Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 2310: Ngân Nguyệt Tế Ca




Chương 2310: Ngân Nguyệt Tế Ca (8)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
Trước đó A Quỷ gọi người tới, đám người này đến đây, vừa vặn đụng phải người sói chạy ra, cho nên giằng co ở đây
Nguyên chủ không thích có người trông coi cô ấy, cho nên cơ bản không dẫn theo Huyết tộc hành động
Những Huyết tộc này là sau khi Sơ Tranh tới đây, đòi từ trong tộc tới
Bọn họ cũng không như những con non vừa rồi, ai ai cũng là Huyết tộc biết đánh đấm cả
"Tôi sớm biết cô không phải người tốt mà, hóa ra là cho người chờ chúng tôi ở đây
Người sói thấy Sơ Tranh là bạo phát
Sơ Tranh: "..
Ta nói ta không biết chuyện này ngươi tin không
Hiển nhiên Husky đối diện cũng không tin
Sơ Tranh buông Ấn Bạch ra, để hắn đứng dựa vào mình
Có thể là cảnh tượng quá quỷ dị, Ấn Bạch bị hù dọa, lúc này vẫn ôm Sơ Tranh thật chặt
Sơ Tranh dùng một tay ôm lấy hắn, lấy lại điện thoại trong tay hắn: "Tôi không có tâm tình đánh nhau với mấy người, tôi còn có việc, add cái Wechat, hẹn lần sau
Người sói: "..
Con mẹ nó chứ add cái Wechat
Mặc dù không biết vì sao nhưng cuối cùng vẫn có người sói thật sự lấy điện thoại ra, add Wechat của Sơ Tranh..
Chờ Sơ Tranh dẫn người nghênh ngang rời đi, có người sói kịp phản ứng: "Cậu add cô ta làm gì
Người sói add Wechat của Sơ Tranh gãi gãi đầu: "Người ta đã chủ động add, không tiện từ chối mà, đây không phải là phép lịch sự của xã hội bây giờ sao
Đám người sói: "..
-
Ấn Bạch ngồi ở chỗ ngồi phía sau, hai tay đặt trên đùi, ngồi cực kỳ đoan chính
Rời khỏi trường học được một khoảng cách, thiếu niên nhỏ giọng đặt câu hỏi: "Vừa rồi là người sói sao
"Ừ
"Không sợ
Ấn Bạch trung thực nói: "Có..
Có một chút
Huyết tộc ít nhất còn có dáng vẻ giống như con người, người sói thì không giống, nhìn rất đáng sợ
Nhưng vừa rồi Sơ Tranh che chở hắn, hắn cũng không sợ lắm
"Người sói và Huyết tộc thật sự có thù truyền kiếp giống như trên TV sao
Ấn Bạch tò mò hỏi
"Ừ
Ấn Bạch lại hỏi mấy câu hỏi liên quan tới người sói, có lẽ đều là những thứ hắn xem được từ trong TV, đa phần đều khá buồn cười
"Sao anh lại bị nhốt ở đây
"..
Hai ngày trước đi học, cần một vài thứ, bên chỗ họ không có, cho nên giáo viên bảo họ qua bên này lấy
Dùng xong chắc chắn phải trả về, vốn là do một bạn học khác đến trả, nhưng vì đối phương không khỏe, cho nên mới nhờ hắn đi trả giùm
Ai ngờ khi hắn vào cất đồ, thì cánh cửa đó bị gió thổi làm đóng lại
Có thể là khóa hỏng, làm cách nào cũng không mở ra được, hắn cũng không mang theo điện thoại trên người
Cho nên..
"Chỉ là ngoài ý muốn
Ấn Bạch nghi hoặc: "Ừ, không phải ngoài ý muốn sao
Nhìn từ miêu tả của Ấn Bạch thì chắc chỉ là ngoài ý muốn, hơn nữa khi cô đi vào, xác thực cảm thấy gian phòng kia có gió thổi tới, rất có thể sẽ làm cho cửa bị đóng lại
Nhưng khóa cửa có phải hỏng hay không..
Hơn nữa có người biến mất hai ngày không thấy bóng dáng mà không có ai quan tâm sao
"Không sao
Sơ Tranh đè nghi hoặc xuống
Sơ Tranh đột nhiên nắm cổ tay hắn
Ấn Bạch hơi rụt về phía sau: "Sao..
Sao thế
"Tôi nhìn xem anh có đeo đồ tôi cho anh không
"Có..

Ấn Bạch vén ống tay áo lên cho Sơ Tranh nhìn: "Tôi vẫn luôn đeo
Sơ Tranh xác định hắn vẫn đeo, cũng không buông tay hắn ra: "Có phải anh bị thương rồi không
Khi cô đi vào rõ ràng đã ngửi thấy mùi máu tươi
"Không..
Không có
"Nói thật
Toàn thân Sơ Tranh bốc lên hơi lạnh, tay nắm lấy cổ tay hắn cũng rất lạnh
Đối đầu với đôi mắt bình tĩnh lại như có lực xuyên thấu của Sơ Tranh, dường như Ấn Bạch không có dũng khí nói tiếp
Hắn dời mắt, hơi nhấp môi: "Tôi không bị thương
"Thật chứ
"..

