Chương 2417: Không Gian Tử Thần (6)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
Yết Cổ nhìn đám thí luyện giả tụ tập ở phía xa, hỏi Sơ Tranh: "Chị, đêm qua chị có nghe thấy gì không
"Có
"Chị cũng nghe thấy à
Yết Cổ kích động: "Em còn tưởng là em sinh ra ảo giác, sợ đến mức một đêm không ngủ
Sơ Tranh: "Chúc mừng, không phải
Yết Cổ: "..
Chuyện này có gì hay mà chúc mừng
Anh ta hoàn toàn không vui chút nào đâu được không?
Vì sao nhìn cô lại như không hề sợ..
Nghĩ lại, vừa mở đầu cô đã đánh người chủ trì nhà người ta, thao tác này giống bình thường sao
Yết Cổ: "Trên thuyền này thật sự có ma à
Sơ Tranh thân thiện nhắc nhở: "Bây giờ anh cũng là ma
Yết Cổ: "..
Nói như vậy, đột nhiên không thấy sợ mấy nữa nhỉ
Sau đó Yết Cổ nghe ngóng được, chỉ có thí luyện giả mới nghe thấy động tĩnh
Du khách còn lại đều biểu thị bình thường, không nghe thấy âm thanh gì không đúng
Cho nên ma này chỉ nhằm vào thí luyện giả
Sơ Tranh ngẫm lại cũng đúng, dù sao phó bản này vốn chuẩn bị cho thí luyện giả mà
Những người này đều tương đương như diễn viên
Cũng không biết đám diễn viên này muốn diễn cho họ xem vở kịch gì
"Chị, chị có đói bụng không
Yết Cổ sờ bụng: "Em hơi đói, em đi lấy chút đồ ăn lên đây nhé
"Tốt nhất anh đừng ăn
"Hả
Yết Cổ không hiểu
"Bây giờ anh đã chết, không cần ăn gì cả
Yết Cổ: "Nhưng em đói
Sơ Tranh không khuyên nhiều: "Tùy anh
Yết Cổ nhìn Sơ Tranh, cuối cùng quyết định nghe theo đại lão, chịu đói, không đi lấy đồ ăn
-
Mấy ngày sau đó, mỗi buổi sáng sẽ có người tử vong
Hoặc là du khách, hoặc là nhân viên công tác trên thuyền, hoặc là thí luyện giả..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Số người chết không giống nhau, có đôi khi thì một người, có đôi khi thì hai ba người
Chết như thế nào, ai làm ra, mọi người không biết
Trong đám du khách ngược lại có người chủ động điều tra, nhưng ngày thứ hai sau khi điều tra thì người kia sẽ chết
Sau khi xảy ra chuyện như vậy hai lần, mọi người cũng không dám trắng trợn điều tra nữa
Rõ ràng hung thủ đang ở trong đám bọn họ
Du khách từ ban đầu sợ hãi, đến bây giờ là tuyệt vọng, cả chiếc du thuyền như lộ ra một sự áp lực
Chiếc du thuyền này giống như đang lái đến một khu vực mà họ không biết, và họ đang bị vây ở đây
Người chết đi, càng giống như Tử Thần đưa thiếp mời thăm hỏi tới
Nhân viên công tác trên thuyền, từ lúc đầu là cân đối, trấn an
Đến phía sau thì cũng không có tâm tư làm việc nữa, thậm chí là bãi công
Thậm chí sẽ xuất hiện tình huống du khách và nhân viên công tác ra tay đánh nhau
"Không xong rồi không xong rồi!
Hôm nay, Sơ Tranh vừa xuống lầu thì đã nghe thấy có người la lên không xong rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đồ ăn trên thuyền ít đi rất nhiều
Trong nhà ăn ồn ào ầm ĩ đột nhiên yên tĩnh lại
Mọi người phái mấy người qua xem xét, cuối cùng kiểm kê xuống, chỉ còn lại lượng thức ăn đủ cho mọi người ăn một hai ngày
Trước đó bọn họ đã từng xác định rồi, số thức ăn ấy ít nhất đủ cho họ ăn trong một tháng
Kết quả bây giờ lại biến mất hết..
"Có phải là mấy người làm không!
Du khách đột nhiên chĩa mũi nhọn về phía công nhân viên
Công nhân viên vội vàng phản bác: "Mọi người nói gì thế
"Mấy người giấu đồ ăn đi rồi đúng không
Bên phía du khách đại khái là được lời này đánh thức, dồn dập trở nên kích động
Du khách và nhân viên công tác lập tức chia thành hai nhóm người
Cuối cùng du khách thắng ở nhiều người, rất nhanh đã chiếm thế thượng phong
Sau đó là cãi nhau vì vấn đề đồ ăn còn lại
Chút đồ ăn này chưa chèo chống được hai ngày thì đã khô kiệt
Bây giờ tất cả mọi người đang ở trong nhà ăn cãi nhau xem sau đó phải làm sao
Có thể là mấy ngày nay chết quá nhiều người, mọi người đã chết lặng
Tăng thêm bây giờ chuyện quan trọng nhất là đồ ăn, không có thời gian quan tâm đến những chuyện khác
Không có đồ ăn, tất cả mọi người đều phải chết
Sơ Tranh ghé vào trên tầng hai, nhìn cảnh tượng hò hét ầm ĩ phía dưới, thần sắc có chút lãnh đạm
"Chị, chị xem em tìm được gì này!
