Chương 2458: Ứng Phong Mà Giải (13)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
Ứng Chiếu về hơi trễ, oắt con đã ngủ rồi
Sơ Tranh mở cửa cho hắn, hỏi một câu: "Sao hôm nay về muộn vậy
Ứng Chiếu nhìn đồng hồ: "Muộn sao
Giờ này đối với Ứng Chiếu thì cũng không tính là muộn
Dù sao có đôi khi hắn còn về muộn hơn giờ này nữa
"Còn không muộn
"..
Cũng tạm mà
Sơ Tranh: "..
Được thôi
Thẻ người tốt nói gì cũng có lý
Sơ Tranh lấy một cái chìa khóa ở bên cạnh đưa cho hắn: "Về sau tự mở cửa
[ Mở cửa phiền quá đi
]
Ứng Chiếu: "..
Ứng Chiếu vốn muốn từ chối, nhưng nghe thấy câu phàn nàn của Sơ Tranh, hắn hơi trầm mặc, cuối cùng nhận lấy
"Tôi ôm bảo bảo về
Ứng Chiếu đi vào bên trong: "Hôm nay làm phiền cô rồi
Sơ Tranh thoáng nhìn thấy một bên ống tay áo của Ứng Chiếu có chút vết bẩn, làn da dưới ống tay áo cũng mơ hồ có vết đỏ: "Tay bị sao thế
Ứng Chiếu theo bản năng nhìn về phía tay, giơ tay sờ một cái: "Không sao, lúc về không cẩn thận bị va phải
Bởi vì lo lắng cho bé, cho nên Ứng Chiếu đi rất gấp
Đụng phải một bạn nhỏ đi xe đạp
Nhưng cũng không có gì đáng ngại
"Em xem một chút
Ứng Chiếu lắc đầu: "Không cần, chỉ bị trầy da thôi
Sơ Tranh cũng mặc kệ Ứng Chiếu có cho xem hay không, kéo hắn ngồi xuống ghế sofa, cưỡng ép ấn lấy hắn, vén ống tay áo lên kiểm tra
Trên khuỷu tay có mấy vết thương, mơ hồ lộ ra vết máu
"Đừng động đậy
"Tôi thật sự không sao, ngày mai sẽ khỏi..
"Anh còn nhiều lời nữa em sẽ hôn anh
Ứng Chiếu nhất thời im bặt
Lúc cô không nói cũng sẽ cưỡng ép động thủ..
Động miệng, chứ đừng nói là bây giờ cô nói ra
Sơ Tranh tìm cồn và nước thuốc ra, tỉ mỉ khử trùng, sau đó bôi thuốc
"Còn chỗ nào khác nữa không
[ Cởi ra xem..
]
"Không..
Không có
Ứng Chiếu bị làm cả kinh đến mức giọng nói cũng biến đổi, đại khái là sợ Sơ Tranh tự động thủ, chủ động vén một bên ống tay áo khác lên cho cô xem
Sơ Tranh quét mắt nhìn một vòng, ngữ điệu lãnh đạm căn dặn: "Lần sau cẩn thận một chút, đừng bị thương nữa
[ Một chút vết thương nhỏ thì còn tốt, này nếu mà gãy tay gãy chân thì không phải sẽ phiền phức sao
]
"Khụ khụ khụ..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Sao thế
Sơ Tranh quay đầu nhìn hắn
Ứng Chiếu che miệng, vừa cúi thấp đầu ho khan, vừa lắc đầu: "Không..
Không sao, bị sặc
Trong lòng cô toàn nghĩ những thứ lộn xộn gì vậy
Ứng Chiếu cảm thấy mình đã sắp không còn cách nào nhìn thẳng vào cô được nữa rồi
Ai có thể nghĩ tới một người trên mặt thì chững chạc đàng hoàng, nhưng trong lòng lại nghĩ những thứ kỳ kỳ quái quái này chứ
Sơ Tranh buông ống tay áo của hắn xuống, cài ống tay áo lại: "Ăn cơm chưa
Ứng Chiếu trở lại bình thường, cố gắng duy trì vẻ trấn định: "Ăn một chút rồi
Sơ Tranh tự động hiểu rằng chưa ăn, đứng dậy vào phòng bếp hâm nóng đồ ăn rồi bưng ra
"Tới ăn cơm
Ứng Chiếu lần nữa lâm vào trong loại phạm vi kỳ quái ấy, giống như hắn là một thành phần của ngôi nhà này vậy
Tan tầm trở về sẽ có người chờ hắn, sẽ chuẩn bị đồ ăn cho hắn..
"Thất thần làm gì
Muốn em ôm anh qua à
Ứng Chiếu: "!!
Đương nhiên Ứng Chiếu không thể để cho Sơ Tranh ôm mình qua, tự ngồi xuống trước bàn ăn ăn cơm
"Đã tìm được công việc chưa
"Còn đang tìm, chắc mấy ngày nữa sẽ có kết quả
Bây giờ hắn còn đang làm công việc tạm thời, hồ sơ đã gửi đi, nhưng còn chưa trả lời
Công việc bây giờ cũng không dễ tìm, Ứng Chiếu không biết lúc nào mình mới có thể tìm được một công việc chính thức
"Hôm nay bảo bảo có quậy không
"Nó dám
Sơ Tranh thốt ra, liếc mắt qua nhìn thấy thần sắc Ứng Chiếu biến hóa, lại nói: "Không có, rất ngoan
Ứng Chiếu: "..
