Chương 2420: Không gian tử thần (9)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
Sơ Tranh bất động thanh sắc quan sát phòng y tế, không tính là lớn, nhưng được cái sạch sẽ sáng tỏ, đồ đạc đều được sắp xếp ngay ngắn rõ ràng
Sơ Tranh xác định thứ cần thiết ở đâu, trấn định đi qua, lấy đồ ra, xử lý vết thương cho học sinh bị thương
Vết thương không sâu lắm, nhưng rất dài
Kéo dài từ trán đến tận dưới khóe mắt
"Sao mà bị thương thế
Sơ Tranh thuận miệng hỏi một câu
Học sinh bị thương theo bản năng nhìn về phía bạn học bên cạnh, nữ sinh kia nói: "Khi đi đường không cẩn thận nên bị ngã ạ
"Dạ
Nữ sinh bị thương đáp theo một tiếng, nhìn có vẻ hơi sợ nữ sinh đằng sau
Sơ Tranh nhìn hai người một chút, bình tĩnh nói: "Đây là vết thương do vật sắc bén làm ra, sao mà ngã thành thế này được, em ngã thử cho tôi xem
Nữ sinh sững sờ, một lát sau cắn môi, rất tủi thân nói: "Làm sao em biết được ạ, em thấy cậu ấy ngã trong nhà vệ sinh, em chỉ tốt bụng đưa cậu ấy đến đây thôi
Đúng không
Nữ sinh kia đẩy nữ sinh bị thương một cái
Sắc mặt nữ sinh bị thương trắng nhợt: "Đúng..
Đúng thế..
Khi em ngã xuống bị đồ vật bên cạnh quẹt làm bị thương
"Đang yên đang lành lại chạy vào trong nhà vệ sinh có ma, tớ thấy cậu cũng đáng đời
Nữ sinh nhẹ hừ một tiếng
Nữ sinh bị thương không lên tiếng, cúi đầu bóp ngón tay mình
Sơ Tranh bị hai chữ "có ma" hấp dẫn: "Có ma gì
Nữ sinh kia lập tức nói: "Cô không biết sao
Nhà vệ sinh tầng 4 của tòa nhà thí nghiệm trường ta có ma đấy ạ, nghe nói rất nhiều học sinh đã nhìn thấy đó..
Sơ Tranh vừa nghe nữ sinh nói, vừa phun tào trong lòng
Đây là đến đưa manh mối cho cô à
Có cần tích cực vậy không
Sơ Tranh cột chắc băng gạc, không muốn nghe tiếp nữa, trực tiếp đuổi người: "Các em có thể đi rồi
Nữ sinh còn muốn nói tiếp: "..
-
Hai người vừa đi, phòng y tế yên tĩnh lại
Sơ Tranh lục lọi toàn bộ phòng y tế một lần, chỉ là một phòng y tế bình thường, không có chỗ nào đặc biệt
Sơ Tranh tìm được một chiếc điện thoại di động trong ngăn kéo, không khóa, Sơ Tranh mở mạng ra tìm kiếm trường này, tìm được một phương thức liên lạc —— bắt đầu làm việc
Trường học này quản lý theo hình thức đóng kín, một tháng học sinh chỉ có thể về nhà một lần
Mà tất cả giáo viên cũng ở ký túc xá dành cho giáo viên trong trường học
Sơ Tranh được một vị giáo viên họ Miêu ở cùng cô dẫn về
Cô Miêu này dạy lớp 12, nhìn có vẻ áp lực rất lớn, tóc vô cùng thưa thớt
"Ôi, học sinh bây giờ đúng là càng ngày càng khó quản, hôm nay lại bắt được mấy đứa chơi điện thoại trong lớp
Cô Miêu vừa chấm bài, vừa kể khổ với Sơ Tranh
Sơ Tranh đang đánh giá chỗ ở
Ký túc xá cũng coi như không tệ, nhưng chỉ có một phòng, bày biện hai chiếc giường
"Hôm qua còn bắt được mấy đứa yêu sớm
Cô Miêu vẫn đang líu lo kể khổ không ngừng: "Giờ đã là lúc nào rồi mà còn có tâm tư yêu sớm, đề không đủ cho chúng nó giải à
"Còn có đứa không lo chăm chỉ nâng cao thành tích đi, lại đi mời bút tiên gì đó, cô nói xem rốt cuộc trong đầu mấy đứa nhỏ này đang suy nghĩ những gì vậy, bây giờ là xã hội khoa học, còn làm những chuyện phong kiến mê tín này, tôi thấy chúng nó quá ít bài tập rồi
Sơ Tranh: "..
Chủ đề mất mạng lại tới
Sơ Tranh không nói lời nào, chỉ nghe cô Miêu nói một mình, thì đã nắm giữ tám phần bát quái trong trường học
Ngay cả chuyện giáo viên nào đó ngoại tình cô Miêu cũng đã biết
Cô Miêu quả thật chính là ổ cứng di động bát quái
Mấu chốt là cô Miêu còn chấm bài xong rồi kìa
Trâu
Đúng là trâu mà
Ngày hôm sau Sơ Tranh nhìn thấy Vạn Tín ở nhà ăn
Vạn Tín bưng khay đồ ăn, cực nhanh chạy tới, cũng vẫy tay gọi người phía sau
Đi cùng Vạn Tín là Lâm Táp lộ ra một cỗ sát khí tiêu điều
Hai người này hoàn toàn không cùng một khí chất, đi cùng nhau nhìn cực kỳ quái dị
"Đại lão, cô là thân phận gì thế
Vạn Tín như rất thân quen, trực tiếp ngồi xuống đối diện Sơ Tranh
Lâm Táp không đi tới, lựa chọn chỗ bên cạnh, cách họ một lối đi nhỏ, trầm mặc bắt đầu ăn cơm
Sơ Tranh: "Giáo viên y tế
"Ôi..
