Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 2557: Vấn tiên hoàng tuyền




Chương 2557: Vấn tiên hoàng tuyền (135)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
Đại ca nơm nớp lo sợ dẫn Sơ Tranh đi lên phía trước, chỗ này đã ra khỏi khu chủ thành của Kinh Nam thành, nằm ở vùng gần ngoại thành
Mảng lớn rừng trúc, hình thành biển trúc xanh bát ngát
Lúc này Sơ Tranh đang đi trên con đường nhỏ trải ra trong rừng trúc, hai bên rơi đầy lá trúc khô héo
"Ở ngay phía trước..
Đại ca chỉ vào nhà trúc mơ hồ có thể thấy được phía trước
Bên ngoài nhà trúc dùng hàng rào trúc vây lại, hoàn cảnh như vậy, giống như đi nhầm thời đại
Cửa của nhà trúc đóng chặt, Đại ca vừa định gõ cửa, Sơ Tranh đã nhấc chân đạp xuống
Cửa trúc theo tiếng mà rơi xuống, đập xuống mặt đất, trong không khí bay đầy bụi đất
Đại ca: "..
Đại ca nuốt nước bọt, sợ hãi rụt lại bên cạnh
Trong nhà trúc không có ai, thậm chí không có quá nhiều đồ vật, căn bản không giống như có người ở lại
"Người đâu
Đại ca bị hơi lạnh phát ra trên người Sơ Tranh dọa đến run chân, quỳ phịch xuống đất
"Bình thường chúng tôi đều gặp Vinh gia ở đây, những chuyện khác tôi thật sự không biết
Sơ Tranh nhìn người kia, cảm thấy gã không giống như đang nói dối
Vinh gia kia chắc chỉ xem nơi này như nơi gặp mặt, không ở chỗ này
Sơ Tranh lại ngó ngó quyển sổ trong tay, đầu ngón tay gõ gõ trên quyển sổ
Sơ Tranh nhìn về phía Đại ca, lạnh lùng nói: "Anh làm theo lời tôi nói, tôi sẽ giữ lại cho anh một mạng
"..
Luôn cảm thấy cô càng thích hợp làm nhân vật phản diện hơn
Giọng điệu này, khí thế này, gã tính là gì chứ
-
Người cần tìm lần này không phiền phức như Giang Vân Lý, Sơ Tranh rất nhanh đã nhìn thấy Vinh gia..
Ừm..
Sơ Tranh không quá chắc chắn đây có phải là người hay không
Trên người ông ta lại có khí tức của sinh vật không biết
Nhưng rất yếu ớt, cũng không bị sống nhờ
Vinh gia nhìn còn già hơn cả ông cụ Tinh gia nhiều, tóc hoa râm, gần như sắp rụng sạch, lác đác lưa thưa lộ ra da đầu
Cực kỳ giống bà đồng..
Ông đồng trong rừng rậm
"Lấy được đồ chưa
Vinh gia chống gậy, giọng rất là khàn
"Lấy được rồi lấy được rồi
Đại ca nơm nớp lo sợ lấy quyển sổ kia ra: "Vinh gia ngài xem, là cái này sao
Vinh gia gần như là cướp lấy, túm lấy nó điên cuồng lật ra, tròng mắt cũng trừng đến sắp rớt ra ngoài, quả thật có hơi dọa người
Đại ca vù vù đổ mồ hôi lạnh, động cũng không dám động
Vinh gia lật hết cả quyển sổ, ông ta giống như nhìn hiểu nội dung trên quyển sổ
Đáy mắt lộ ra vui sướng điên cuồng
"Tôi biết ngay mà..
"Ha ha ha ha!!
Vinh gia đột nhiên cười như điên, Sơ Tranh cũng lo ông ta cười đến ngoẻo luôn
Cũng may Vinh gia nhìn như lúc nào cũng có thể treo, nhưng thân thể vẫn còn rất tốt
Sơ Tranh bóp cổ tay, đi từ chỗ tối ra
Bên kia Vinh gia đang vỗ bả vai Đại ca: "Cậu làm rất tốt, lát nữa nhất định sẽ thưởng lớn cho cậu
Đại ca nở nụ cười miễn cưỡng: "Cảm ơn Vinh gia
Lát nữa chỉ sợ không còn ông nữa đâu ông ơi
Vinh gia cầm quyển sổ chuẩn bị rời đi, vừa quay đầu thì đã nhìn thấy người đứng ở bên kia
Biểu cảm trên mặt Vinh gia lập tức cứng đờ
"Là cô..
"Ông biết tôi
Sơ Tranh rất chắc chắn mình không biết người xấu như vậy
"..
Vinh gia quay đầu nhìn Đại ca, thần sắc dữ tợn: "Mày dám dẫn cô ta đến
"Vinh gia, tôi thân bất do kỷ mà!
Đại ca sụp đổ kêu la: "Cô ta uy hiếp tôi!
Vì sao đều uy hiếp tôi chứ
Vinh gia: "..
"Ông..
Sơ Tranh vừa nói được một chữ, Vinh gia đột nhiên túm Đại ca qua, đẩy gã về phía Sơ Tranh, sau đó nhanh chóng chạy
Sơ Tranh ngơ ngác
Không phải
Một lão già như ông, sao mà chạy nhanh thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tốc độ kia, quả thật có thể dùng nhanh đến không thấy bóng dáng để hình dung
Lợi hại lợi hại
Quán quân của nhóm cụ già chạy nhanh mà!
