Hồng Nghê
"Vị Hàn ca ca..
Yến Hồng Nghê vô cùng suy yếu, trừ gọi Mạnh Vị Hàn thì không làm được gì nữa cả
"Đừng sợ
Mạnh Vị Hàn bước mấy bước qua, bảo vệ người ra phía sau
Sơ Tranh quay người trở lại bên bờ, Kinh Phá trực tiếp vọt tới: "Nàng không sao chứ
"Không sao
Thiếu niên bởi vì sốt ruột mà làm mũ trùm trượt xuống, lộ ra mái tóc bạc trắng và dung nhan tuấn mỹ của hắn
Sơ Tranh giơ tay định trùm lại cho hắn, Vu Việt đã nhìn thấy
Thiếu niên này khá quen, hình như đã từng gặp ở đâu rồi
Còn cả mái tóc kia..
Lại là bạc trắng
Sơ Tranh trấn định trùm mũ trùm về cho hắn, thiếu niên kéo kéo mép mũ
Thứ hắn không muốn để người ta nhìn thấy là mái tóc bạc trắng kia, chứ không phải gương mặt ấy
Cho nên thật ra Kinh Phá cũng không sợ người khác biết hắn là ai
"Nàng thật sự không sao chứ
Kinh Phá nhỏ giọng hỏi
Sơ Tranh không để tâm đến nhiều người..
Linh thể vây xem như vậy, giơ tay ôm eo thiếu niên: "Chàng muốn kiểm tra cho chắc không
Kinh Phá bối rối lắc đầu: "..
Không..
Không cần
------oOo------