Giáo viên y tế à, vậy bây giờ đã biết thân phận của mọi người, chỉ chờ xem sau đó sẽ xảy ra chuyện gì
Sơ Tranh: "Lộ Giang kia thì sao
"Cô không biết sao
Vạn Tín chỉ vào cửa sổ nhà ăn: "Anh ta làm đầu bếp trong đó kìa
Sơ Tranh: "..
Sợ là ở trong đó làm thịt người nha
"Tôi nghe nói trường học này có không ít truyền thuyết linh dị
Vạn Tín bắt đầu nói chính sự
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiến vào phó bản, sau khi biết rõ thân phận của mình, thì chuyện trước nhất cần làm chính là nghe ngóng tin tức
"Ban đêm có thể nghe thấy tiếng khóc chỗ suối phun, ma nữ áo trắng trong thư viện, bóng ma trong nhà vệ sinh ở tòa lầu thí nghiệm, còn có bút tiên, hồ cầu nguyện, cầu thang tình yêu gì đó..
Vạn Tín nói liên tiếp mấy cái, không nhiều không ít, vừa vặn mười cái
"Đây chính là thập đại sự kiện linh dị mà học sinh trong trường nói
Vạn Tín uống một hớp canh: "Cũng không biết đâu là cái chúng ta tìm
Hôm qua Sơ Tranh từng nghe được không ít từ chỗ cô Miêu, nhưng không cặn kẽ như Vạn Tín
Ngược lại cô nghe được không ít chuyện ân oán tình thù giữa các giáo viên..
"Đại lão, cô cảm thấy chúng ta nên điều tra cái nào trước
Được rồi, ăn cơm trước đi, ăn xong rồi nói
Vạn Tín ăn mấy miếng, ngẩng đầu thấy Sơ Tranh không hề động đến đồ ăn trước mặt
"Đại lão, cô không ăn sao
"Không đói
"Ồ
Vạn Tín cũng không nghĩ nhiều, quay đầu nhìn Lâm Táp: "Anh Lâm, lát nữa anh đi tìm những người khác trao đổi tin tức nhé
Lâm Táp "ừ" một tiếng, ăn xong thì đi luôn
"Anh Lâm nhìn rất dữ, nhưng thật ra con người cũng không tệ lắm
Vạn Tín giải thích một câu: "Tôi ở cùng phòng ký túc xá với anh ấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sơ Tranh hiểu rõ, khó trách hai người này đột nhiên thân nhau
Vạn Tín lại thần thần bí bí hạ giọng: "Chủ yếu là anh Lâm là người chơi già dặn, đi theo anh ấy an toàn
"Anh không sợ xảy ra chuyện à
Vạn Tín: "Mặc dù mọi người đều rất sợ có người đâm đao sau lưng, nhưng có đôi khi vẫn phải dựa vào hợp tác không phải sao, mọi người cùng kiếm củi đốt thì ngọn lửa càng cao mà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói trắng ra là lợi dụng lẫn nhau
Nhìn có vẻ như tốt cho người và tốt cả cho mình, nhưng trong lòng mọi người đều đề phòng lẫn nhau
Cơm nước xong xuôi ra ngoài, gặp Ninh Ninh ở phòng ăn của học sinh dưới lầu
Ninh Ninh đứng đằng sau mấy nữ sinh, nhìn có hơi nhút nhát, người khác nói chuyện, cô bé cũng chỉ cười cười phụ họa
Ninh Ninh cũng nhìn thấy Sơ Tranh và Vạn Tín, cô bé thừa dịp mọi người không chú ý, chỉ chỉ bên ngoài
Vạn Tín làm dấu tay ok
Ước chừng năm phút sau Ninh Ninh mới ra ngoài: "Ừm, đêm qua em nghe thấy một tin tức, nói là một tháng trước, học sinh lớp 12 chơi trò mời bút tiên, sau đó mấy học sinh kia xảy ra chuyện một cách khó hiểu, trường học nói là vì áp lực học tập lớn..
Ninh Ninh không thể đi ra ngoài quá lâu, trao đổi xong phương thức liên lạc thì lập tức trở về
"Không thể chơi một ván huyền nghi trinh thám được sao trời
Vạn Tín chờ Ninh Ninh đi rồi, kêu rên một tiếng: "Ngày nào cũng phải gặp ma
"Anh sợ ma
"Cô không sợ sao
Vạn Tín ôm cánh tay: "Ma đó
"Không phải anh cũng là ma à
Có gì phải sợ
Mọi người đều giống nhau cả mà
Hơn nữa trong loại phó bản này..
Không chừng tất cả đều là ma đó
"Không giống mà
Ở trong phó bản lâu thì cô sẽ cảm thấy mình vẫn là người, chúng ta ở đây vẫn sẽ chảy máu, sẽ bị bệnh, bị thương, sẽ chết..
"Sẽ chết
"Đương nhiên
Vạn Tín kỳ quái: "Đại lão..
Ngay cả điều này cô cũng không biết sao
"..
Ta phải đáp thế nào mới không bại lộ thân phận tân thủ của ta đây
------oOo------