Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 2573: Phiên ngoại 1: Năm tháng vì mời




Chương 2573: Phiên ngoại 1: Năm tháng vì mời (5)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
Khi trưởng thôn chạy
tới hiện trường, thì Sơ Tranh đã dẫn Mông Trần đi rồi, chỉ còn lại bọn
người Hà Lộ Sinh kêu rên và đám người xem náo nhiệt
Đám nhãi ranh Hà Lộ Sinh này, bình thường làm bừa ở trong thôn không ít
Lúc này mọi người chỉ xem náo nhiệt mà thôi
"Chuyện gì thế
"Bọn nó chặn thằng nhóc Mông gia trước, hình như còn đánh thằng bé
Có thôn dân biết nguyên nhân của chuyện nói: "Kết quả con bé họ Sơ kia đến, sau đó thì thế đấy
"..
Cho nên bị đánh, chính là tự tìm đấy chứ
-
Sơ Tranh mang Mông Trần trở về, tìm hộp thuốc y tế ra, ấn lấy hắn mà bôi thuốc
"Chưa từng đánh nhau bao giờ
Mông Trần lắc đầu
"Vậy anh không biết chạy à
Đứng đấy chịu đánh, anh là heo sao
"..
Chạy không nổi
Có thể là vì ngại ngùng, Mông Trần chôn đầu xuống thấp hơn
Bọn người Hà Lộ Sinh đều lớn lên trong thôn, bình thường cũng giúp đỡ trong nhà làm không ít việc
Nói về sức lực và tốc độ, một tiểu thiếu gia được nuông chiều từ bé như Mông Trần sao mà so sánh được
Sơ Tranh liếc hắn một cái, nuốt mấy lời không được thân thiện lắm về
"Đau không
"..
Không sao
Mông Trần nhếch môi, khi chỗ rách da bị cồn i-ốt sát qua thì hơi nhói nhói
Sơ Tranh rất là lạnh lùng nói: "Vậy kiên nhẫn một chút
"Ừ
Sơ Tranh bên này vừa thoa thuốc tốt nhất cho Mông Trần xong, bên kia mẹ của Hà Lộ Sinh đã dẫn người tìm tới cửa
Sơ Tranh bảo Mông Trần ở yên đừng đi ra ngoài, một mình cô ra ngoài
Bà Hà dắt theo Hà Lộ Sinh, đẩy lên phía trước: "Là mày đánh Lộ Sinh nhà tao
"Mẹ, mẹ làm gì thế!
Hà Lộ Sinh muốn đi, bị bà Hà túm rất chặt
"Mẹ làm gì à, mày bị người ta đánh thành thế này, mẹ đang đòi lại công đạo cho mày chứ làm gì
Hà Lộ Sinh thấy người vây xem càng ngày càng nhiều, sắc mặt khó coi
Bà Hà không cho Hà Lộ Sinh cơ hội tránh thoát, kêu gào với Sơ Tranh: "Mày nói đi, có phải mày đánh con trai tao không
"Phải thì thế nào
Khi cô động thủ thì có không ít thôn dân nhìn thấy, không tiện chống chế
"Thế nào à
Mày xem mày đánh nó thành thế nào rồi
Mày dựa vào cái gì mà
đánh người hả
Đại khái là đặc sắc của nơi này, giọng của bà Hà cũng
rất lớn
"Con bà đánh người của tôi trước, tôi chỉ đánh lại mà thôi, có vấn đề gì
"Chỉ cho phép con bà đánh người
Không cho phép người khác đánh trả à
Con bà có thân phận gì
Hoàng đế sao
Bà Hà: "Con ranh con này miệng lưỡi bén nhọn gớm, mày đánh người còn lý luận à
Sơ Tranh: "Con của bà đánh người thì có lý chắc
Bà Hà: "Tao không đến để tranh luận với mày về chuyện này, mày đánh con
trai tao thành thế này, bồi thường tiền, bồi thường tiền thuốc men đi!
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây mới là mục đích thật sự của bà Hà
Sơ Tranh cũng không tranh luận với bà ta, dù bận vẫn ung dung hỏi: "Bà muốn bao nhiêu
Bà Hà sửng sốt một chút, duỗi hai ngón tay ra: "Hai mươi ngàn
"Hai mươi ngàn
Bà Hà nhìn Hà Lộ Sinh một chút, sửa lời: "Năm mươi ngàn
Ngôi biệt thự này còn đẹp hơn những nhà bọn họ thấy trên trấn nhiều, nghe nói rất đáng tiền
Sơ Tranh nắm chắc mức độ xuống tay của mình, cô gật đầu: "Được thôi, nhưng vết thương trên người con trai bà không đáng cái giá này, bà muốn cũng
được, để tôi đánh con bà tới giá trị năm mươi ngàn tiền thuốc men, thì
tôi sẽ cho bà số tiền đó
Bà Hà: "..
Hà Lộ Sinh: "..
Đám người: "..
"Thế nào, rất có lời đứng không
Sơ Tranh khoanh tay trước ngực đứng trong
cổng, ánh mắt lạnh băng, "Chỉ cần chịu đánh một chút là có được năm mươi ngàn rồi
Sắc mặt Hà Lộ Sinh càng khó coi hơn
Chỉ chuyện mình đánh không thắng cô gái mình thích là đã rất mất mặt rồi
Bây giờ còn thêm một màn thế này
Sau này hắn ta không cần lăn lộn trong thôn này nữa
Bà Hà nổi trận lôi đình: "Mẹ gì, đây là tiền thuốc men mày phải bồi thường cho con trai tao, gọi là gì nhỉ..
