Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 2477: Ứng Phong Mà Giải




Chương 2477: Ứng Phong Mà Giải (55)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
Căn cứ vào lời Tinh Kiều nói thì Tinh Tuyệt thật sự rất tốt với cậu bé
Dáng vẻ như hiện tại, đại khái là khó tiếp nhận thôi
"Không có
Anh rất tốt với nó
"Thật sao
Tinh Tuyệt như có điều suy nghĩ nhìn phương hướng Tinh Kiều rời đi một chút, nhỏ giọng thì thầm: "Là bởi vì anh mất trí nhớ sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đối với một đứa bé mà nói, người thân cận mình đột nhiên không nhớ được gì cả, chắc hẳn là một đả kích rất lớn
Tinh Tuyệt thở dài, lại chuyển qua phía Sơ Tranh: "Em vẫn chưa trả lời anh, vì sao không đến thăm anh
"Bận
Tinh Tuyệt nhíu mày: "Bạn trai của em không quan trọng sao
Sơ Tranh: "..
Đột nhiên có chút hối hận rồi
"Em nói cho anh nghe chuyện về chúng ta trước kia đi
Tinh Tuyệt không dây dưa vấn đề kia, mà là cho Sơ Tranh một vấn đề càng khó hơn
Sơ Tranh: "..
Thôi bỏ chữ có chút phía trên đi
Tinh Tuyệt chỉ mất trí nhớ, không phải mất trí thông minh
Cho dù trên hành vi có khác biệt sơ lược so với trước kia, nhưng tác phong làm việc, cách ăn nói cử chỉ vẫn có phong phạm hào môn quý tộc như cũ
Sơ Tranh suy nghĩ một chút, bắt đầu nói mò: "Trước kia anh rất nghe lời em
Tinh Tuyệt khẽ nhíu hàng lông mày xinh đẹp, có hơi không tin: "Thật sao
"Anh cảm thấy em sẽ lừa anh
Tinh Tuyệt đối đầu với gương mặt siêu nghiêm túc của Sơ Tranh, một lát sau lắc đầu, giãn lông mày ra: "Không có, vậy sau này anh cũng nghe lời em
Tinh Tuyệt dừng một chút, bổ sung một câu: "Trên mặt việc riêng
"Ừ, ngoan
Tinh Tuyệt: "..
Lời này sao nghe quen tai vậy nhỉ
Tinh Tuyệt bảo Sơ Tranh nói rõ chi tiết, ví dụ như sao họ lại ở bên nhau, đã từng xảy ra những chuyện gì thú vị
Sơ Tranh: "..
Sơ Tranh hít sâu một hơi, lâm thời phát huy kỹ năng của đại lão—— thêu dệt vô cớ
Tinh Tuyệt yên tĩnh nghe, thỉnh thoảng đưa ra một hai câu hỏi, cực kỳ nghiêm túc
Thời gian hai người "hồi ức" kết thúc khi Hồ Thạc tới gọi hắn
"Tối nay chúng ta có thể ăn tối cùng nhau chứ
Tinh Tuyệt hỏi Sơ Tranh
"Em còn có việc, không ăn
Tinh Tuyệt hơi trầm mặc, lại cười cười: "Vậy được rồi
-
Trước khi đi Sơ Tranh kéo Hồ Thạc qua một bên: "Bên chỗ các anh có kiểm tra được vấn đề gì không
Hồ Thạc không muốn nói lắm, nhưng Sơ Tranh có hơi dọa người, Hồ Thạc hơi sợ
"Tiên sinh..
Tiên sinh ở trong khoang trò chơi quá lâu, thần kinh bị tổn thương, dẫn đến..
Sơ Tranh cắt ngang lời Hồ Thạc thao thao bất tuyệt: "Còn có thể khôi phục không
Hồ Thạc: "Khó mà nói được
Cũng chính là nói có khả năng khôi phục được, cũng có khả năng không khôi phục được
Sơ Tranh như có điều suy nghĩ gật đầu, lại nhìn Hồ Thạc một chút: "Hồ tiên sinh
"Sơ Tranh tiểu thư
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Lời gì nên nói, lời gì không nên nói, hi vọng anh ước lượng rõ ràng
Trang viên này to như vậy, ai biết được nó ẩn giấu thứ gì, xảy ra chuyện, các anh có thể ứng phó được không
Sơ Tranh nói xong lời này thì đi
Sau lưng Hồ Thạc đổ một tầng mồ hôi lạnh
Mặc dù khoảng thời gian này không xảy ra chuyện gì, nhưng đó là vì Sơ Tranh ở đây
Nếu thật sự chọc giân cô..
Trán Hồ Thạc cũng bắt đầu đổ mồ hôi lạnh
Hồ Thạc hít sâu mấy hơi, bình tĩnh lại, vừa quay đầu thì thấy Tinh Tuyệt đứng ở phía sau mình
"Tiên..
Tiên sinh
Tiên sinh đứng phía sau hắn từ lúc nào vậy, hù chết người
Tinh Tuyệt cười cười, giọng điệu rất ôn hòa: "Tôi hỏi anh một chuyện
Hồ Thạc trông thấy nụ cười ấy của Tinh Tuyệt thì có chút rụt rè, trước kia khi tiên sinh cười, tuyệt đối là có người sắp xui xẻo
Mặc dù mấy ngày nay tiên sinh thường xuyên cười, cũng biết hắn không giống trước kia lắm
Nhưng theo phản xạ có điều kiện, Hồ Thạc vẫn hơi sợ hãi
Hồ Thạc: "Ngài hỏi đi
Tinh Tuyệt nhìn về phương hướng cổng: "Cô ấy thật sự là bạn gái của tôi sao
"A..
