Chương 233: Vương Giả Trở Về (30)Nguồn: viptruyenfull.net
Editor: Hấu - duahauahihi
Beta: Sa Nhi - Shadowysady
=======================
Giang Dã không về cùng với Sơ Tranh, hắn còn có việc phải xử lý
Mặc dù Sơ Tranh cũng muốn bắt hắn về lắm rồi, nhưng Giang Dã chạy rất nhanh, thành ra không bị cô tóm được
Lần sau phải bắt lại
Giang Dã và Liễu gia chính thức trở mặt với nhau tranh đoạt, thỉnh thoảng Sơ
Tranh còn sẽ giúp hắn nên Giang Dã nhanh chóng lớn mạnh
Địa bàn và các mối làm ăn của Hắc Kim đang định mở rộng thì trong khoảng thời gian này lại bị rút lại
Giang Dã vốn rất có năng lực, thứ hắn thiếu chỉ là vận may
Sơ Tranh cho hắn vận may, hắn liền một bước lên trời
Giang Dã còn đang suy nghĩ làm sao để khiến Hắc Kim bên kia tan rã thì đột
nhiên lại có tin tức truyền ra là Liễu Tam Nhi phản bội
Nhâng chứng vật chứng đều đầy đủ
Liễu Tam Nhi có muốn giải thích cũng vô dụng
Nghe nói Liễu gia ra tay đánh hắn gần chết ngay tại chỗ
Mất đi Giang Dã, lại không có Liễu Tam Nhi, Giang Dã muốn đối phó với Hắc Kim lại càng thêm dễ dàng
"Sao em không nhận điện thoại của anh
Sơ Tranh ấn mở video, gương mặt tuấn mỹ bức người của Giang Dã hiện lên trong màn hình
Sơ Tranh đặt điện thoại di động đứng vững, lật văn kiện trên bàn, giọng điệu lãnh đạm: "Có việc
"Em không nhớ anh sao
Giang Dã đang khoác một bộ áo choàng tắm, bộ áo chỉ được mặc vàolỏng lẻo rồi
tùy tiện buộc lại, có thể thấy được cả cơ bụng của hắn
Sơ Tranh tùy ý lật giở văn kiện: "Anh ở chỗ nào
"Ừm, thành phố Z, tới bàn chút chuyện
Thiếu niên tới gần một chút: "Em muốn gặp anh không
Anh rất nhớ em
Sơ Tranh không đáp lại, chỉ cầm bút phác họa lên văn kiện
Trong lúc nhất thời chỉ có tiếng bút lướt trên mặt giấy
Giang Dã đã quá quen với cô thế này rồi
Cô có thể nhận video của mình là hắn đã phải tạ ơn trời đất lắm rồi
Khi gửi tin nhắn, chỉ khi hắn thực sự có chuyện thì cô mới đáp lại vài chữ, còn nếu không có việc gì mà nhắn tin cho cô, thì y như đá chìm đáy
biển
Giải thích của cô là không trả lời tin nhắn rác
Tin nhắn của hắn mà lại là rác à?
Đây là loại bạn gái kiểu gì vậy!
Có để yên cho người ta yêu đương tốt đẹp nữa không
Giang Dã câu được câu mất nói chuyện với Sơ Tranh một lúc, sau đó thì xử lý chuyện của hắn bên này
Hắn cũng không tắt video, Sơ Tranh có thể nhìn thấy hắn đang làm gì ở đầu dây bên kia
Sơ Tranh dựa vào ghế, văn kiện đã khép lại, thần sắc nhàn nhạt nhìn thiếu niên trong video
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chờ Giang Dã xử lý xong việc thì phát hiện ra video đã bị ngắt, hắn bất đắc dĩ thở dài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Dã thu dọn một chút rồi đi ngủ
Ngủ đến nửa đêm, hắn bất chợt nghe thấy âm thanh từ cửa phòng truyền đến
Giang Dã ngay lập tức đưa tay sờ lấy khẩu súng dưới gối
Cửa phòng bị đẩy ra, căn phòng không tắt đèn nên Giang Dã vừa nhìn đã thấy rõ người đi vào
Cánh tay đang cầm súng của hắn nhẹ nhàng buông ra
Nhưng hắn vẫn không ngồi dậy, mà ngược lại nhắm mắt lại
Bên giường chợt lún xuống, thân thể ấp ám dựa tới, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống, Giang Dã bị hôn đến không còn sức lực chống đỡ
Không giả bộ được nữa, hắn đành phải mở mắt ra
"Sao em lại tới đây
"Không phải anh nói nhớ em sao
Giang Dã cảm thấy trái tim chợt nóng rẫy, đáy lòng cũng đều đang run rẩy, bởi vì hắn nói nhớ cô nên cô liền đến đây
Trước đó vốn còn đang bất mãn vì bị ngắt video, bây giờ đã lập tức tan thành mây khói
Cô đối với mình rất tốt, thực sự không cần phải nói ra
Trong nhận thức của Sơ Tranh thì..
