Chương 2570: Phiên ngoại 1: Năm tháng vì mời (2)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
Người đàn bà không chịu bồi thường tiền, Sơ Tranh báo cảnh sát ngay tại chỗ
Cưỡng ép xông vào nhà người khác, đập phá làm hư hao vật phẩm, chờ cảnh sát
tới thì cũng không phải là chuyện bồi thường tiền thôi đâu
Người đàn bà chẳng được học hành gì nhiều, lại ở trong thôn cả một đời, chưa
từng ra ngoài nhìn đời, ngang ngược cả một đời, không hiểu những chuyện
này, không nghe lời trưởng thôn khuyên can, nghênh ngang rời đi
Sơ Tranh cũng không ngăn cản mụ ta, trực tiếp báo cảnh sát
Chờ người tới cửa điều tra, người đàn bà mới đần cả ra
Mụ ta làm sao mà nghĩ tới chuyện lại nghiêm trọng như vậy, bình thường
người trong thôn xóm cãi nhau, không phải cũng có tiết mục xông vào nhà
người khác đánh sao
Sơ Tranh không chấp nhận hoà giải, nhất định phải đi theo quy trình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người đàn bà hùng hùng hổ hổ bị mang đi điều tra
-
Chuyện này rất nhanh đã truyền khắp cả thôn, thôn dân trước đó nhìn thấy
nguyên chủ thì chỉ chỉ trỏ trỏ, bây giờ nhìn thấy Sơ Tranh cũng không
dám trêu chọc nữa
Sơ Tranh tìm người giúp mình quét sân, cô chuyển cái ghế ra, ngồi ở bên ngoài sân
Chim hót hoa nở, khắp nơi tươi mát, không có sự ồn ào náo động của thành phố, làn gió cũng ôn hòa dịu nhẹ
Thời gian này..
Thật sự rất là sảng khoái
Thôn Bạch Hà kinh doanh du lịch, cho nên trên mạng gì cũng có, trừ không thể dạo phố
Sơ Tranh cũng không đi dạo phố, chỉ thích nằm ườn ra
Trò chơi Phồn Tinh chính là bạn có thể thể nghiệm bất cứ người nào, bất cứ nhân vật gì mà bạn muốn trở thành
Dù là hưởng thụ cuộc sống hay là dốc lòng phấn đấu, hoặc là đánh quái thăng cấp, hay là yêu đương, đều có thể thỏa mãn
Chỉ có nhân vật mà bạn không nghĩ tới, chứ không có nhân vật mà bạn không được trải nghiệm
Sơ Tranh nhàn nhã đến chạng vạng tối, ngẫu nhiên có thể trông thấy du khách
Người đến nơi này chính là để hưởng thụ cảnh đẹp của đồng ruộng tự nhiên, thoát đi sự vồn vã của thành phố náo nhiệt
Cặp tình nhân giơ máy ảnh chụp ảnh, một nhà ba người vui cười, thanh niên một thân một mình..
Sơ Tranh chuẩn bị đi vào, vừa nghiêng đầu thì nhìn thấy ở căn nhà cách cô không xa, có chiếc xe ba bánh ngừng lại
Một thiếu niên đang phí sức lấy rương hành lý xuống
Sơ Tranh không hiểu thấu có một loại trực giác..
Thiếu niên để rương hành lý dưới đất, đưa tiền cho sư phụ xe ba bánh, sau đó ngẩng đầu lên
Vừa vặn đối đầu với ánh mắt Sơ Tranh
Hắn chỉ nhìn một giây rồi dời ánh mắt, xách rương hành lý đi vào căn nhà
chỉ có một tầng, nhìn cũ nát rách rưới, giống như nhà trệt sắp bị tháo
dỡ
Sơ Tranh: "..
Sơ Tranh: "??
