Chương 2543: Vấn tiên hoàng tuyền (121)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
"Tôi tha cho cô, vậy thì những người cô giết phải tính thế nào
"Những người kia không phải do em giết
Diêu Trúc Duyệt giải thích: "Bọn họ tự sát, không liên quan gì đến em
"Nếu không phải cô ảnh hưởng đến bọn họ, thì bọn họ sẽ tự sát chắc
"Chị ơi, em thật sự không phải cố ý mà, em khống chế không nổi, em không muốn làm hại bọn họ
Diêu Trúc Duyệt khóc lóc kể lể, khóc như lê hoa đái vũ
Trên người mặc chiếc áo dính máu, lúc này nhìn cũng không đáng sợ nữa, ngược lại làm cho lòng người sinh ra chút thương tiếc
Đáng tiếc..
Sơ Tranh không phải người sẽ tùy tiện thương tiếc người khác
"Ồ, vậy cô cứ xem như tôi muốn làm hại cô đi
Sơ Tranh lạnh lùng nói
Theo giọng nói của cô vang lên, ngân tuyến dần dần siết chặt
Không gian hoạt động của Diêu Trúc Duyệt trong nháy mắt bị thu nhỏ: "Chị ơi, em thật sự..
A
Diêu Trúc Duyệt đột nhiên kêu thảm một tiếng
Sơ Tranh giơ tay che lên môi, thở dài một tiếng thật khẽ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây chính là kết cục khi không tự ra
Ngân tuyến cưỡng ép lôi sinh vật không biết trong thân thể Diêu Trúc Duyệt ra
Khi nhìn thấy dáng vẻ của sinh vật không biết, đuôi lông mày Sơ Tranh khẽ nhếch lên
Con sinh vật không biết này, giống hệt như con sinh vật không biết hình dạng đám mây biên giới biết phát sáng lần trước bắt được..
Ừm, con này nhỏ hơn
Đây chính là thứ mà Diêu Trúc Duyệt "trộm" đi
-
Một tiếng sao
"Thật sự bắt được Diêu Trúc Duyệt rồi sao
"Còn không phải được à, người đã ở đó rồi kìa
"Không phải, cậu còn gọi là người được à
Đó là người sao
Tôi thấy chính là cỗ thây khô thì có..
Thân thể Diêu Trúc Duyệt đã khôi phục lại dáng vẻ "gầy khô", đã không còn nhịp tim, chết rồi
Người của cục quản lý sinh vật không biết đang thu thập hiện trường
Phía sau còn có không ít thi thể
Có người nhỏ giọng hỏi: "Bắt được Diêu Trúc Duyệt rồi, có phải nguy cơ đã được giải trừ rồi không
Chuyện lần này bộc phát quá đột ngột
Toàn bộ cục quản lý đều lộn xộn cả lên
"..
Nhưng nghe nói bây giờ vẫn còn có người đang tự sát
"Tiểu Duyệt, Tiểu Duyệt, có phải Tiểu Duyệt nhà tôi ở bên trong không
Một người phụ nữ xông vào, không để ý tới ngăn cản, xông thẳng về phía bên này
Mấy thành viên thảo luận giật nảy mình
"Sao bọn họ lại tới đây
Ai thông báo cho bọn họ!
"Mau chặn bà ta lại
Mấy người cùng nhau tiến lên, ngăn cản bà Diêu lại
"Bà Diêu, bà bình tĩnh một chút
"Có phải đã tìm được Tiểu Duyệt rồi không, con bé ở đâu
Tôi muốn gặp Tiểu Duyệt, các cậu cho tôi vào đi
Cảm xúc của bà Diêu kích động, muốn tránh khỏi bọn họ để vào bên trong
"Cho tôi vào đi
"Các cậu tránh ra cho tôi, tôi muốn gặp Tiểu Duyệt
"Tiểu Duyệt, Tiểu Duyệt của tôi!
"Bọn họ nói tìm được Tiểu Duyệt rồi, Tiểu Duyệt ở đâu
Bà Diêu chỉ nhìn thấy người lui tới bên kia đang dùng túi để sắp xếp đồ vật vào, không trông thấy bóng dáng Diêu Trúc Duyệt
Lòng bà Diêu dần dần trở nên bất an
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bà ta túm lấy người cách mình gần nhất: "Tiểu Duyệt ở đâu, các cậu nói đi!
"Bà Diêu, bà bình tĩnh một chút được không, chúng tôi..
"Cô ta chết rồi
Giọng nói lạnh lùng từ phía sau chen vào
"Sơ Tranh tiểu thư, cô..
"Cô nói cái gì
Bà Diêu quay đầu lại trừng mắt nhìn Sơ Tranh: "Cô nói bậy bạ gì đó, sao Tiểu Duyệt có thể chết được!
"Thi thể của cô ta ở bên đó kìa
Sơ Tranh khẽ hất cằm, ra hiệu vị trí của Diêu Trúc Duyệt
Bà Diêu nhìn sang theo phương hướng mà Sơ Tranh ra hiệu
Diêu Trúc Duyệt còn chưa được bỏ vào túi đựng xác, vẫn dùng vải trắng đắp lại
Một đoạn cách tay gầy khô vừa vặn rũ xuống bên ngoài vải trắng, mà trên cổ tay đeo chiếc vòng mà bà Diêu quen thuộc
Đó là Tiểu Duyệt nhà bà ta..
"Không thể nào, không thể nào..
