Chương 2413: Không gian tử thần (2)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
Sơ Tranh phát hiện thân thể này của cô không có ký ức, không biết chết như thế nào, cũng không biết đã làm gì
Vương Giả giả chết, cô chỉ có thể xem được nhiệm vụ chủ tuyến của game
【 Chủ tuyến: Mời người chơi trở thành vua qua ải
】
Sơ Tranh: "..
Mi đang đùa ta đúng không
Chơi game trong game..
Kích thích
Bây giờ Sơ Tranh có thể kiểm tra giá trị tội ác của mình: 25 860
"Giá trị tội ác của anh là bao nhiêu
Sơ Tranh hỏi đầu lĩnh của nhóm tiểu đệ mới - Yết Cổ
Yết Cổ: "3 500
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sơ Tranh: "Anh đã làm gì
Yết Cổ: "Giết người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sơ Tranh: "Mấy người
Yết Cổ: "Ba người thì phải..
Không nhớ rõ lắm
Sơ Tranh: "..
Lúc này Sơ Tranh mới biết được, mấy người này tham gia giao dịch đen, sau đó phát sinh một vụ ẩu đả lớn rồi mất mạng
Trong vụ ẩu đả đó, bọn họ cũng không biết đạn lạc rốt cuộc đã giết chết bao nhiêu người
Mấy người này nhìn cao lớn vạm vỡ đấy, trên thực tế lại rất sợ
Dựa theo lời bọn họ nói thì lúc đầu gia nhập chỉ vì kiếm miếng cơm ăn mà thôi
Giết chết ba người giá trị tội ác chỉ có 3 500, mà giá trị tội ác của cô lại lên tới 20 ngàn
Nguyên chủ đã làm gì!
Lúc này Sơ Tranh có chút ghét bỏ tên tiểu đệ này
Nhìn lớn lên hung thần ác sát, kết quả chỉ có từng ấy giá trị tội ác
Yết Cổ cũng không biết mình bị ghét bỏ, nhìn xung quanh một chút: "Bây giờ chúng ta cứ chờ như vậy à
Người phụ nữ kia đi rồi, không gian này vẫn duy trì như thế này, không có bất kỳ biến hóa nào
Những người còn lại cũng đã tìm được từng nhóm nhỏ, tụ tập lại một chỗ trao đổi tin tức
Tất cả mọi người ăn ý cách xa Sơ Tranh và nhóm cơ bắp
Nhìn từ tính huống trước mắt mà Sơ Tranh biết thì chỉ có mình cô không có ký ức, những người còn lại đều có ký ức
"Nếu không thì sao
Sơ Tranh đảo mắt qua bốn phía, đưa ra một đề nghị hung tàn: "Giết bọn họ trước
Yết Cổ: "..
Đủ hung ác
Quả nhiên lựa chọn đi theo cô là đúng
Ngay khi Sơ Tranh và Yết Cổ thảo luận xem có nên tiên hạ thủ vi cường không thì xung quanh bỗng nhiên có âm thanh
Hoàn cảnh trong phòng dần dần biến hóa, xuất hiện cây cột, từng dãy từng dãy ghế, đứa trẻ chạy qua, đám người cãi nhau..
Mới đầu có chút mơ hồ, giống như ảo ảnh trên sa mạc
Âm thanh cũng mông lung, không nghe rõ lắm
Dần dần tầm nhìn càng ngày càng rõ rệt
Âm thanh cũng dần dần rõ ràng
Hình ảnh này giống như trong phim vậy, đột nhiên tạo dựng ra một thế giới
Mà họ lặng yên không một tiếng động dung nhập vào thế giới này, không có bất kỳ người nào cảm thấy kỳ quái
Giống như họ vẫn luôn ở đây..
Nơi này giống như một đại sảnh chờ, nhìn từ thủy tinh ra, có thể nhìn thấy biển và du thuyền to lớn bên ngoài
"Tình huống thế nào vậy
"Đây là chỗ nào
"Đây chính là chỗ gọi là thế giới Tử Thần
Thế này không giống như họ nghĩ lắm..
Phần lớn người đều nghĩ là cảnh tượng kinh khủng như ác quỷ đánh tới
Ai ngờ lại là thế giới mà họ quen thuộc
"Ôi, tìm mọi người khắp nơi, mọi người chạy đến đây làm gì, mau đi theo chúng tôi đi
Có người vội vàng chạy tới, rất nhanh tìm ra mấy người trong đám người, bảo họ đi theo mình
"Đi đâu
"Gì mà đi đâu
Đầu óc anh không có vấn đề gì đó chứ
Chúng ta phải đi chuẩn bị công việc, lát nữa du khách sẽ lên thuyền, các cô cậu cũng thế, chạy tới chỗ này làm gì, đây là nơi mà các cô cậu có thể đến sao
Người kia lốp bốp nói một đống lời
Du khách, lên thuyền..
