Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 2399: Thiên tứ tinh quang




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 2399: Thiên tứ tinh quang (22)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
Dạ Mị chữa khỏi vết thương là lại phải bắt đầu làm việc
Hơn nữa quãng thời gian hắn tiêu tốn trong lúc dưỡng thương cũng phải tốn thời gian để bù lại
Cho nên thời gian Sơ Tranh gặp Dạ Mị ít đi
Hôm nay, Sơ Tranh mặt không cảm xúc ngồi trong phòng họp
Có người mặt ngoài nhìn như rất nghiêm túc, trên thực tế không biết đã thần du đi đâu rồi
Ong ——
Điện thoại trong túi rung lên
Sơ Tranh nhàm chán, cho nên vụng trộm lấy điện thoại ra xem
Còn chưa kịp ấn mở, thì điện thoại lại rung lên vài chục lần, trên màn hình, tin nhắn của Dạ Mị không ngừng nhảy lên
Sơ Tranh: "!
Sơ Tranh nhấn vào, vốn là tùy ý nhìn, nhưng mà một giây sau con ngươi hơi ngưng lại
Trên màn hình điện thoại, người đàn ông ngồi trên thành bồn tắm, áo sơ mi nửa ẩm ướt, dán vào người, mơ hồ có thể nhìn thấy đường cong cơ thể
Hắn nghiêng đầu nhìn ống kính, khóe môi giương lên, phối hợp với bộ quần áo kia, gợi cảm không nói ra được
Sơ Tranh: "!!
Thẻ người tốt làm gì đấy
Hít sâu một hơi, Sơ Tranh trấn định trượt lên phía trên cùng
Mười mấy tấm đều là phông nền không khác gì nhau mấy, nhưng người ở bên trong vẻ mặt và tư thế không giống nhau lắm
Sơ Tranh nghe thấy tiếng trái tim đập thình thịch
Thẻ người tốt chụp thứ đồ gì đây!!
[ Sơ Tranh: Đây là hình gì
]
[ Dạ Mị: Hình chụp lúc chụp trang bìa cho tạp chí, có đẹp không
]
[ Sơ Tranh: Tạp chí gì
]
Mà cần phải chụp loại ảnh này?
[ Dạ Mị: Hoán Mĩ
]
Sơ Tranh: "..
Ha
Tạp chí chuyên dành cho nữ đọc
[ Sơ Tranh: Những tấm hình này không được phép dùng
]
Dạ Mị gửi tin nhắn thoại tới
Sơ Tranh liếc nhìn người đang biểu diễn hăng say trong phòng họp một chút, thấy không ai chú ý đến cô, len lén lấy tai nghe ra đeo lên
"Những tấm hình này sẽ không dùng, chỉ cho một mình Thu tổng xem
Giọng nói của Dạ Mị du dương trầm bổng, như gió xuân thổi qua bên tai, ấm áp nhu hòa đến mức làm cho người ta không nhịn được mà trầm mê vào trong đó
[ Sơ Tranh: Không phải nhiếp ảnh gia cũng xem à
] Còn muốn lừa ta
"..
Đại khái là Dạ Mị bị mạch suy nghĩ này của Sơ Tranh làm cho ngơ ngác rồi, một hồi lâu sau cũng chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào
[ Sơ Tranh: Sau này không được phép chụp loại hình thế này nữa
]
Sơ Tranh lại cảnh cáo một câu
Dạ Mị: "Cho cô xem cũng không được
Sơ Tranh mở mấy tấm hình kia ra
[ Sơ Tranh: Tôi chụp giúp anh
]
Dạ Mị cười cười: "Được, vậy sau này làm phiền ngài
Thỉnh thoảng Dạ Mị sẽ tung ra một câu "ngài"
Mới đầu nghe còn thấy hơi khó chịu, bây giờ Sơ Tranh đã quen rồi, thậm chí cảm thấy từ "ngài" nói ra từ miệng hắn lại có một loại ý vị khác
Quả nhiên thẻ của mình đúng là khác biệt mà
Dạ Mị còn có việc, kết thúc cuộc nói chuyện phiếm với Sơ Tranh, Sơ Tranh chống cằm xem từng tấm ảnh chụp
Sơ Tranh ấn trên màn hình, chọn một tấm đẹp nhất đổi thành hình nền điện thoại
"Thu tổng, ý kiến của ngài thì sao
Sơ Tranh: "..
Vừa nói gì thế
-
Sơ Tranh phát hiện Dạ Mị chủ động hơn trước kia nhiều, ví dụ như những tấm hình kia, lại ví dụ như nếu có thời gian hắn sẽ chủ động chạy đến tìm cô
Đương nhiên Dạ Mị vẫn rất hiểu chuyện, tuân theo quy củ, cũng không đưa ra yêu cầu quá đáng
Khi Dạ Mị phát hiện ra hình nền điện thoại của Sơ Tranh là vào một tháng sau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sơ Tranh đi công tác vừa vặn đến thành phố Dạ Mị quay phim
Sau khi hai người làm chuyện không thể miêu tả xong, Sơ Tranh đi tắm, Bạch Tẫn Ý gọi điện thoại tới
"Thu tổng, điện thoại của Bạch tiên sinh
Dạ Mị cầm điện thoại đến gõ cửa
Người bên trong nói thẳng: "Nghe đi
Dạ Mị hơi chần chờ, ngón tay trượt vào nút trả lời, trước khi đối phương kịp nói chuyện thì chào hỏi trước: "Bạch tiên sinh
"..