-
Vấn Tiên Lộ
Chuyện sinh vật không biết đã có một kết thúc, lúc này Vấn Tiên Lộ đã mở cửa kinh doanh, khôi phục náo nhiệt ngày xưa
Sơ Tranh kéo một người đi từ bên ngoài vào
Có người tiến lên khuyên can: "Sơ Tranh tiểu thư, đang giờ làm ăn mà, ngài kéo thi thể tới làm gì, dọa sợ hết khách rồi kìa
Sơ Tranh: "..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sơ Tranh hảo tâm giao "thi thể" cho đối phương, bảo hắn đưa đến chỗ Liễu Trọng
"..
Khi Vinh gia bị đưa qua thì đã ngất, Liễu Trọng trực tiếp nhốt người xuống phía dưới
Sơ Tranh vừa nói chuyện với Tinh Tuyệt xong, Dạ Nguyệt Lê đong đưa cây quạt tới: "Sơ Tranh tiểu thư, tôi phát hiện ra một chuyện rất thú vị, ngài có muốn nghe không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi Vinh gia bị đưa xuống, Dạ Nguyệt Lê đang ở phía dưới làm kiểm tra cho Tinh Kiều
Nghe Liễu Trọng nói người kia không thích hợp, cho nên đã thuận tay kiểm tra cho ông ta một chút
Ai biết vị này lại có thể trùng khớp với Lục Phong Trạch
Ông ta và Lục Phong Trạch có quan hệ máu mủ
Sơ Tranh: "..
-
Bởi vì Sơ Tranh không nói xử trí Lục Phong Trạch như thế nào, cho nên vẫn bị giam ở đó
Hắn ta giống như đã quen thuộc, ở bên trong đợi đến rất nhàn nhã
"Lục Phong Trạch
Lục Phong Trạch ngừng chân đang rung một cách rất có quy luật, hắn ta ngẩng đầu nhìn về phía người bên ngoài ánh sáng trắng
"Ai..
Tôi còn tưởng mấy người quên tôi rồi chứ
Lục Phong Trạch ngồi dậy: "Thế nào, nghĩ xong nên xử lý tôi như thế nào rồi hả
Dù sao bây giờ ở bên ngoài hắn ta đã là trạng thái tử vong, người nơi này muốn xử trí hắn ta như thế nào cũng được
"Tôi đến để nói cho anh biết một tin tức tốt
"..
Tin tức tốt
Đối với hắn ta mà nói, thì có thể có tin tức tốt gì được
"Tôi giúp anh tìm được một người thân
"..
Lục Phong Trạch đột nhiên đứng lên, trầm giọng nói: "Các người đã đồng ý yêu cầu lúc đầu của tôi, không động đến em gái tôi mà!
"Anh nghĩ nhiều rồi, tôi không nhàm chán như vậy
"..
Không phải em gái hắn ta
Lục Phong Trạch lui lại một bước: "Trừ em gái ra thì tôi không còn người thân nào khác
"Ồ, bây giờ anh có
Lục Phong Trạch: "..
Mấy người còn có loại nghiệp vụ này
Từ nhỏ Lục Phong Trạch và em gái đã sống nương tựa lẫn nhau, hắn ta không biết cha mẹ là ai, cũng chưa từng gặp người thân nào cả
Đột nhiên trông thấy một người nhìn rất kỳ quái, hắn ta biểu thị..
Không biết
Nhưng đối chiếu DNA biểu hiện, bọn họ quả thật có quan hệ huyết thống
Vinh gia còn chưa tỉnh lại, bị đơn độc nhốt vào trong một căn phòng
Lúc này Lục Phong Trạch đứng ở bên ngoài, sau khi nhìn mấy lần thì hỏi Sơ Tranh: "Không phải cô nói nếu tôi rời khỏi vòng sáng kia thì sẽ chết sao
Sơ Tranh: "Tôi từng nói
Lục Phong Trạch: "..
Cẩu nam nữ lừa mình
Sơ Tranh cũng không tính là lừa hắn ta, hắn ta ra ngoài thì thật sự sẽ chết, nhưng không phải là ra khỏi vòng sáng màu trắng kia
"Anh thật sự không biết ông ta
"Không biết
Vinh gia tỉnh lại vào ngay lúc này
Ông ta không mò ra được mình đang ở đâu, đầu tiên là quan sát xung quanh, dường như đang thích ứng với ánh sáng
Rõ ràng ánh sáng không mãnh liệt, nhưng Vinh gia thích ứng thêm vài phút, mới nhìn ra phía bên ngoài thủy tinh
Đầu tiên là nhìn Sơ Tranh, vẻ mặt lộ vẻ cổ quái
Sau đó ánh mắt rơi vào người Lục Phong Trạch, trong con ngươi đục ngầu lộ ra sự kinh ngạc và kinh hỉ
Nhưng cảm xúc này rất nhanh bị ông ta đè xuống
Vinh gia đứng lên, sửa sang lại quần áo dúm dó, rất là trấn định hỏi: "Đây là nơi nào
Giọng nói xuyên qua thủy tinh truyền tới có hơi sai lệch, càng thêm khó nghe
Sơ Tranh không trả lời ông ta, trực tiếp tung ra một câu: "Tôi cho ông một người thân, ông có vui không
Vinh gia: "..
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.