Gì mà phí tổn thất
Mày nhất định
phải bồi thường
"Bà đi kiện tôi đi
Sơ Tranh không sợ chút nào, "Xem xem cuối cùng phán tôi bồi thường cho bà bao nhiêu
Hà Lộ Sinh nhìn có vẻ rất nghiêm trọng, nhưng đi kiểm tra thì đến mức độ vết thương nhẹ cũng không đủ
Hơn nữa bọn họ còn đánh người trước
Cuối cùng người ăn thiệt là ai thì còn chưa biết
"Mẹ có thấy phiền không!
Thả con ra
Hà Lộ Sinh hất bà Hà ra, vọt thẳng ra khỏi đám người chạy mất
"Hà Lộ Sinh
Bà Hà quát to một tiếng
Hà Lộ Sinh chạy rất nhanh, đảo mắt đã biến mất tăm, để lại thôn dân mặt đầy hóng hớt
Bà Hà quay đầu chỉ vào Sơ Tranh: "Mày chờ đó cho tao
Nói xong rồi chạy đuổi theo Hà Lộ Sinh
Bà Hà và Hà Lộ Sinh vừa đi, thôn dân vây xem cũng dần dần tản ra
-
Sau khi Hà Lộ Sinh chạy đi thì không thấy về thôn nữa, bà Hà muốn tìm Sơ Tranh đòi tiền thuốc men
Sơ Tranh chỉ nói một câu, có bản lĩnh thì đi kiện cô đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xem cuối cùng là cô bồi thường tiền, hay là con bà ta bị bắt
Bà Hà cũng chẳng được học hành gì nhiều, đâu có hiểu gì những chuyện ấy
Hơn nữa chuyện này vốn là do Hà Lộ Sinh làm sai trước, cuối cùng bà Hà
cũng chỉ kêu gào la lối, chứ cũng chẳng chiếm được chút hời nào
Chuyện này trở thành đề tài nói chuyện sau buổi trà dư tửu hậu của người trong làng
Bà Hà nghe thấy mấy lần, xém chút thì đánh nhau với người ta
-
Chuyện trong thôn đều không liên quan gì đến Sơ Tranh, cô đang dẫn Mông Trần đi leo núi
Ngọn núi này ở ngay kề bên làng, trước kia là núi hoang, mấy năm trước ở
trên núi trồng cây ăn quả, du khách có đôi khi sẽ đến leo núi
Thể lực của Mông Trần không tốt lắm, đi một đoạn đường thôi mà đã thở hồng hộc
"Tôi muốn nghỉ ngơi một lát
Mông Trần gọi Sơ Tranh đã đi ra thật xa lại
Sơ Tranh trở lại, nhìn hắn vài lần: "Thể lực của anh quá kém
Mông Trần: "..
Trước kia hắn đi về đều có xe đón xe đưa, cho dù ra ngoài chơi thì cũng không cần tiêu hao nhiều thể lực như vậy
Sơ Tranh: "Sau này chăm chỉ rèn luyện đi
Mông Trần rất ngại: "Ừ, tôi hiểu rồi
Sơ Tranh đưa nước cho hắn
"Cảm ơn
Mông Trần vặn ra uống hai ngụm, "Tại sao chúng ta lại tới đây leo núi
"Dẫn anh ra ngoài chơi một chút
Cảm xúc của Mông Trần vẫn luôn không tốt đẹp gì, Sơ Tranh muốn dỗ cũng dỗ không nổi, cũng chỉ có thể dẫn hắn ra ngoài chơi
"Anh cả ngày buồn bực trong nhà cũng không tốt lắm
Mông Trần nhìn xuống dưới núi, mờ mịt nói: "Tôi cũng không biết mình muốn làm gì
"Anh không muốn tiếp tục đi học sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đi học
Thật ra thành tích của Mông Trần rất tốt, nhưng tới gần kỳ thi đại học thì trong nhà xảy ra chuyện, nên hắn không tham gia thi được
Trên người hắn cũng không nhiều tiền, còn đi học thế nào được
Cho nên Mông Trần lắc đầu
Mông Trần nghĩ một hồi: "Tôi định mấy ngày nữa đi lên trấn xem sao, tìm xem có việc làm không
Lúc trước hắn còn nói sẽ trả tiền thuê nhà, bây giờ không làm gì cả thì lấy gì ra mà trả tiền thuê nhà
"Tôi có thể tài trợ cho anh đi học
Sơ Tranh nói: "Nếu như anh muốn
Mông Trần sững sờ, quay đầu nhìn cô, "Tôi và cô chỉ là bèo nước gặp nhau, vì sao cô lại giúp tôi như vậy
Sơ Tranh sờ đầu hắn, "Bởi vì là anh mà
"??
Mông Trần không hiểu lắm
Sơ Tranh rút nước trong tay hắn đi, trực tiếp uống một ngụm, nói: "Tiếp tục đi thôi
"Nước đó..
Hắn từng uống rồi
Mông Trần nhìn bóng lưng Sơ Tranh, đáy lòng hơi loạn, một hồi lâu sau mới đi theo
Đáy lòng rối bời, chất chứa tâm sự, nên ngược lại không chú ý tới quá trình leo núi, cho nên đến tận đỉnh núi mà Mông Trần cũng không cảm thấy quá
mệt mỏi
Không khí trên đỉnh núi còn tốt hơn, hít một hơi là toàn ngửi được hương vị của thiên nhiên
Ở nơi như thế này, giống như có thể làm cho người ta thả lỏng, bình tĩnh trở lại
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.