Có ý gì
Không biết mình sao
Đúng lúc người quét dọn nhà cho cô đi ra, Sơ Tranh thuận miệng hỏi: "Người ở nhà bên kia là ai
"Bên kia không có người ở nha
Người kia trả lời: "Cũng đã hơn mười năm rồi không có người ở
"..
Vậy người vừa rồi cô nhìn thấy là ma à
Dựa theo thôn dân nói, thì nhà ấy phát tài nên đã sớm dọn đi rồi
Hơn mười năm rồi chưa từng trở lại, nghe nói ở bên ngoài sống rất là tốt
Sơ Tranh trả tiền cho thôn dân, lúc ra ngoài ăn cơm, thuận tiện đi bộ xem một vòng
Trong phòng không có ánh sáng, Sơ Tranh cũng không chắc lúc ấy có phải mình xuất hiện ảo giác không
Nhưng mà làm sao có thể
Đại lão sao lại nhìn lầm được
Sơ Tranh trực tiếp đi qua, gõ gõ cánh cửa nhìn cũ nát như chỉ cần hơi dùng sức là sẽ sập xuống
Trong phòng có âm thanh, tiếng bước chân từ xa mà đến gần, tiếp đó cửa bị người ta kéo ra
Thiếu niên đứng trong bóng đêm, có chút cảnh giác nhìn cô
"Cô có chuyện gì không
"..
Chuyện gì xảy ra!
Sơ Tranh ngờ vực: "Anh không biết em
Cô cũng có thể nhận ra người đến, sao vật nhỏ lại không nhận ra
Phản ứng này..
Thiếu niên quan sát cô một hồi: "Tôi nên biết cô sao
Sơ Tranh: "..
Không phải lại bị cái BUG gì chứ
Hay là trực giác của mình sai rồi
Sơ Tranh cảm thấy trực giác xảy ra vấn đề là rất không có khả năng
Vậy chắc chắn là BUG
Sơ Tranh có chút hoảng
"Tôi ở cách vách nhà anh
Sơ Tranh trấn định chỉ vào biệt thự khí phách sát vách, "Nơi này chắc hẳn đã lâu rồi không có người ở, anh mới chuyển
về
Thiếu niên nhìn theo phương hướng cô chỉ một chút, lại thu tầm mắt lại, "ừ" một tiếng
"Chào cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Anh tên gì
"Mông Trần
"Minh Châu Mông Trần*
(*Minh Châu Mông Trần: Ngọc quý phủ đầy bụi trần, biểu thị vật rơi vào tay kẻ không biết sử dụng.)
"Ừ
Thiếu niên không nói nhiều, Sơ Tranh hỏi một câu thì đáp một câu, không có bất cứ câu gì cần hỏi cô
Sơ Tranh thấy hắn không muốn trò chuyện lắm, nói: "Vậy anh có việc gì thì có thể tìm tôi
"..
Ừ, cảm ơn
Thiếu niên nói cảm ơn, đóng cửa lại ngay trước mặt cô
Sơ Tranh: "..
X
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tình huống thế nào đây
Sơ Tranh đi đến chỗ cô ăn cơm gọi một phần đồ ăn đóng gói lại, xách về, gõ cửa nhà Mông Trần
"Mua cơm cho anh, chắc là còn chưa ăn nhỉ
Mông Trần xác thực chưa ăn, hơn nữa cũng hơi đói
Cho nên hắn không từ chối Sơ Tranh
Nhưng cũng không nói nhiều với cô
-
Ngày hôm sau người trong thôn đều biết Mông Trần trở về
Họ nhiều nhất trong thôn Bạch Hà chính là Hà và Mông, khi nhà Mông Trần chuyển đi thì phải gọi là rất vinh quang
Người trong thôn hâm mộ muốn xỉu
Nhưng mà sau khi nhà này rời khỏi đây thì không hề liên lạc với đồng hương nữa, hiển nhiên là ghét bỏ bọn họ
Ai mà ngờ được mười mấy năm sau, người trở về chỉ còn lại một thiếu niên nghèo túng tuổi không lớn lắm
"Phá sản rồi
"Thật hay giả thế
"Con gái tôi xem trên mạng, nghe bảo cha mẹ nó đều nhảy lầu tự sát rồi
"Khó trách lại đột nhiên trở về..