Ứng Chiếu cơm nước xong xuôi, thu dọn bát đũa sạch sẽ
Hắn đến chỗ giường nhỏ bên kia nhìn oắt con một chút, phát hiện đồ oắt con mặc trên người hắn không quen thuộc nữa
Đã được thay từ đầu đến chân rồi
Ngay cả chiếc chăn nhỏ để đắp cũng đã được thay
Ứng Chiếu cảm thấy mình cần phải nói chuyện nghiêm túc với Sơ Tranh về vấn đề này
Cô thật sự không cần phải tiêu tiền cho nó như thế..
Đáng tiếc đối với vấn đề này, Sơ Tranh cũng không muốn trò chuyện lắm, nhét oắt con cho hắn, rồi trực tiếp đuổi hắn ra ngoài
Mau mau cút
Mang theo oắt con của anh cút nhanh lên
Ứng Chiếu: "..
[ Không tốn tiền là không thể nào, vất vả lắm mới bắt được một đứa, sao có thể bỏ qua như thế
]
Cách cánh cửa, Ứng Chiếu vẫn nghe thấy được câu độc thoại này
Vất vả lắm mới bắt được một đứa gì
Ứng Chiếu bất đắc dĩ ôm bé về, sau đó mới phát hiện tay chân oắt con đều đeo đồ
Có thêm cái Hỗn Thiên Lăng nữa là có thể biểu diễn Hồng hài nhi rồi
Ngày hôm sau Ứng Chiếu mang đồ đi trả cho Sơ Tranh: "Bảo bảo tốt nhất là không nên đeo những thứ này
Sơ Tranh: "Những đứa bé khác đều đeo
Người khác có, oắt con cũng phải có
Rất đáng tiền
"..
Nó còn nhỏ
Đồ chơi đó rất nặng, hơn nữa nếu ngủ không chú ý, thì sẽ rất dễ đè ra vết hằn
Ứng Chiếu kiên trì, Sơ Tranh nắm lấy tâm tình thẻ người tốt đều đúng, không cưỡng cầu, nhưng cũng không lấy lại, bảo hắn cất đi
Lúc Ứng Chiếu đi ra, trong tay vẫn cầm một nhành hoa
Hắn hoài nghi có phải Sơ Tranh muốn mỗi ngày tặng hắn một nhành hoa không..
Mà sự hoài nghi này rất nhanh đã được nghiệm chứng
Mấy ngày nay Ứng Chiếu đã nhận được cuộc gọi thông báo phỏng vấn của công ty, để chuẩn bị cho buổi phỏng vấn, mấy ngày nay đều rất bận
Kết quả phỏng vấn rất tốt, hắn có thể tiến hành nhậm chức
Nhưng không làm thêm nữa, thì sẽ đại biểu cho việc nửa tháng tiếp theo hắn đều không có thu nhập
Cho nên..
"Tiền thuê nhà có thể cho tôi đóng trễ một chút được không
Ứng Chiếu mặt dạn mày dày xin Sơ Tranh cho khất tiền thuê nhà
"Không có tiền
"Mới vào công ty, tạm thời còn chưa có tiền lương, cho nên..
Tạm thời sẽ có một thời gian thiếu tài chính
"Anh không trả cũng không sao
Ứng Chiếu đương nhiên không đồng ý
Sơ Tranh không đợi Ứng Chiếu lên tiếng, tiếp tục nói: "Anh dùng thứ khác gán nợ cũng được
Ứng Chiếu ngơ ngác, không biết rõ ý tứ của Sơ Tranh: "Thứ khác
Thứ gì
Sơ Tranh giơ tay, đầu ngón tay chạm vào bả vai hắn, chậm chạp trượt đến ngực: "Anh
Ứng Chiếu hít sâu, lui lại một bước
Ngón tay Sơ Tranh treo trên hư không, cô chậm chạp cong xuống, thu hồi lại, đút vào trong túi
Thần sắc của Ứng Chiếu hơi bối rối: "Phong tiểu thư..
Cô đừng trêu chọc tôi nữa
Tiền thuê nhà tôi sẽ nghĩ cách trả cho cô
Nói xong câu đó, Ứng Chiếu nhanh chóng trở về nhà mình
Sơ Tranh: "..
Ai trêu chọc gì anh
Tất cả mọi người đều là người trưởng thành, làm giao dịch trưởng thành thì làm sao!
-
Ứng Chiếu nói sẽ mau chóng góp đủ cho Sơ Tranh, thật đúng là đã trả tiền thuê nhà cho cô trong tháng này luôn
Sơ Tranh: "..
Cơ hội để mượn đề tài này mà phát huy cũng không có
"Không phải anh vay nặng lãi đấy chứ
"Không có
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ứng Chiếu lắc đầu
"Vậy anh lấy đâu ra tiền
"..
Tôi tự nghĩ cách
Ứng Chiếu hàm hồ cho qua: "Tháng sau tôi có tiền lương rồi
Mặc dù nhân viên mới vào lương không cao, nhưng cũng đủ để ứng phó được những chuyện này
Sơ Tranh nghiến nghiến răng, vậy ta còn phải nghĩ cách làm công việc của hắn thất bại sao
Sơ Tranh: "Anh thật sự không cân nhắc chuyện tìm mẹ cho con anh à
Ứng Chiếu hơi siết chặt tay, hắn hít sâu một hơi: "Phong tiểu thư, cô cũng thấy đấy, tôi còn nuôi một đứa bé, cô còn trẻ, không nên lựa chọn người như tôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
------oOo------