Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 2547: Vấn tiên hoàng tuyền




Chương 2547: Vấn tiên hoàng tuyền (125)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
Lúc ấy hắn rất tức giận, chưa nói được hai câu là lấy lý do bận công việc rồi cúp máy
Mà cô thì sao
Đến tận bây giờ mới xuất hiện
Còn bày dáng vẻ như "chưa từng xảy ra chuyện gì cả", hắn có thể không tức giận sao
Nhưng mà hết lần này tới lần khác cô căn bản không để tâm "dỗ dành", mình đã rất không có cốt khí hết giận rồi
"Anh cố ý chuẩn bị
"Ừ
Tinh Tuyệt cười
Sơ Tranh hơi chần chờ: "Em chưa từng đón sinh nhật
Vấn Tiên Lộ không có ai biết sinh nhật cô, cô cũng không muốn nói chuyện với những người khác về những chuyện này
Cho nên cô hoàn toàn không có cảm giác gì với ngày này
Tinh Tuyệt: "Nhưng anh muốn đón sinh nhật cùng Bảo Bảo, mỗi một năm sau này, anh đều muốn
"Mỗi một năm..
Tinh Tuyệt kiên định gật đầu: "Ừ, Bảo Bảo không muốn sao
Xung quanh vẫn đen kịt một màu, ngay cả chùm sáng kia cũng biến mất, chỉ còn lại bó hoa trong tay Tinh Tuyệt đang phát sáng
Trong ánh sáng trắng mông lung, Sơ Tranh nhìn về phía người đối diện
Cô hỏi: "Anh thật sự muốn ở bên cạnh em sao
Tinh Tuyệt gật đầu không chút do dự: "Đương nhiên
Sơ Tranh trầm mặc, hồi lâu sau mới nói: "Rất buồn tẻ
"Ở cùng Bảo Bảo sao lại buồn tẻ được
Tinh Tuyệt cười rất vui vẻ, "Chỉ cần ở cạnh em, mỗi một giây phút đều có ý nghĩa
Ánh sáng nhàn nhạt phản chiếu ra hào quang trong đôi mắt đen nhánh kia
Sơ Tranh giơ tay nhận lấy bó hoa đó: "Anh tự quyết định, về sau không được hối hận
"Tuyệt đối không hối hận
-
Trong phòng còn chuẩn bị rất nhiều thứ, Tinh Tuyệt kéo màn cửa ra, tất cả mọi thứ đều hiện ra trước mắt cô
Rất nhiều thứ đều chưa thấy bao giờ, nhìn cũng không giống như thứ sinh trưởng ở nơi đây
Tinh Tuyệt nói là lấy trong phòng thí nghiệm ra, bao gồm cả bó hoa mà cô đang cầm
Sơ Tranh: "..
Thật sự an toàn sao
Những vật này chỉ là xinh đẹp, không có tác dụng khác, rất an toàn
Nếu không thì Tinh Tuyệt không dám đưa cho Sơ Tranh
Tinh Tuyệt cũng không muốn tặng cho Sơ Tranh cái gì thực dụng, bởi vì cô có vẻ cũng không thiếu thứ gì cả
Vậy thì tặng cho cô những thứ xinh đẹp hiếm lạ đi
"Bảo Bảo..
"Ừ
"Muốn ban thưởng
Sơ Tranh nể tình hắn chuẩn bị hao tâm tổn trí như thế, phê chuẩn vụ ban thưởng này
Tinh Tuyệt đè Sơ Tranh trên tấm thủy tinh hôn, màn cửa màu trắng bên cạnh bay múa, trong không khí tỏa ra mùi thơm ngọt nhàn nhạt
Mây trắng nơi chân trời bay bay, thời gian giống như trôi chậm lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
-
Tinh Tuyệt từ chối đi làm, cũng làm một đống lửa trại trên bãi đất trống ở trang viên
Người tham dự: Tinh Tuyệt, Sơ Tranh, Hồ Thạc
Vì sao Hồ Thạc lại ở đây
Còn không phải nghe nói Tinh Tuyệt trốn việc, trợ lý lâm thời như hắn lập tức chạy tới bắt người hay sao
Tinh Tuyệt có chút bài xích những người khác, trợ lý trước đó đều bị hắn sa thải cả
Trợ lý không biết mình đã làm sai điều gì, ngày bị sa thải đã khóc như một đứa trẻ
Tinh Tuyệt mặt lạnh rất đáng sợ, trợ lý cũng không dám hỏi
Cuối cùng vẫn là Hồ Thạc sắp xếp công việc cho trợ lý lần nữa
Bây giờ Hồ Thạc là trợ lý thật luôn rồi
"Sơ Tranh tiểu thư, cô giúp tôi khuyên nhủ tiên sinh với
Cả thể xác lẫn tinh thần của Hồ Thạc đều mỏi mệt: "Bảo tiên sinh nghiêm túc đi làm được không
"Không
Sơ Tranh lạnh lùng từ chối
Hồ Thạc: "..
Nửa giờ sau, người tham dự có biến động ——
Tinh Tuyệt, Sơ Tranh, Hồ Thạc, ông cụ Tinh gia, quản gia, Tinh Sương
Ba người đằng sau là cùng đi, không biết tới làm gì..
