Chương 2396: Thiên tứ tinh quang (19)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
Lật Lâm đâu chỉ không thoải mái..
Mặc dù công ty đã giải trừ hạn chế đối với hắn ta, nhưng bây giờ bất cứ tài nguyên nào cũng không lấy được
Hắn ta chỉ có thể dựa vào chính mình mà đi tìm
Vậy mà mặc dù như thế, cũng kém xa lúc trước
Từ khi vào giới này, có Dạ Mị giúp đỡ, thật ra hắn ta đều chưa từng chịu tủi khuất
Nhưng khoảng thời gian này, hắn ta gần như đã ôn lại tất cả những tội mà trước kia chưa từng bị..
"Cô là
Lật Lâm cảnh giác nhìn người phụ nữ trước mặt
Thu Chanh lấy ra một tờ danh thiếp: "Tôi rất hứng thú với anh, nếu như anh có hứng thú thì có thể liên lạc với tôi
Thu Chanh đã đến tầng lầu cần đến, cô ta đi ra khỏi thang máy, cũng không hề quay đầu lại
Lật Lâm nhìn chằm chằm cái tên và chức vị trên danh thiếp, không biết đang suy nghĩ gì
-
"Thu tổng, xảy ra chuyện rồi!
Sơ Tranh nhận được điện thoại của trợ lý, khi chạy tới thì đã là 5 phút sau
Hiện trường rất hỗn loạn, mấy tên chó săn chụp rất hăng say, Dạ Mị được Kim Lân Khai đỡ, sắc mặt trắng bệch
Mà Lật Lâm bị bảo vệ của khách sạn túm lấy, khuôn mặt đỏ lên, ánh mắt âm trầm
Hắn ta nhìn chòng chọc vào Dạ Mị
Giống như muốn cắn một miếng thịt từ trên người hắn vậy
"Xảy ra chuyện gì
"Thu tổng
Trợ lý thấy cô, lập tức báo cáo lại mọi chuyện một lần
Vừa rồi Dạ Mị chuẩn bị rời đi, không biết Lật Lâm chui từ đâu ra, chưa nói được hai câu thì đã động thủ
Dạ Mị bị thương
Chó săn bên cạnh đại khái là thấy nhiều người, cất cần câu cơm đi, chuẩn bị chuồn
Nhưng mà bọn họ vừa mới quay người, thì thấy mấy vệ sĩ cao to vạm vỡ đứng sau lưng bọn họ
Đám chó săn muốn chạy, kết quả bị người ta xách về như xách gà con, bày thành một hàng giống như con rối
Vệ sĩ quá đáng sợ, mấy tên chó săn cũng không dám động đậy
"Chạy cái gì
Sơ Tranh đi đến trước mặt bọn họ
Chó săn biết vị tổng giám đốc trẻ tuổi của CAG này, bắt đầu pha trò: "Thu..
Thu tổng, chúng tôi không chạy nha
"Giao đồ ra đây
Sơ Tranh đứng trên bậc thang, từ trên cao nhìn xuống bọn họ
Mấy tên chó săn động tác nhất trí ôm chặt máy ảnh trong lòng
Đây chính là cần câu cơm của họ..
Có chó săn to gan hơn một chút: "Thu tổng, chúng tôi lại không chụp gì cả..
Hơn nữa việc này liên quan gì đến cô đâu
Bọn họ chỉ chụp tiểu minh tinh gần đây khá nổi tiếng thôi mà..
"Đừng ép tôi đánh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sơ Tranh lạnh lùng nói: "Mấy người không muốn thiếu tay thiếu chân chứ
Chó săn: "!!
Cô là tổng giám đốc một tập đoàn, không phải chị đại xã hội đen, tại sao có thể nói loại lời này
Dù chó săn có không muốn giao đến mấy, nhưng đối mặt với loại thế lực hắc ám này, bọn họ chỉ có thể lựa chọn cúi đầu, giao đồ ra
Tối nay bận rộn toi công rồi..
Sơ Tranh lật xem chứng nhận phóng viên của họ, cũng cướp đi, sau đó chỉ ra ngoài: "Đi ra ngoài chờ, lát nữa có việc cho mấy người làm
Chó săn: "!!
Mấy tên chó săn nghẹn khuất làm theo lời Sơ Tranh bảo, đi ra ngoài chờ
Chứng nhận phóng viên ở trong tay cô, bọn họ chạy thì làm được gì
Nếu người ta thật sự muốn tìm bọn họ còn không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao
Cho nên bọn họ quyết định ——
Cúi đầu trước thế lực ác
jpg
Giải quyết xong mấy tên chó săn này, Sơ Tranh mới đi xem Dạ Mị
"Bị thương chỗ nào rồi
Sắc mặt Dạ Mị khó coi: "Tay..
"Đưa hắn đến bệnh viện trước đi
Sơ Tranh phân phó Kim Lân Khai: "Ngồi xe của tôi
Dạ Mị nhìn về phía Lật Lâm còn bị bảo vệ túm lấy, vài giây sau, hắn thu tầm mắt lại, được Kim Lân Khai đỡ đi
"Thu tổng, hắn xử lý thế nào bây giờ
Sơ Tranh: "Có ý định đả thương người, đương nhiên là báo cảnh sát
Ta là người tốt tuân theo pháp luật đấy
Lật Lâm cắn răng tức giận nói: "Thu Sơ Tranh, đây là chuyện của tôi và Dạ Mị, mắc mớ gì tới cô, cô có tư cách gì mà xen vào chuyện của người khác
Dạ Mị là của ta, ngươi nói xem chuyện có liên quan đến ta không!