Không biết Yết Cổ chui từ chỗ nào ra, người đầy bụi đất, trong tay cầm một quyển vở ghi nhớ bằng da
Vở ghi nhớ nhìn rất cũ, hoàn toàn không tướng xứng với hoàn cảnh của du thuyền này
Chủ nhân của quyển vở ghi nhớ này chắc là nữ, kiểu chữ rất xinh đẹp
Nội dung ghi chép phía trước đều là cuộc sống ở trường học và những thứ mà mấy cô gái nhỏ phiền não
Lật ra hơn một nửa mới có liên quan đến du thuyền
Năm 2005, ngày 16 tháng 4, trời trong xanh
Không ngờ có thể rút thưởng trúng chuyến du lịch trên du thuyền xa hoa, chờ mong quá đi
Ở giữa lại là một chút việc nhỏ vụn vặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Năm 2005, ngày 1 tháng 5, trời trong xanh
Hôm nay có thể lên thế giới màu xanh lam rồi
Các bạn học đều rất hâm mộ mình, đây là chiếc du thuyền lớn nhất trên thế giới, mình thật sự rất chờ mong
Dựa theo nhật ký ghi chép thì du thuyền bắt đầu xuất phát vào ngày 1 tháng 5, hai ngày đầu tiên đều không có vấn đề gì
Năm 2005, ngày 4 tháng 5, mưa
Đã có một người chết, mình rất sợ, tất cả mọi người nói người đó bị giết chết, mình không dám đi xem
Năm 2005, ngày 5 tháng 5, âm u
Lại chết thêm một người nữa
Mình nhìn thấy thật nhiều máu..
Toàn là máu..
Không liên lạc được với thuyền trưởng, lối đi cũng không mở ra được, mình..
Có thể là chủ nhân không viết nổi nữa, ngừng ở đây
Sau đó lại đứt quãng ghi chép thêm mấy ngày
Ngày nào cũng có người tử vong, đồ ăn đột nhiên biến mất rất nhiều, du khách và nhân viên công tác chia làm hai phe
Chuyện ghi chép trong nhật ký gần như trùng hợp với những chuyện xảy ra trên du thuyền lúc này
Sơ Tranh lật ra phía sau
Ghi chép phía sau cơ bản đều là từ ngữ ngắn gọn, chỉ có thể suy đoán
Có một đám người không biết tìm được mấy khẩu súng ở đâu, bọn họ còn tìm được một số đồ hộp
Đám người kia có vũ khí, có đồ ăn, những người bình thường như họ chỉ có thể nghe theo
Du thuyền rất nhanh biến thành địa ngục
Những người bình thường như họ bị sai khiến như nô lệ
Tử vong và đói như bóng với hình
Năm 2005, ngày 13 tháng 7
Ma quỷ ở ngay bên cạ
Một chữ cuối cùng chỉ viết được một nửa thì ngừng bặt lại
Hai trang phía sau chỉ có dấu chân máu xốc xếch
"Đoàng
Sơ Tranh bị dọa cho xém chút không cầm chắc vở ghi nhớ, con chó điên nào
Yết Cổ chửi "mẹ" một tiếng
Súng
Sau lưng Yết Cổ lại dâng lên một tầng mồ hôi lạnh: "Chị, chị xem những chuyện ghi chép trong này đều xảy ra!
Sơ Tranh khép vở ghi nhớ lại, nhìn xuống phía dưới
Phòng ăn ầm ĩ như chợ bán thức ăn đã yên tĩnh lại, dồn dập nhìn về một phương hướng
Có mấy người đi từ cửa phòng ăn vào
Trên người những người này có người mặc đồ của nhân viên phục vụ, có du khách cũng có bảo vệ
Đám người này cầm vũ khí đi vào, cấp tốc chiếm lĩnh vị trí chủ đạo, cũng biểu thị sau này chỗ này do bọn họ quản lý
"Chúng tôi tìm được một số đồ hộp, chỉ cần mọi người nghe lời, cam đoan tất cả mọi người sẽ sống sót
Người đứng trên bàn nói chuyện dùng súng đảo qua đám người: "Nhưng nếu ai không nghe lời, vậy thì cũng đừng trách chúng tôi không khách khí
Có một người đàn ông không phục: "Các người..
Đoàng
Đùi người đàn ông trúng một phát súng, trực tiếp ngã quỵ xuống đất
"Nếu còn không nghe lời, chỗ lần sau bắn sẽ không phải là chân mày đâu
Người kia nhìn về phía đám người: "Còn ai có ý kiến
Mọi người câm như hến, không ai dám nói chuyện
"Này
Một giọng nữ mát lạnh truyền đến từ lầu hai, người kia theo bản năng ngẩng đầu
"Đoàng
Đạn bắn trúng đầu người kia, cả người hắn ta đập từ trên bàn xuống đất, trừng to mắt, đã tắt thở
Đám người: "!!!
------oOo------