"Cởi quần áo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"??
Ấn Bạch kinh ngạc nhìn cô, hoài nghi mình nghe lầm
"Tôi xem xem rốt cuộc anh có bị thương không
Rõ ràng trong căn phòng đó có mùi máu, sao lại không bị thương được
"Tôi..
Tôi thật sự không có
Ấn Bạch túm chặt quần áo mình
Sơ Tranh bảo A Quỷ dừng xe, cô xuống xe giao cho A Quỷ đi kiểm tra thân thể Ấn Bạch
A Quỷ rất nhanh xuống bẩm báo: "Tiểu thư, trên người hắn không có vết thương, chỉ là đầu gối có chút máu ứ đọng, chắc là bị đụng phải
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Không có một chút vết thương nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Không có
"Tiểu thư..
A Quỷ chần chờ, dường như không biết có nên nói hay không
"Nói
A Quỷ nhìn vào trong xe một chút: "Tôi cảm thấy thân thể hắn có chút là lạ
"Lạ ở chỗ nào
"Không nói ra được, chỉ là hơi kỳ quái, giống như con non của chúng ta, lại giống như nhân loại sắp chết
Sơ Tranh nhíu mày: "Có ý gì
A Quỷ: "Tôi cũng chưa từng gặp loại tình huống này..
Cũng có thể là cảm giác của tôi sai
Nguyên chủ còn chưa trưởng thành, rất nhiều chuyện đều chưa trải qua, tất nhiên Sơ Tranh cũng không rõ
A Quỷ lại là Huyết tộc đã sống thật lâu, anh ta cảm thấy dị thường..
-
Sơ Tranh lên xe lần nữa, Ấn Bạch vẫn đang cài áo sơ mi, hắn thấy Sơ Tranh đi lên, lập tức nghiêng người sang, đưa lưng về phía cô, nhanh chóng cài xong nút áo, mặc áo khoác lên
Sơ Tranh lạnh lẽo cứng rắn giải thích một câu: "Tôi chỉ sợ anh bị thương
"Tôi..
Tôi không có
Ấn Bạch cúi đầu: "Cảm ơn cô đã quan tâm
Sơ Tranh sờ đầu hắn: "Dẫn anh đi ăn chút gì trước đã
"Tôi..
Tôi cũng không đói lắm
"Ục..
Bụng của Ấn Bạch rất không phối hợp
Sơ Tranh nhìn về phía Ấn Bạch, người sau bụm mặt, nghiêng người co lại bên cạnh
Bởi vì cách chỗ Sơ Tranh ở quá xa, Sơ Tranh trực tiếp đưa Ấn Bạch về nhà hắn, lúc họ đến, đồ ăn đặt mua cũng vừa vặn đến
Nhà của Ấn Bạch dường như không khác gì một tháng trước
Sơ Tranh đỡ hắn đi vào, bày đồ ăn ra trước mặt hắn: "Mau ăn đi
Sơ Tranh lo rằng hắn đói quá lâu, bụng sẽ không chịu nổi, cho nên đều mua những món ăn lỏng thanh nhạt
"Ừ..
Ấn Bạch hơi chần chờ, cầm thìa, cẩn thận ăn cháo
Nhưng mà còn chưa ăn được hai thìa thì sắc mặt Ấn Bạch biến hóa, buông thìa xuống, chạy thẳng vào toilet
Sơ Tranh nhanh chóng theo tới
Thiếu niên chống vào bồn rửa mặt nôn một hồi lâu, Sơ Tranh vuốt lưng hắn thuận khí
Thiếu niên nâng con mắt ướt sũng lên, mặt mũi tràn đầy áy náy: "Xin..
Xin lỗi, có lẽ không thoải mái lắm
Ấn Bạch trở lại phòng khách, chuẩn bị tiếp tục ăn
Nhưng lần này còn chưa đưa vào miệng, thì đã không nhịn được mà buồn nôn
"Xin lỗi..
Tôi thật sự ăn không vào
Ấn Bạch mang mái tóc còn ướt, giống như đứa trẻ nhỏ làm sai chuyện
Sơ Tranh kéo hắn ngồi xuống: "Uống nước
Nước sôi để nguội ngược lại Ấn Bạch có thể uống hết, cũng không xuất hiện tình huống vừa rồi
"Đói không
"Cũng..
Cũng tạm
Ấn Bạch nói: "Tôi..
Tôi hơi buồn ngủ, muốn ngủ một lát được không
Sơ Tranh đưa Ấn Bạch về phòng, nhìn hắn nằm xuống
Trước đó Sơ Tranh chưa từng tới phòng Ấn Bạch, nhưng lần trước cô từng nhìn lướt qua ở cửa ra vào, căn phòng này..
"Anh đổi màn cửa
Ấn Bạch nhìn sang theo Sơ Tranh: "Ừ, sao thế
"Không sao
Sơ Tranh đắp kín chăn cho hắn: "Ngủ đi
Ấn Bạch miễn cưỡng gạt ra một nụ cười, ngoan ngoãn nhắm mắt lại
Sơ Tranh chờ Ấn Bạch ngủ say, đi đến bên cửa sổ, sờ soạng màn cửa một chút, với độ dày này, công dụng che nắng chắc hẳn rất tốt
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.