Sơ Tranh mặt mày lãnh đạm liếc nhìn hắn ta: "Anh dám động vào một sợi tóc của Dạ Mị, thì tôi sẽ bắt anh trả lại gấp trăm lần
Từng chữ đều như phủ kín hàn băng, đập vào trong lòng Lật Lâm, nổi lên từng trận hàn ý
Cô gái trước mặt ánh mắt bình tĩnh không lay động, giống như hồ nước tĩnh mịch, nhưng trên người cô mơ hồ mang theo sát khí rét lạnh
Môi Lật Lâm khẽ mấp máy, nhưng hồi lâu cũng không nói ra được chữ nào
Lật Lâm bị mang đi, mấy tên chó săn kia đại khái đã hiểu Sơ Tranh bảo họ chờ ở đây làm gì, rất hiểu chuyện chụp không ít
-
Bệnh viện
Cánh tay Dạ Mị bị thương không nghiêm trọng lắm, nhưng trong thời gian ngắn phải tĩnh dưỡng thật tốt
"Thu tổng
Giọng nói của anh Phi vang lên bên ngoài
Dạ Mị ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng
Anh Phi chân chó mở cửa cho Sơ Tranh, Sơ Tranh sải bước đi vào phòng bệnh, Kim Lân Khai lập tức đứng dậy nhường vị trí
Sơ Tranh nhìn Dạ Mị trên giường bệnh một chút: "Nghiêm trọng không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cũng không biết tay có bị phế mất không!
"Không nghiêm trọng lắm
Kim Lân Khai nói: "Nhưng phải tĩnh dưỡng một thời gian
"Ừ
Xác định tay không bị phế, Sơ Tranh yên lòng, đuổi Kim Lân Khai đi: "Anh về trước đi
Kim Lân Khai phải xử lý các loại vấn đề vì chuyện Dạ Mị bị thương mà tạo thành, quả thật không có thời gian ở lại đây lâu thêm
Sau khi Kim Lân Khai rời đi, Sơ Tranh ngồi xuống bên cạnh Dạ Mị: "Anh đánh không lại Lật Lâm
Dạ Mị không nghĩ tới câu hỏi đầu tiên của Sơ Tranh lại là câu này: "Lật Lâm từng học chút võ..
Sơ Tranh nắm lấy cánh tay hắn: "Anh không biết chạy sao
Đánh không lại còn không chạy, đứng đấy cho người ta đánh, bị ngu sao
Đầu óc thẻ người tốt thật sự không có vấn đề gì đấy chứ
Nếu không nhân cơ hội này làm cuộc kiểm tra toàn thân xa hoa cho hắn..
"..
Tôi không nghĩ tới cậu ấy lại đột nhiên động thủ
Hắn cũng không nghĩ tới Lật Lâm sẽ động thủ ở chỗ đó
Chỗ đó mặc dù là cửa sau của khách sạn, nhưng cũng có người qua lại
"Chuyện anh không nghĩ tới rất nhiều
Sơ Tranh tức giận: "Lần này anh còn muốn xin tha cho hắn ta nữa không
Dạ Mị khẽ mấp máy đôi môi tái nhợt, cuối cùng không nói gì cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giày vò lâu như thế rồi, thời gian cũng không ít rồi
Dạ Mị nhắc nhở Sơ Tranh: "Sáng mai cô còn đi làm nhỉ
"Ừ
Sơ Tranh vén chăn lên leo lên, chiếm cứ một nửa vị trí: "Cho nên mau ngủ đi
Dạ Mị: "..
Dạ Mị vốn muốn bảo Sơ Tranh về đi, không cần ở cùng hắn
Ai biết cô lại trực tiếp lên ngủ với mình
Cũng may cái giường này rất lớn, hai người nằm cũng không chật chội
Đến sau nửa đêm, cánh tay Dạ Mị hơi đau, làm cách nào cũng không ngủ được
Cũng không phải là loại đau đớn dữ dội, mà là cơn đau cùn thỉnh thoảng đau một chút, rất tra tấn người ta
Sơ Tranh bị hắn đánh thức: "Sao thế
"Không sao
Dạ Mị thấy rất có lỗi: "Đánh thức cô sao
"Có phải là đau không
Sơ Tranh sờ cánh tay bị thương của hắn
"..
Có một chút
Sơ Tranh đứng dậy lấy thuốc giảm đau bác sĩ cho, cho hắn uống một viên
Thuốc phát huy tác dụng phải cần một chút thời gian, Sơ Tranh chống người chậm rãi hôn hắn, thay đổi vị trí lực chú ý
Nụ hôn này dài dằng dặc, mang theo sự trấn an và mềm mại, không có quá nhiều dục niệm
"Đỡ hơn chưa
"Đỡ hơn nhiều rồi
Dạ Mị hơi chần chờ: "Cô có thể hôn tôi thêm một lát nữa không
Giống như vừa rồi..
"Thích
"..
Ừ
Sơ Tranh bất thình lình tung ra một câu: "Cho nên trước kia tôi hôn anh, anh không thích
"..
Dạ Mị cảm thấy mình đạp phải hố
Hắn không có ý kia
Chỉ là cảm giác không giống
Dạ Mị căng thẳng nói: "Tôi..
Tôi đều thích
Đối với đáp án này, cũng không biết có phải Sơ Tranh không hài lòng hay không mà một hồi lâu sau cũng không có động tĩnh
Ngay lúc Dạ Mị nghi ngờ có phải mình nói nhầm không, Sơ Tranh đột nhiên nằm xuống, ôm hắn vào lòng hôn
------oOo------