"Còn đứng ngây ra đó làm gì, đi theo tôi nhanh lên
Mấy người kia cứ vậy mơ mơ hồ hồ bị người kia kéo đi
Người còn lại đưa mắt nhìn nhau
Sau khi mấy người kia rời đi, lại theo thứ tự xuất hiện thêm hai người, lời nói không khác gì mấy, dẫn hai nhóm người đi
Sơ Tranh vuốt vuốt bài poker trong tay
Người của Yết Cổ bị dẫn đi mất hai người, hai người còn lại đều giữ lá bài bích
Cho nên những người này chắc là phân chịa dựa theo màu sắc của bài poker
"Rốt cuộc làm sao mới qua ải được
Yết Cổ biểu thị chỉ có văn hóa tiểu học như anh ta không hiểu
"Gấp cái gì, không phải còn chưa lên thuyền sao
"Sao cô biết chúng ta sẽ phải lên thuyền
"Nếu không thì ở đây làm gì, quét dọn vệ sinh chắc
Người vừa rồi đã nói ra những từ ngữ như lên thuyền, du khách, chắc chắn là phải lên thuyền
Mà đám người họ chỉ sợ là du khách trong đội ngũ
Yết Cổ: "..
Quả nhiên không khác gì Sơ Tranh suy đoán là mấy, rất nhanh có nhân viên đến tìm họ, nói họ làm rơi vé tàu, dựa theo tên mà đưa vé tàu cho tất cả những người ở đây
Cuối cùng nhân viên đưa cho Sơ Tranh: "Ngài có sảnh chờ VIP chuyên dụng, có cần tôi dẫn ngài qua không
Sơ Tranh nhận lấy vé tàu: "Ừ
Nếu đã có đãi ngộ khác biệt, thì đương nhiên là phải hưởng thụ
Nếu không thì cô cướp..
Lấy được Đại Vương làm gì
-
Sảnh phục vụ VIP quả thật không tệ, Sơ Tranh đi vào, gần như nhận được sự tiếp đãi của khắp các nơi
Sơ Tranh nghe từ trong đôi câu vài lời của những người này, đại khái đã chắp ghép được thân phận bây giờ của cô
—— Giàu
—— Siêu cấp giàu
Đây chính là lợi ích mà lá "Đại Vương" mang tới
Nhưng mà..
Có ích lợi gì đâu
Vương Giả càng giàu hơn
Cho nên dưới sự giật dây của Vương Giả, Sơ Tranh lại làm ra một sự kiện, trước khi lên thuyền, cô mua lại thuyền
Không biết có phải là ảo giác của Sơ Tranh hay không, cô luôn cảm thấy vẻ mặt của công nhân viên xung quanh cực kỳ vi diệu
Du thuyền tên là "thế giới màu xanh lam", theo nhân viên giới thiệu thì đây là chiếc du thuyền lớn nhất thế giới này
Sơ Tranh: "Thế giới này của mấy người có lẽ chỉ có một chiếc thuyền như vậy, nó có thể không lớn nhất sao
Nhân viên giới thiệu rất là nghi hoặc: "Ngài nói gì cơ ạ
"Cô là ma à
Nhân viên mỉm cười vừa vặn: "Ngài nói đùa rồi, sao tôi lại là ma được
Sơ Tranh lấy ra một con dao, phi thường phóng khoáng đập lên bàn, Yết Cổ cũng giật cả mình
Dao ở đâu ra vậy!
Nụ cười của nhân viên cứng đờ: "Ngài muốn làm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sơ Tranh mặt không cảm xúc vẫy tay: "Cô sợ cái gì, đứng qua đây một chút
Rõ ràng nhân viên không muốn tới, toàn thân trên dưới đều viết rõ sự kháng cự
Nhưng không biết vì sao, cô ta vẫn đi qua phía Sơ Tranh quá khứ
"Giơ tay ra
Nhân viên: "..
Nhân viên run rẩy vươn tay
Sơ Tranh cầm chuôi dao, dùng mũi đao chống xuống mặt bàn, chuyển động qua lại
Ánh sáng do dao chiết xạ ra lóe lên trong mắt nhân viên, vô cớ dâng lên một luồng khí lạnh
Sơ Tranh giơ tay, đặt dao trong tay nhân viên: "Đi bổ cho tôi quả dưa hấu
Nhân viên: "Hở
Chỉ là bổ dưa hấu
Không phải muốn bổ đầu cô ta sao
"Làm sao, không muốn
"Không không không, tôi đi ngay, tôi đi ngay..
Nhân viên vội vàng chạy nhanh như làn khói
"Sao cô lại dọa cô ta
Yết Cổ yếu ớt hỏi
"Tôi thích
"..
Ngài là đại lão, ngài định đoạt
Nhân viên kia rất nhanh đưa dưa hấu lên, Sơ Tranh chỉ nhìn một chút, không có ý định động vào
"Ngài..
Không ăn sao
Sơ Tranh cầm một miếng, chậm chạp đưa đến bên miệng, mắt thấy là sắp đưa vào miệng rồi, cô đột nhiên xoay tay một cái, đưa cho nhân viên kia: "Cô ăn đi
Nhân viên: "..
Tôi sắp không nhịn được nữa rồi!
Sơ Tranh bày biện dáng vẻ của đại lão có tiền: "Làm sao, tôi mời cô ăn dưa, cô nhìn có vẻ không vui lắm nhỉ
Nhân viên: "..
Cô ta vui cái quần
------oOo------