Thẻ người tốt nói nhớ cô
Đó chính là muốn gặp cô
Vậy thì đi thôi
Nhận thức thứ hai là người tốt có hơi phiền, nhốt lại có phải dễ dàng làm chuyện this làm chuyện that hơn bao nhiêu
Giang Dã hôn Sơ Tranh, khẽ nói: "Lúc nhỏ, anh cứ nghĩ rằng đồ mình thích, khi mở mắt ra sẽ xuất hiện ngay trước mặt mình
Măt mũi Sơ Tranh nghiêm túc: "Anh nằm mơ tương đối nhanh
Giang Dã: ".....
"Sau này anh muốn mỗi lần mở mắt ra là đều có thể trông thấy thứ mình muốn
Giang Dã nhíu mày
Sơ Tranh cúi đầu hôn hắn, suy nghĩ nguyện vọng này có hơi khó, thậm chí
cảm thấy Giang Dã có phải hay không đang cố tình gây sự, cái gì mà mở
mắt ra liền có thể thấy thứ mình muốn, nếu hắn muốn thấy Nam Cực thì cô
nửa đêm phải xách người đi qua à..
Nhưng nửa ngày sau vẫn 'ừ hứ' một
tiếng
Thẻ người tốt
Là để bảo vệ
Thẻ người tốt
Là để cưng chiều
Giữa lúc Giang Dã bị hôn cho mơ mơ màng màng thì bỗng nhiên thở dốc hỏi một câu: "..
Thẻ phòng của em từ đâu ra
"Em mua khách sạn này
Sơ Tranh giật quần áo trên người hắn ra
Giang Dã: ".....
Trong đầu Giang Dã hiện lên hình ảnh một đám người hơn nửa đêm còn bị đánh
thức, binh hoang mã loạn, rối rắm ào ào làm một đống giấy tờ thủ tục
Chỉ vì cô muốn vào phòng của hắn
Hắn không nhịn được mà cười ra tiếng, Sơ Tranh không hiểu được nên nhìn hắn
"Không có việc gì, chỉ là cảm thấy buồn cười thôi
Giang Dã ôm lấy cổ Sơ Tranh: "Sao em lại tốt như vậy chứ
"Thật không
Nhưng đáy lòng vật nhỏ không cảm thấy cô là người tốt..
-
Giang Dã từ trên giường lăn xuống, mơ mơ màng màng đi vào trong toilet, rửa mặt xong mới tỉnh táo lại một chút
Hắn dựa vào cửa phòng vệ sinh nhìn cô gái đang nằm trên giường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ánh nắng ban mai rơi vào giữa hàng lông mày như dát lên một tầng ánh sáng, làm sự lạnh lùng của cô tan đi không ít
Hắn khẽ mím môi, thật tốt..