Dù sao cuối cùng cũng gia nhập vào
Ông cụ Tinh gia vẫn là dáng vẻ hòa ái kia, nói chuyện với Tinh Tuyệt, cũng nhìn ra được là thật sự quan tâm hắn
Trước đó Sơ Tranh còn tưởng rằng ở Tinh gia Tinh Tuyệt là một "cô nhi", lúc này xem ra cả nhà này đều rất quan tâm đến vị thái tử gia này
"Sơ Tranh tiểu thư
Ông cụ đột nhiên gọi Sơ Tranh
Sơ Tranh đứng dậy đi qua, cũng không kiêng kị gì, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Tinh Tuyệt, giơ tay nắm chặt tay hắn: "Tinh lão gia
Ánh mắt ông cụ Tinh rơi vào trên đôi tay giao nhau của hai người: "Chắc Tiểu Diễn làm phiền cô nhiều rồi
Sơ Tranh sửng sốt một chút, một lát sau nói: "Không có, hắn rất hiểu chuyện
Ông cụ Tinh: "..
Sao lại có một loại cảm giác kỳ quái nhỉ
Tinh Sương ở bên cạnh mắt trợn trắng: "Cái từ hiểu chuyện này có thể xứng với anh tôi sao
Toàn bộ Tinh gia, người biết gây chuyện nhất không phải là hắn thì ai nữa
Cũng chỉ có khoảng thời gian này mất trí nhớ..
Ông cụ giơ tay ấn đầu Tinh Sương giống như ấn con gà: "Sơ Tranh tiểu thư sẽ không nói lung tung
Lời phản bác của Tinh Sương bị ép nuốt về
"Hai người tới làm gì vậy
Thái độ của Tinh Tuyệt không tính là lãnh đạm, nhưng cũng không tính là thân mật
"Ghé thăm cháu một chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông cụ cười ha hả: "Người một nhà chúng ta cũng đã lâu rồi không tụ tập với nhau
Tinh Tuyệt mím môi không nói, chuyên chú nắm ngón tay Sơ Tranh
Ông cụ đã tự quyết định, Tinh Tuyệt cơ bản không đáp lời, sắc mặt căng đến lãnh đạm
Tinh Sương từng thấy dáng vẻ của Tinh Tuyệt ở trước mặt Sơ Tranh, lúc này không nhịn được mắt trợn trắng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đối với người nhà mình thì lãnh đạm như vậy
Ngược lại nhìn con cọp cái kia lại cười giống như đóa hoa..
Tinh Sương đang oán thầm, đột nhiên đối đầu với ánh mắt Sơ Tranh
Tinh Sương bị dọa đến rụt cổ, chuyển đến sau lưng ông cụ Tinh, chỉ lộ ra nửa người
Tinh Sương làm đà điểu không bao lâu, lại nghiêng đầu nhìn qua
Sơ Tranh đứng dậy đi đến bên cạnh cái bàn, đang chậm rãi ăn
Tinh Sương đảo mắt một vòng, cọ tới
Tinh Sương không dám áp quá gần, trực tiếp chuyển đến đối diện cái bàn: "Này..
Chuyện tự sát khi trước cô có biết nội tình gì không
Chuyện này phía trên nói là do virus, nhưng những người như bọn họ có các mối quan hệ và tình báo của mình
Nhưng cũng không biết rõ ràng chi tiết
Tinh Sương có một loại trực giác, rằng cọp cái này chắc chắn biết
"Làm gì
"..
Tò mò, hỏi một chút
Nếu cô ta biết được thì không phải có thể lợi hại khoe khoang rồi sao
"Dựa vào cái gì mà phải nói cho cô biết
Tinh Sương ưỡn ngực: "Cô ở bên anh trai tôi, sau này tôi chính là em chồng của cô
Sơ Tranh: "..
Tinh Sương vì khí thế, lại ưỡn ngực lên
Như cong công kiêu ngạo xòe đuôi
"Trẻ con không nên hỏi những chuyện không nên hỏi
"..
Ai là trẻ con
Tinh Sương giận: "Tôi hai mươi hai rồi đấy?
"Ồ
Tinh Sương: "..
Cô ồ cái gì chứ
Cuối cùng Tinh Sương cũng không dám cứng với Sơ Tranh, không nghe ngóng được chuyện mình muốn biết, cũng chỉ đành xám xịt chạy đi tìm Hồ Thạc
Hồ Thạc: "..
Hôm nay hắn không nên tới đây mà
Hồ Thạc cũng tò mò: "Nhị tiểu thư, hôm nay ngài và ông cụ tới làm gì vậy
"Thăm anh ấy chứ làm gì
Tinh Sương cầm một xâu thịt nướng cắn một cái, lại đưa tới: "Hơi nhạt, thêm chút muối
Hồ Thạc chịu mệt nhọc thêm muối: "Thăm tiên sinh
"Đi ngang qua nha, vừa cùng ông nội ra ngoài, đi ngang qua nhìn bên này thấy mấy người ở trên bãi cỏ, cho nên mới vào
Hồ Thạc: "..
Thật sự đi ngang qua à
-
Sơ Tranh vẫn cảm thấy ông cụ Tinh sẽ có tiết mục giơ gậy đánh uyên ương, nhưng mà hai lần gặp gỡ, ông cụ này đều chưa từng đề cập đến chuyện này
Giống như rất yên tâm khi đứa cháu trai mất trí nhớ của mình ở bên cô vậy
Sơ Tranh đoán không ra suy nghĩ của ông cụ này
Trên tiệc lửa trại này, trừ Tinh Tuyệt ra, thì những người khác cũng coi như rất vui vẻ
Tinh Tuyệt chỉ muốn chơi với một mình Sơ Tranh, ai biết nửa đường lại có nhiều người giết đến như vậy
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.