Tiểu thư ở cùng cậu à
"Đúng thế
"Làm phiền Dạ tiên sinh nói với tiểu thư nếu rảnh thì gọi điện thoại lại cho tôi
Bạch Tẫn Ý cũng chẳng bất ngờ
"Được..
Sau khi cúp điện thoại của Bạch Tẫn Ý, Dạ Mị nhìn thấy màn hình điện thoại của Sơ Tranh
Khi hắn gửi những tấm hình ấy cũng không nghĩ tới chuyện Sơ Tranh sẽ dùng nó làm hình nền
Dạ Mị đứng bên ngoài phòng tắm, suy nghĩ phức tạp
Người đu idol có thể dùng hình của thần tượng làm hình nền điện thoại, cũng có người chỉ thuần túy cảm thấy thật đẹp
Nhưng cô thì sao
Cô không thuộc về hai kiểu này
Trước đó hắn từng thấy hình nền điện thoại của cô, là hình mặc định của điện thoại..
Một người đến cả hình mặc định cũng chẳng muốn đổi, vì sao lại đổi thành hắn
Dạ Mị túm chặt vạt áo trước ngực
Hắn có thể tham lam mà nghĩ, rằng cô thích mình hơn so với mình nghĩ không
Mãi đến khi Sơ Tranh ra, Dạ Mị mới lấy lại tinh thần
"Đứng đây làm gì
Bạch Tẫn Ý nói gì
Dạ Mị lắc đầu: "Bạch tiên sinh bảo cô có rảnh thì gọi điện thoại lại cho anh ấy
"Ồ
Hiển nhiên Sơ Tranh cũng không tính gọi lại, điện thoại cũng tùy ý để Dạ Mị cầm: "Gần đây quay phim có mệt không
Dạ Mị cười cười: "Không mệt
Quay phim sao có thể không mệt
Nhưng hắn cảm thấy không cần thiết phải nói với cô
Dạ Mị chủ động chọn vài chuyện lý thú xảy ra khi quay phim chia sẻ với Sơ Tranh, cũng sẽ nói một vài thứ mà hắn học được
Dạ Mị cũng cảm thấy kỳ quái, rõ ràng Sơ Tranh không nói nhiều, nhưng hắn cũng không cảm thấy xấu hổ
Khi ở cùng cô là lúc hắn cảm thấy buông lỏng nhất, thoải mái nhất
Đèn trong phòng đã tắt hết, Dạ Mị nằm bên cạnh Sơ Tranh, hắn đột nhiên nghiêng người sang: "Khi nào ngài đi
"Mấy ngày nữa, sao thế
"Vậy..
Ngài có thời gian không
Dạ Mị dựa vào gần một chút
"Muốn tôi ở cùng anh à
Dạ Mị thành thật nói: "Chỗ này có một nơi rất đẹp, lúc trước có một cảnh quay quay ở đó, muốn dẫn ngài đến đó
"Lúc nào
"Lúc nào ngài có thời gian
Sơ Tranh suy nghĩ một chút: "Ngày kia đi
Sáng mai phải tham gia một trường hợp tương đối quan trọng, ngày kia Bạch Tẫn Ý tự đi là được
Bạch Tẫn Ý vẫn có tác dụng
"Vậy thì ngày kia nhé
Rõ ràng Dạ Mị hăng hái hơn không ít
-
Nơi Dạ Mị nói là khu du lịch, khắp núi đồi đầy hoa anh đào nở rực rỡ
Ở giữa dựng một lối đi bằng thủy tinh, độ cao bằng hai phần ba của cây
Độ cao này dễ dàng ẩn trong đường núi, người đi lên, lại giống đang dạo bước trong hoa anh đào
Sáng sớm có sương mù sẽ càng giống như tiên cảnh hơn
Dạ Mị vì muốn dẫn Sơ Tranh đến xem lúc sương mù, nên tới hơi sớm, lúc này đều không có du khách nào
Dạ Mị tháo khẩu trang xuống, lui về: "Thu tổng, tôi không lừa cô chứ
"Cẩn thận bị người ta chụp được
Sơ Tranh nhắc nhở hắn
Dạ Mị nhìn quanh bốn phía, mơ hồ trông thấy mấy vệ sĩ Sơ Tranh dẫn theo cảnh giới ở phía xa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn cười đến hơi tự tin: "Ngài sẽ không để cho người ta chụp được tôi
Sơ Tranh thuận miệng hỏi: "Nếu thật sự chụp được thì sao
Dạ Mị đứng trong sương mù, thân hình hơi mơ hồ, giọng nói dường như cũng bị sương mù thấm ướt: "Ngài để ý không
Truyền ra tai tiếng với tôi, ngài để ý không
Sơ Tranh: "Tôi để ý cái gì
Tôi còn ước gì toàn thế giới đều biết anh là của tôi kìa
Sơ Tranh lại nghiêm túc uốn nắn: "Chúng ta như vậy cũng không gọi là tai tiếng
Dạ Mị giẫm lên sương mù đi về phía trước, trong đôi mắt trong suốt có mấy phần chờ đợi: "Vậy chúng ta là gì
Sơ Tranh cân nhắc lại: "Quan hệ bao nuôi
Dạ Mị: "..
Có gió phất qua, rừng hoa anh đào vang lên tiếng sàn sạt
Cánh hoa bị gió thổi bay lên không trung, xoay vòng trong sương mù, rơi xuống xung quanh hai người
Dạ Mị đột nhiên nghiêng người qua, đôi môi hơi lạnh phủ lên
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.