Sơ Tranh cũng không ngủ, chỉ là đang nhắm mắt nghỉ ngơi
Giang Dã vẫn nhìn chằm chằm nên cô đành phải mở mắt ra: "Sao vậy
Giang Dã chớp mắt: "Em không ngủ
"Ừ
Thân thể này có hơi yếu, cô cũng hơi mệt mỏi, nhưng không thể lộ ra trước mặt Giang Dã được
Là con gái không thể nói không được
Sơ Tranh chống người ngồi dậy, chăn trượt xuống để lộ ra dấu vết mập mờ
Ánh mắt Giang Dã chợt sâu không thấy đáy, cười rồi đi qua, ôm lấy cô nằm
xuống, hôn cô một cái: "Anh còn mệt, ngủ cùng anh một lát
"Em thấy tinh thần anh đang tốt lắm mà
Sơ Tranh vạch trần
"Anh muốn ngủ với em không được sao
Giang Dã cười nhẹ, dùng giọng điệu quở trách nói: "Ngủ một lúc đi
Ngón tay hắn lướt qua cánh tay Sơ Tranh, hắn cảm thấy tối qua mình cũng đâu
dùng quá nhiều sức, nhưng sao vết tích để lạitrên người cô lại nhiều như vậy
Thật sự là quá mềm mại rồi
Giang Dã nghĩ đi nghĩ lại, lại nghĩ đến cảm giác hồn tiêu phách lạc đêm qua
Hắn lập tức thấy tâm ý viên mãn, không dám sờ loạn nữa, chỉ ngoan ngoãn ôm Sơ Tranh nằm
"Chuyện Liễu Tam Nhi là do em làm phải không
"Không phải
Nói hươu nói vượn
Liễu Tam Nhi có liên quan gì đến cô
Không có chút quan hệ gì hết
Sơ Tranh phủ nhận cũng không làm cho Giang Dã tin tưởng
Liễu Tam Nhi sẽ không phản bội Liễu gia
Ít nhất sẽ không phản bội trong tình hình hiện tại
Mà người có thể làm được chuyện này...
Hắn chỉ có thể nghĩ đến cô..
Giang Dã không nhịn được hôn Sơ Tranh thêm nữa, đôi mắt dần dần trở nên mê muội
"Bảo bối..
Sơ Tranh đẩy hắn ra, Giang Dã mờ mịt nhìn cô: "Sao vậy
"Anh vừa gọi em là gì
"Bảo bối a
Giang Dã cười cười: "Rất dễ thương mà, bảo bối
Sơ Tranh mặt không đổi sắc bước xuống giường, cầm quần áo của mình đi vào trong toilet
Giang Dã: "..
Giang Dã ngồi đến thẫn thờ
Hắn đứng dậy đi theo, gõ gõ cửa phòng vệ sinh: ""Em không thích thì anh
không gọi nữa, em muốn anh gọi là gì
Tiểu Tranh
Tiểu Sơ
Cửa phòng vệ sinh bị kéo ra, Sơ Tranh đã mặc quần áo lại chỉnh tề
"Tùy anh
"Em không thích anh gọi là bảo bối sao
"Không phải
Giang Dã vẫn hơi nghi ngờ: "Nhưng em phản ứng rất dữ dội..
So với vẻ vân đạm phong khinhngày thường không chút rung động của cô thì đó đã là phản ứng rất lớn rồi
"Anh có thể gọi
Sơ Tranh nói: "Em không có ý kiến, ngậm miệng
Ồn ào
Giang Dã trầm mặc vài giây rồi lại bày ra mặt cười tiêu chuẩn
Nhưng sau này khi ở trên giường, lúc động tình, chỉ cần Giang Dã không nhịn
được mới gọi cô là bảo bối, còn những lúc khác sẽ đều gọi cô là Tiểu Sơ, hoặc là cô vợ nhỏ
Sơ Tranh ở lại mấy ngày
Sau khi Giang Dã xử lý xong mọi chuyện thì cùng nhau trở về
Khi về Giang Dã mới biết được, đêm hôm đó là Sơ Tranh ngồi máy bay trực thăng mà bay tới
Rốt cục cô có bao nhiêu tiền a?
Sau này hết ánh hào quang rồi, bằng vào tốc độ kiếm tiền của hắn thì liệu
có đủ cho cô mặc sức tiêu xài phung phí không biết nữa
Giang Dã cảm thấy mình quả thật thua kém rất nhiều
Xem ra hắn phải cố gắng nỗ lực kiếm tiền mới được
------oOo------