Hồ Thạc nuốt một ngụm nước bọt, nhớ lại những thứ đồ chơi mà hắn từng gặp, nhắm mắt nói: "Sơ Tranh tiểu thư..
Nói là vậy ạ
Lời phía sau Hồ Thạc nói có chút hàm hồ, không biết là Tinh Tuyệt không nghe rõ, hay là không nghĩ nhiều, chỉ nhẹ gật đầu
"Vậy là tốt rồi, tôi rất thích cô ấy, trước kia có lẽ tình cảm của chúng tôi rất tốt
Tinh Tuyệt đặt tay lên vị trí trái tim, nhăn mày cười nhẹ
"..
A
Hồ Thạc gạt ra một nụ cười giả dối, ngài vui là được rồi
Hi vọng khi ngài phát hiện là bị ma quỷ nhớ thương thì không nên quá sụp đổ
Đối với Hồ Thạc mà nói, Sơ Tranh chính là ma quỷ!
-
Sơ Tranh trở lại Vấn Tiên Lộ, từ rất xa đã trông thấy có người đứng trước cửa hàng nhà cô
"Em về trước đi
Sơ Tranh đuổi Tinh Kiều đi
"Sư phụ, chú của em..
"Yên tâm, hắn không sao
Tinh Kiều hơi nhăn mặt, nhưng bức bách dưới sự lạnh lùng của Sơ Tranh, vẫn về chỗ ở của mình
Sơ Tranh vòng qua bên cạnh, đi lên cầu thang
Vào phòng, nhìn từ cửa sổ xuống phía dưới
Người phía dưới đang ôm cánh tay, không ngừng nhìn quanh, ngẫu nhiên còn ngẩng đầu nhìn bảng hiệu một chút
Đó là ai vậy
Sơ Tranh gửi tin cho Liễu Trọng, bảo ông ấy đi hỏi một chút
Liễu Trọng: "..
Sơ Tranh nhìn Liễu Trọng đi từ chỗ ông ấy qua, trò chuyện với người phía dưới
Mấy phút sau, Liễu Trọng truyền tin tức đến
"Tìm cháu đấy, nói cháu lừa gạt người tiêu dùng, muốn tìm tận mặt cháu để chửi
"..
"??
Liễu Trọng hơi trầm mặc: "Nha đầu, cháu đã làm gì thế
Mà để người ta đuổi đến tận đây vậy
Sơ Tranh: "..
-
Người tìm tới cửa không phải ai khác, chính là người có nick name là Lam Lũ Y kia
Trên mạng bị kéo đen, không cách nào khiếu nại, bây giờ lại tìm tới tận đây, thế này cũng quá liều mạng rồi
Lam Lũ Y tên thật là Diệp Lan, dáng vẻ ngoan ngoãn khéo léo, chỉ là nhìn có vẻ hơi dữ
Giao hàng có địa chỉ cặn kẽ, cô ta đi theo địa chỉ đó mà đến đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng nơi này không hiển thị trên bản đồ, Diệp Lan phí không ít sức mới tìm được
"Cô cho rằng tôi không tìm được cô sao
Diệp Lan chống nạnh, khí thế hung hăng trừng Sơ Tranh
Sơ Tranh khoanh tay trước ngực đứng ở bên trong cửa, giọng điệu lãnh đạm: "Cô muốn làm gì
Khiếu nại nhiều lần như vậy cũng không ai xử lí, vẫn không rõ đạo lý sao
Con người bây giờ sao mà cứng đầu thế
Diệp Lan hừ lạnh một tiếng, Sơ Tranh cho là cô ta đến tìm mình để trả hàng, ai biết cô ta dồn khí đan điền, đột nhiên nói: "Mua đồ
Sơ Tranh: "..
Chắc chắn không phải tới gây chuyện với ta chứ
Sơ Tranh không có ý định tiếp khách: "Trễ quá rồi, không buôn bán
Nói xong là định đóng cửa
"Ôi, sao cô lại như vậy chứ
Diệp Lan dùng tay chặn cửa, Sơ Tranh ngừng động tác đóng cửa, cửa vừa vặn kẹp phải mu bàn tay Diệp Lan, nếu dùng sức thêm chút nữa thì toàn bộ tay sẽ bị kẹp luôn
Diệp Lan chen vào bên trong, nhanh chóng móc ra một vật đưa tới: "Tôi có cái này!
Trong tay Diệp Lan cầm một cái bình nhỏ, bên trong có ánh sáng trong trẻo
Sơ Tranh kéo cửa ra: "Vào đi
Diệp Lan thở phào, cầm bình nhỏ đi vào bên trong
Một lát sau, tiếng kêu thảm của Diệp Lan vang lên
"Đó..
Đó là thứ gì..
Diệp Lan ngồi sập xuống đất, thần sắc hoảng sợ chỉ vào thứ đứng thẳng trong bóng tối ở chỗ cầu thang, khuôn mặt trắng bệch cả ra
Sơ Tranh nhìn sang bên kia một chút, không đáp, tự kéo ghế ra ngồi xuống
"Cô muốn thứ gì
Diệp Lan nghe thấy giọng Sơ Tranh, theo bản năng nhìn sang phía cô, đợi cô ta lại quay đầu nhìn sang chỗ cầu thang lần nữa thì chỗ đó trống rỗng, làm gì còn cái bóng nào nữa
Diệp Lan: "..
Nhìn lầm rồi sao
Không, cô ta rất chắc chắn mình đã nhìn thấy
Diệp Lan nuốt một ngụm nước bọt, nắm chắc bình nhỏ trong tay, bò từ dưới đất dậy
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.