Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 2454: Ứng phong mà giải




Chương 2454: Ứng phong mà giải (9)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
"Tôi nhìn thấy anh ấy nhiều lần rồi, nhưng mà không thấy vợ anh ấy đâu, chỉ có một mình anh ấy nuôi con thôi
"Hình như là thế đấy..
"Anh trai đẹp như thế mà, không phải bị vứt bỏ đấy chứ
"Ôi..
Mọi người nói vậy hình như hơi thảm rồi
Đám người này đã gán cho Ứng Chiếu một kịch bản ngược tâm dài vài chục vạn chữ
"Chị, chị có biết tình huống của anh ấy thế nào không
Có cô gái hỏi thăm Sơ Tranh: "Vừa rồi anh ấy về cùng chị mà
"Biết
Sơ Tranh tùy tiện đáp một tiếng
"Chị, chị nói cho chúng em biết một chút đi
Cô gái lập tức tỉnh táo tinh thần
Sơ Tranh mặt mày lãnh đạm: "Việc tư ít hỏi thôi
Thẻ người tốt đã có bé con mà còn có người nhớ thương như thế à
"..
Cô gái vẫn không hết hi vọng: "Chị, chị nói một chút đi mà, đứa bé kia là của anh ấy à
Anh ấy có vợ chưa
Em muốn đuổi theo anh ấy!
"Khoan đã, anh ta có con rồi đấy
Người bên cạnh giật mình một cái, nhắc nhở cô gái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Có con thì làm sao
Không cần tôi sinh nữa, tốt biết bao nhiêu
Cô gái rất mong chờ: "Mấy người không biết sinh con đau đớn cỡ nào à
"Có
Cô gái: "A..
Vậy mà chúng em chưa từng gặp
Sơ Tranh: "Rất nhanh sẽ có
Cô gái: "..
Đám người: "..
Luôn cảm thấy câu này có gì đó là lạ
-
Ting toong ——
Ứng Chiếu đang dỗ oắt con uống thuốc, nghe thấy tiếng chuông cửa, hô ra bên ngoài một tiếng: "Chờ chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ứng Chiếu thấy trong thời gian ngắn không giải quyết được oắt con, trước tiên buông nó xuống đi mở cửa
Mở cửa ra, thứ đầu tiên trông thấy chính là một bó hoa
Ứng Chiếu hơi sững sờ, nhìn người sau hoa: "Cô làm gì vậy
"Tặng anh
Ứng Chiếu bị hai chữ này làm chấn động, thật lâu sau mới tìm được giọng nói của mình về: "..
Vì sao lại tặng tôi
"Theo đuổi anh
Sơ Tranh nói rất ngay thẳng, không có nửa phần uyển chuyển
Ứng Chiếu càng khiếp sợ hơn
Theo đuổi hắn
"Cô uống rượu à
Ứng Chiếu ngửi được một chút mùi rượu
Sơ Tranh nhét hoa cho hắn: "Uống một chút
Sau đó, Sơ Tranh bổ sung một câu: "Không say
Ứng Chiếu mờ mịt ôm hoa, nhìn Sơ Tranh vào nhà: "Lời vừa rồi cô nói đùa à
"Không có, tôi chưa từng nói đùa
Giọng điệu Sơ Tranh nghiêm túc: "Lời tôi nói với anh, từng chữ đều là thật lòng
[ Bốn bỏ năm lên, từng chữ đều thật
Ừm
]
"..
Cho nên có phải thật lòng không
Cái nào là thật lòng
Cái nào không phải
Ứng Chiếu bị mạch suy nghĩ này dẫn lệch đi, chờ hắn lấy lại tinh thần, Sơ Tranh đã đi vào bên trong, đứng ở nơi cách oắt con mấy mét
Ứng Chiếu phát hiện Sơ Tranh không thích tới gần oắt con lắm
Có lẽ là lần trước có bóng ma tâm lý
"Tại sao cô lại muốn theo đuổi tôi
Ứng Chiếu cất hoa đi, trong lòng rối bời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"..
Mẹ nó chứ không theo đuổi thì em gái khác sẽ muốn nhảy lên đấy
Như vậy sao được
Thẻ của mình chỉ có thể tự mình lên
Cho nên Sơ Tranh trở về lập tức mua hoa đưa tới
Theo đuổi người ta ấy mà
Đại lão biểu thị đã có kinh nghiệm
Sơ Tranh thuận miệng bịa chuyện một câu: "Anh đẹp
"..
Chỉ vì tôi đẹp
"Như thế vẫn chưa đủ
Ứng Chiếu bỏ hoa trên tủ bên cạnh, thấp giọng nói: "Cô đừng đùa với tôi
Sơ Tranh híp mắt một chút: "Anh cảm thấy tôi đang nói đùa với anh
"..
Không phải sao
Đột nhiên nói muốn theo đuổi hắn
Huống chi hắn còn ngửi thấy mùi rượu
Luôn cảm thấy cô uống say rồi
Ứng Chiếu ngẩng đầu, vừa muốn nói chuyện, trước mắt chợt có bóng đen bao phủ tới
Phía sau lưng đụng vào hộc tủ, cái bóng trong mắt dần dần phóng đại, đôi môi hơi lạnh chạm vào môi hắn
Hơi thở lạ lẫm đảo qua khắp làn da hắn, kéo hắn vào trong một thế giới kỳ quái
Hắn đã quên mất mình phải làm gì
Xúc cảm và hơi thở lạ lẫm dần dần bao phủ hắn, bên tai là tiếng tim đập rộn ràng
Hắn không biết là của ai..