"Còn không phải sao, lúc trước khi ra đi thì ra vẻ dữ lắm, bây giờ nhìn xem, còn không phải vẫn rơi vào kết cục này à
"Nhưng thằng bé kia đẹp trai nhỉ, giống mẹ nó thế
Công ty của cha mẹ Mông Trần phá sản, bị người ta ép trả nợ, cùng đường mạt lộ, nên hai vợ chồng một trước một sau tự sát
Mông Trần không có chỗ ở, trên người cũng không có tiền
Nhớ tới cha mẹ còn có nhà ở quê, cho nên đành về đây
Nghị luận bên ngoài hình như Mông Trần vẫn chưa biết
Khi Sơ Tranh đi qua thì hắn đang dọn dẹp nhà
Sơ Tranh gõ cửa, thiếu niên đứng dậy, giơ tay lau mồ hôi trên trán
"Anh ăn sáng chưa
Mông Trần lắc đầu
"Vậy cùng ăn đi
"Không..
Sơ Tranh xách bữa sáng đi vào bên trong, Mông Trần còn chua kịp nói ra chữ "không", trừng mắt nhìn cô, đại khái là không rõ tại sao cô có thể tự
đi vào được
Trong phòng bẩn hơn Sơ Tranh nghĩ rất nhiều
Mười mấy năm không ở, không sập cũng coi như nó kiên cường lắm rồi
Trong phòng có một cái bàn sạch sẽ, có lẽ là Mông Trần dọn dẹp ra trước
Sơ Tranh đặt bữa sáng xuống
"Tới đây
"..
Mông Trần đi đến bên bàn
Trên người hắn có sự thanh nhã và quý khí của một đứa con nhà giàu thành phố
Có thể là đả kích quá lớn, lúc này nhìn rất là suy sút
"Ngồi xuống
Mông Trần ngồi xuống, nhận lấy bộ đồ ăn Sơ Tranh đưa qua
Đồ ăn sáng Sơ Tranh mua ở trong nhà nghỉ, dù sao cũng để bán cho khách ăn, cho nên vẻ ngoài và hương vị đều được
Mông Trần nhai kỹ nuốt chậm, giáo dưỡng rất tốt
"Chỗ này bị gì vậy
Mông Trần nhìn Sơ Tranh một chút, lại giơ tay sờ vị trí Sơ Tranh chỉ, sờ được một cục u lên rất nhỏ
"Muỗi chích
Trong thôn cực nhiều muỗi, hôm qua Mông Trần không ngủ được tí nào, toàn lo đập muỗi
Sơ Tranh phát hiện trên cổ và cánh tay Mông Trần có không ít điểm đỏ
Cô đột nhiên đứng dậy rời đi, Mông Trần mờ mịt nhìn sang, người đã ra khỏi cửa
"..
*
Có lẽ sẽ viết chút chuyện thường ngày ngọt ngào nha, hì hì hì..
Ném vé tháng đi nèoooo ~
***
Halo
Đã hơn một tháng rồi Nhiên không cập nhật truyện, vốn tưởng mọi người quên luôn tui rồi đấy
Vốn dĩ Nhiên đã hứa sẽ edit tiếp ngoại truyện, nhưng mà khoảng thời gian
cuối năm này thật sự quá bận rộn, ngày ngày tăng ca, deadline dí cho tơi tả:(
Đến 29 Nhiên mới được nghỉ tết
Cho nên là có thể đăng truyện hay không và có thể đi được tới đâu thì Nhiên không dám hứa trước
Mọi chuyện cứ tùy duyên thôi haaa
------oOo------