Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 2517: Vấn Tiên Hoàng Tuyền




Chương 2517: Vấn Tiên Hoàng Tuyền (95)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
Một giây sau, một quyển sách xanh xanh đỏ đỏ bay ra, rơi bộp xuống, đè điểm sáng kia xuống đất
Quyển sách kia còn chưa kịp chiếm điểm sáng làm của riêng, thì mình đã bị người ta đè xuống đất trước
Sách: "..
Sách: "??
Sách sinh vật không biết nhìn thấy một cô gái đựng Linh Phách về trong bình, gương mặt lạnh lùng, xách nó đứng dậy: "Chính là ngươi
"Mẹ
Sinh vật không biết tức giận chửi tục
"Sao ngươi lại thả dây câu cá chứ!!
Vừa rồi người này nấp ở đâu thế
Vì sao nó không thấy được
Lại còn dùng Linh Phách câu cá, quá đáng
"Ngươi tự nguyện mắc câu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sơ Tranh hùng hồn nói: "Ta ép ngươi à
Sinh vật không biết: "..
Sinh vật không biết xoay tới xoay lui, dáng vẻ của nó mặc dù là sách, nhưng cũng không phải là thể rắn, nó có thể biến đổi được
Sơ Tranh không thích bắt sinh vật không biết lắm, thứ đồ chơi này sờ tới sờ lui thật sự không được tốt lắm
Một cục sền sệt, y như cục bùn
Đẹp một chút thì còn tốt, nếu nhan sắc không đủ cao, vậy thì cũng chẳng khác gì bắt một đống phân cả
Đáng tiếc cho dù sinh vật không biết vặn mình thành bánh quai chèo, cũng không thể chạy thoát khỏi tay Sơ Tranh
Sinh vật không biết khôi phục dáng vẻ sách: "Ngươi..
Ngươi muốn làm gì
Sơ Tranh: "Người vừa rồi truyền tống đi đâu
Sinh vật không biết giả vờ ngây ngốc: "Chỗ nào có người, ta không nhìn thấy
Sơ Tranh híp mắt lại, giọng nói âm trầm: "Không nhìn thấy
Sinh vật không biết chỉ cảm thấy xung quanh bỗng nhiên trở nên nguy hiểm, làm nó theo bản năng muốn tìm một chỗ trốn đi
-
Mấy phút sau
Tinh Tuyệt cũng bị âm thanh kia làm chấn động đến mức lui về phía sau, gian nan nuốt một ngụm nước bọt
Sinh vật không biết gào như kiểu có ai chọc tiết nó vậy
Sơ Tranh vặn nó thành bánh quai chèo, nhìn như cũng không nhiều dùng sức, nhưng sinh vật không biết gào rất thê thảm
"Ta nói..
Ta nói, ngươi dừng tay!
Sinh vật không biết gào đến mức giọng cũng biến đổi
"Nói
"Ngươi thả ta ra trước..
Ngao..
Ta nói ta nói!
Sinh vật không biết không dám cò kè mặc cả nữa, vội vàng nói ngay
Sinh vật không biết này quả thật có năng lực truyền tống, người kia bị truyền tống đi rồi
Nó bị người ta để ở chỗ này
Nhưng người kia là ai thì nó cũng không biết, chỉ là mỗi tháng đều sẽ cho nó Linh Phách làm thù lao
"Nơi này chỉ có người vừa rồi mới tới, ta chưa từng truyền tống người khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sinh vật không biết bị Sơ Tranh làm sợ, yếu ớt hỏi: "Có thể..
Thả ra ta không
Nó cảm giác như mình sắp chết rồi
Sơ Tranh xách sinh vật không biết lên giũ giũ, bản thể vặn thành bánh quai chèo lập tức khôi phục dáng vẻ sách
"Mang ta đi
"..
Sinh vật không biết cân nhắc đến cái mạng nhỏ của mình, không có chút phần thắng nào để mà phản kháng
Cho nên nó quyết định cúi đầu trước thế lực ác, cũng chuẩn bị làm xong là chạy ngay
Năng lực truyền tống của sinh vật không biết này hoàn toàn không so được với K1
Nó chỉ có thể truyền tống đến vị trí trong tầm hai cây số
Vị trí truyền tống ra là một con ngõ nhỏ rất vắng vẻ, bị mấy tòa nhà cao tầng kẹp ở giữa, vừa vặn cho một người thông qua
"Ngươi không chơi ta đấy chứ
Sinh vật không biết: "Không dám không dám, chính là chỗ này..
Lần nào ta cũng truyền tống đến đây, sau đó thì ta không biết nữa
Nó chỉ phụ trách truyền tống, những chuyện khác đều không liên quan đến nó
Sinh vật không biết muốn chạy, bị Sơ Tranh giơ tay đè lại, cực kỳ thô lỗ nhét vào trong một cái bình nhỏ
Dựa theo sự cẩn thận của kẻ sau màn, tìm một chỗ làm trung chuyển cũng không có gì lạ
Sơ Tranh nhét bình nhỏ vào trong túi, lấy người máy ra: "Làm việc, dẫn đường
Người máy lăn lộn làm nũng trong tay Sơ Tranh: "Tối quá, người ta không muốn đi, ngài ôm người ta đi
Sơ Tranh trực tiếp ném nó xuống đất
Người máy: "..
Người máy hừ một tiếng, nhanh như chớp lăn đến bên cạnh Tinh Tuyệt: "Anh ôm người ta đi
Tinh Tuyệt nhìn Sơ Tranh một chút, nhặt người máy lên bưng lấy
Người máy biểu thị mình cũng biết dỗi, bắt đầu đại ngôn bất sàm buông lời: "Hừ, ta muốn đổi ngài đi
"Mi còn la lối nữa thử xem
"..