Mãi đến khi oắt con khóc, làm cho hắn bừng tỉnh
Sơ Tranh vẫn đè lấy hắn, đôi mắt không chút gợn sóng, mơ hồ có hơi không kiên nhẫn
Trong tiếng khóc rất lớn của oắt con, người đè lấy hắn hung hăng hôn hắn một cái, chậm rãi buông hắn ra
"Ứng Chiếu, tôi không đùa với anh
-
Ứng Chiếu hoảng hốt đút thuốc cho oắt con xong, dỗ dành nó ngủ
Hắn đi đến phòng khách, nhìn về phía bó hoa nở tươi đẹp kia, suy nghĩ hỗn loạn hơn
Một đêm này Ứng Chiếu không hề ngủ được
Trong đầu toàn là nụ hôn kia, và câu nói ấy của cô
Sáng sớm hôm sau đi ra ngoài đã thấy Sơ Tranh chờ ở bên ngoài, trong tay xách theo một cái túi
"Bữa sáng
Giọng nói của cô gái thanh lãnh lạnh lùng, trùng điệp lên giọng nói hôm qua, làm nhấc lên một vòng sóng gió mới trong đầu Ứng Chiếu
Ứng Chiếu không nhận: "Cô..
Hắn muốn nói gì
Nói thế nào
Sơ Tranh trực tiếp kéo tay hắn qua, nhét vào trong tay hắn
[ Vừa sáng sớm đã dậy mua đồ ăn cho anh, lại còn không nhận
Lá gan không nhỏ nha
]
Ứng Chiếu: "..
Ứng Chiếu cảm thấy bữa sáng trong tay khá nóng tay
Đương nhiên bị quấy nhiễu như thế, trong lòng hắn không khỏi buông lỏng hơn
"Bữa sáng tôi sẽ tự giải quyết, không cần làm phiền cô, nhưng mà cảm ơn cô
Ứng Chiếu nhìn đồng hồ, sắp không kịp chuyến xe rồi
"Tôi đi trước..
Sơ Tranh giơ tay kéo dây đeo Ứng Chiếu dùng để cõng oắt con, Ứng Chiếu bị ép dừng lại
Giọng nói của Sơ Tranh truyền tới từ phía sau: "Nó có thể ở lại chỗ tôi, tôi trông coi giúp anh
"Không cần, tôi có thể..
"Anh không muốn tìm được một công việc tốt hơn sao
Thật sự cứ làm bán thời gian như vậy à
Anh không nghĩ tới chuyện lúc anh cần tiêu tiền mà không bỏ ra nổi thì sao à
Mặc dù cô nuôi thẻ người tốt cũng không có vấn đề gì
Nhưng bây giờ thẻ người tốt không cho cô nuôi
Ứng Chiếu trầm mặc
Chút tiền làm bán thời gian xác thực không nhiều bằng tiền hắn làm việc hành chính lúc trước, hơn nữa rất mệt
"Đứa bé này tôi sẽ trông coi giúp anh, dù sao sau này cũng phải sống chung với nhau, tôi sẽ cố gắng chăm sóc tốt cho nó
"..
Cô đang nói gì thế
Sao họ lại phải sống chung với nhau rồi
Ứng Chiếu đi ra khỏi cổng chung cư, chỉ cảm thấy ánh nắng hơi chói mắt
Ứng Chiếu giơ tay ngăn cản ánh nắng, rất lâu rồi hắn không ra khỏi cổng một cách nhẹ nhàng như vậy
Hắn quay đầu nhìn chung cư một chút, hít sâu một hơi, bước nhanh đi đến trạm tàu điện ngầm
-
Sơ Tranh không có chút kinh nghiệm chăm trẻ con gì, nhưng không sao cả, cô có thể lên mạng tìm
Lúc này oắt con ngồi trong xe đẩy cho trẻ em, đang quay đầu quan sát gian phòng không giống gian phòng như mọi khi lắm
Sơ Tranh sợ nó khóc, tiện tay nhét cho nó một món đồ chơi nhỏ
"Không được khóc
Oắt con ôm món đồ chơi mới cười khanh khách
Sơ Tranh hơi yên tâm một chút, đi dạo trong phòng khách hai vòng, suy nghĩ xem làm sao mới có thể dựa vào thằng oắt con này lấy được thẻ người tốt tới tay
【...】 Nên bắt tiểu tỷ tỷ phá sản đi
Nếu không thì cô ấy lại muốn làm mấy chuyện vớ vẩn đấy
Vương Giả phát nhiệm vụ phá sản cho Sơ Tranh, tâm tình Sơ Tranh càng không tốt hơn
Tăng thêm chỉ chốc lát sau oắt con lại bắt đầu khóc, tâm tình càng bực bội hơn
Oắt con khóc cô cũng không dỗ nó, cứ để nó khóc
Đến khi nó khóc mệt, tự im lặng, Sơ Tranh mới pha sữa cho nó
Ánh mắt oắt con long lanh như nước, tội nghiệp nhìn Sơ Tranh
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.