Đây không phải là Tiểu Duyệt
Tiểu Duyệt đang khỏe mạnh, không thể nào biến thành thế kia được
Bà Diêu vừa lắc đầu vừa lầm bầm lầu bầu, không muốn tin tưởng vào những gì mình trông thấy
Sơ Tranh: "Đó chính là cô ta
"Sơ Tranh tiểu thư, cô đừng nói nữa
Người bên cạnh gấp gáp muốn chết
Sơ Tranh: "Vì sao không nói
Sớm muộn gì bà ta cũng sẽ biết
Chẳng lẽ các anh muốn giấu diếm bà ta
Đám người: "..
Không phải họ muốn giấu diếm
Nhưng dù thế nào cũng phải cân nhắc câu từ đã rồi hẵng nói với người ta chứ
Hơn nữa Diêu Trúc Duyệt như thế này..
Dáng vẻ ấy mà có thể cho người ta nhìn được sao
Sơ Tranh: "Nếu như các anh cứ luôn ôm thái độ như vậy để làm chuyện này, thì sao các anh không đi làm nhân viên hòa giải trong khu đi
Đám người: "..
Sơ Tranh lười nói tiếp với bọn họ, trực tiếp đi luôn
Đi không bao xa thì nghe thấy tiếng la khóc tê tâm liệt phế của bà Diêu
Sơ Tranh hơi ngừng bước chân, bình sứ nhỏ hơi mờ xoay lòng vòng giữa ngón tay cô
Vài giây sau, cô nhét bình sứ nhỏ vào trong túi, nhanh chân rời đi
-
Sơ Tranh đưa Tinh Tuyệt về trước, sau đó lại đến những điểm giao tiếp có vấn đề khác để phong tồn điểm giao tiếp
Chờ Sơ Tranh phong tồn điểm giao tiếp xong trở về, thì đã là vài ngày sau
Bọn người Liễu Trọng đã về Vấn Tiên Lộ khi Sơ Tranh đi
"Sơ Tranh tiểu thư, cô về rồi à
Khương Tam Trản dắt Mai Cơ, đi từ trong tiệm của Liễu Trọng ra
Mai Cơ nhìn có vẻ không được vui lắm, thỏ tai dài bị cô bé túm lỗ tai, còn thân thể thì kéo lê dưới mặt đất
Cô bé thấp giọng gọi một tiếng Sơ Tranh tiểu thư, sau đó cúi thấp đầu nhìn xuống đất mặt
Khi Mai Cơ vui vẻ thì đều ôm con thỏ, không vui..
Con thỏ sẽ có loại đãi ngộ này đây
"Con bé sao thế
"Không sao không sao
Khương Tam Trản xua tay, kéo Mai Cơ đi
Sơ Tranh ngờ vực vào cửa: "Khương Tam Trản và Mai Cơ có chuyện gì thế
"Chắc là cãi nhau thôi
Liễu Trọng vẫn đang đối chiếu số liệu, thấy Sơ Tranh trở về, cũng không có phản ứng gì đặc biệt
"Không phải hai người họ thân nhau nhất à
Ngày nào cũng bám lấy nhau, sao lại cãi nhau rồi
"Chuyện của thanh niên, chú biết thế nào được
Liễu Trọng tuổi đã cao, biểu thị không hiểu chuyện của người trẻ tuổi
"Đã giải quyết xong mọi chuyện rồi à
"Ừ
Sơ Tranh tự rót cho mình cốc nước: "Mấy ngày nay Giang Vân Lý làm gì
"Không làm gì cả, sau khi nhốt vào thì không hề nói chuyện
Giang Vân Lý bị mang về Vấn Tiên Lộ, đều chưa hề nói một lời nào cả
"Chú nhốt hắn ta vào gian phòng nhốt Lục Phong Trạch đi
Liễu Trọng: "Vì sao
"Thú vị
Liễu Trọng: "..
Thú vị
Bỏ hai người này vào chung một chỗ, không phải sẽ đánh nhau sao
"Cháu đi đâu vậy
"Nghỉ ngơi
Liễu Trọng: "..
Cháu nghỉ ngơi mà đi ra bên ngoài
Đi đâu nghỉ ngơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đợi chút!
Liễu Trọng nhớ tới có chuyện còn chưa nói với cô, nhanh chóng đuổi theo ra ngoài
Nhưng mà bên ngoài trống rỗng, làm gì còn bóng dáng của Sơ Tranh nữa
Liễu Trọng: "..
Chạy nhanh như vậy
Bình thường cứ đi một bước lắc lư ba bước, chưa thấy tích cực như vậy bao giờ mà
-
Sơ Tranh đương nhiên là đi tìm vật nhỏ nhà cô nghỉ ngơi
Sơ Tranh lấy được hành trình của Tinh Tuyệt từ chỗ Hồ Thạc, chờ ở trong xe, Tinh Tuyệt lên xe trông thấy cô, đôi mắt lập tức sáng bừng lên
"Bảo Bảo
Tinh Tuyệt trực tiếp nhào tới
Thật sự là nhào
Cũng may ghế sau xe rất rộng rãi, không đến mức nhào cho cô ngã xuống
Sơ Tranh ôm hắn ôn tập bài học: "Mấy ngày nay không sao chứ
"Có
"Hả
"Không gặp được Bảo Bảo, nơi này khó chịu
Tinh Tuyệt chỉ vào ngực mình
Sơ Tranh: "..
Đột nhiên có chút muốn đi về
Về là không thể nào về
Tinh Tuyệt đẩy hết những chuyện phía sau lại, trực tiếp dẫn Sơ Tranh về trang viên
Hồ Thạc gọi mấy cuộc gọi đoạt mệnh tới, Tinh Tuyệt trực tiếp kéo đen người luôn
"Anh làm vậy không sao chứ
Tinh Tuyệt cong môi cười một tiếng: "Bảo Bảo quan trọng nhất
Sơ Tranh mặt nghiêm túc: "Em cảm thấy lát nữa Hồ Thạc sẽ giết tới
"..
------oOo------