Người máy chỉ vào một phương hướng, thúc giục Tinh Tuyệt: "Đi đi đi, đi mau
-
Lục Phong Trạch đẩy người chặn đường ra, trực tiếp xông vào trong biệt thự
"Lục tiên sinh, tiên sinh nhà chúng tôi thật sự không ở đây
"Lục tiên sinh, ngài không thể xông loạn như vậy
"Lục tiên sinh..
"Tránh ra
Lục Phong Trạch hoàn toàn không để ý đến ngăn cản, tìm từng tầng từng tầng một
Cả căn biệt thự này khá trống không, Lục Phong Trạch không tìm được gì cả
Lục Phong Trạch giơ tay túm lấy cổ áo người đang ngăn cản mình: "Người đâu
Người kia đại đa số thời gian đều ở đây, tìm lần nào là chuẩn lần ấy, sao hôm nay lại không ở đây
"Tiên sinh đi đâu tôi cũng không biết, ngài đừng làm khó dễ tôi..
Người kia bị siết cổ áo cho có chút không thở nổi: "Lục tiên sinh, ngài bình tĩnh..
Bình tĩnh một chút đi
"..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Phong Trạch chửi nhỏ một tiếng, hất người kia ra, bởi vì trong lòng có giận mà không có chỗ phát, vung nắm đấm tới
"Lục tiên sinh, có chuyện gì mà nôn nóng như vậy
Nắm đấm của Lục Phong Trạch dừng lại ngay chỗ gương mặt người kia
Lục Phong Trạch ngẩng đầu nhìn lên, một người đàn ông áo quần sạch sẽ đứng ở trên lầu, trên mặt đeo mặt nạ dữ tợn, chỉ có thể nhìn thấy một đôi mắt đen nhánh
"Lục tiên sinh, lên lầu nói chuyện đi
Lục Phong Trạch buông nắm đấm ra, lên lầu
"Hôm nay có một người phụ nữ hỏi tôi chuyện của Tinh Sương
Lục Phong Trạch đã bình tĩnh hơn không ít: "Hình như cô ta biết gì đó
Người đàn ông ngồi trên ghế sofa, khí định thần nhàn rót cho Lục Phong Trạch một ly rượu vang: "Phụ nữ
Dáng vẻ ra sao
Lục Phong Trạch miêu tả lại tướng mạo của Sơ Tranh
"Cô ta à
Lục Phong Trạch còn chưa nói xong, dường như người đàn ông đã biết đó là ai
"Anh biết
"Đương nhiên là biết
Lục Phong Trạch nhíu mày: "Cô ta đột nhiên chạy tới hỏi tôi việc này, có phải cô ta biết cái gì rồi không
Quan hệ của cô ta và Tinh Tuyệt..
Còn không bình thường
Cho tới giờ hắn ta cũng không hề biết Tinh Tuyệt có bạn gái
Ít nhất là lúc trước không có..
Vậy người bạn gái này từ đâu xuất hiện
Người đàn ông: "Cô ta trừ hỏi anh chuyện đó, thì còn làm gì nữa
Lục Phong Trạch: "Không làm gì nữa, chỉ hỏi mỗi câu đó
Người đàn ông bỗng nhiên đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài
Bên ngoài im ắng, chỉ có đèn đường sáng rỡ, trong bóng đêm u ám, giống như có thứ gì đó đang ẩn núp
"Khi anh đến đây có gặp phải chuyện gì không
"Không
Anh yên tâm, tôi rất cẩn thận, đều làm theo lời anh nói, sẽ không bị người ta theo dõi đâu
Loại thủ đoạn truyền tống kia, ai có thể theo đến được chứ
Người đàn ông chăm chú nhìn ra bên ngoài một lát, xoay người: "Vậy thì tốt rồi
Lục Phong Trạch: "Chuyện của Tinh Tuyệt rốt cuộc đến khi nào anh mới giúp tôi giải quyết
"Lục tiên sinh, anh cũng thấy đấy, bây giờ không phải là lúc
"Tôi không chờ được
Lục Phong Trạch đột nhiên cất cao âm lượng, một giây sau giơ tay vuốt mặt: "Xin lỗi
Tôi chờ lâu như vậy rồi, anh còn bảo tôi chờ nữa, tôi phải chờ đến khi nào đây
Hắn ta đã chờ lâu như vậy, đừng nói Tinh Tuyệt xảy ra chuyện, bây giờ còn đang nhảy nhót tưng bừng kia kìa
"Không sao
Người đàn ông cũng không so đo chuyện Lục Phong Trạch thất thố, trấn an hắn ta: "Lục tiên sinh chờ thêm chút nữa, khoảng thời gian này bên ngoài không yên ổn
"Chuyện Tinh Tuyệt mất trí nhớ, Lục tiên sinh không lợi dụng cho tốt sao
Nếu lợi dụng tốt chuyện hắn mất trí nhớ, lẽ ra có thể làm cho anh lấy được nhiều quyền lợi ở tập đoàn Phồn Tinh hơn chứ
Lục Phong Trạch cười lạnh: "Tinh Tuyệt không dễ đối phó như anh nghĩ, cho dù mất trí nhớ, hắn cũng có thể giả vờ đến mức giọt nước không lọt
Chớ nói chi bên cạnh hắn còn có một Hồ Thạc
Lão hồ ly kia..
Sớm biết thế thì nên diệt trừ hắn trước
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.