Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 2580: Năm Tháng Vì Mời




Chương 2580: Năm Tháng Vì Mời (12)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit: Sa
===============
Mông Trần mang bó Nguyệt Quý kia về cắm
Sơ Tranh thấy hắn thích như vậy, cách mỗi mấy ngày sẽ tặng hắn một bó
Lúc đầu Mông Trần còn cho là cô ngắt từ cánh đồng hoa, kết quả về sau đi xem, hoa trong đồng vẫn còn nguyên vẹn, không giống bị người trắng trợn bứt đi lắm
Cũng không biết cô lấy đâu ra
Có Mông Trần chăm sóc, cánh đồng hoa Nguyệt Quý càng tươi tốt, nở ra một mảnh muôn hồng nghìn tía
Người trong thôn có đôi khi sẽ qua hái hoa
Nếu như chỉ hái đóa, Sơ Tranh bình thường cũng không nói cái gì, nhưng nếu là tham lam hái nhiều..
vậy thì toang.:)
Sơ Tranh nhất định sẽ đến dạy dỗ cho người ta không dám đến cánh đồng hoa bên kia nữa luôn
Tiếng 'dữ' của Sơ Tranh đồn xa, cả chuyện Mông Trần ở trong nhà cô cũng không có người dám nghị luận
Đồng thời, Sơ Tranh livestream cũng đã có ít hiệu quả, lại có người tìm tới cửa muốn hợp tác
Sơ Tranh không có hứng thú gì với chuyện hợp tác, trực tiếp cự tuyệt
"Cái này ăn ngon ghê
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mông Trần ôm một túi đặc sản nếm thử
"Anh thích
Mông Trần gật đầu: "Mùi vị không tệ
Đối phương rất có mắt nhìn, lập tức cùng Mông Trần đáp lời, "Đây là đặc sản của chúng tôi, tuyệt đối thuần thiên nhiên, bên ngoài căn bản không có, ngài lại nếm thử cái này xem, đây cũng là đặc sản của chúng tôi
"À..
Mông Trần bị đối phương đột nhiên nhiệt tình làm cho có chút luống cuống
"Anh thích cái nào
Mông Trần không quá ưa thích những cái khác, hắn chỉ thích ăn món lúc đầu
Cho nên Sơ Tranh lưu lại thứ Mông Trần thích, tỏ vẻ sẽ giúp người ta livestream quảng cáo
Mông Trần tiễn người xong, trở về lại gặp Sơ Tranh đang cầm đồ ăn, một lát sau lại có vẻ rất ghét bỏ buông xuống
Mông Trần đi qua: "Không..
Không phải cô đã cự tuyệt sao
Sao lại đáp ứng
"Anh không hiểu
Mông Trần: "..
Mông Trần nuốt một ngụm nước bọt, hắn cảm thấy hình như có hiểu, lại cảm thấy không hiểu bao nhiêu
"Tôi..
Tôi lên lầu thu quần áo
Mông Trần vội chuồn
Sơ Tranh đi theo hắn lên lầu, chặn người lại trong góc sân thượng, đè hắn dưới thân
Chân trời đầy hào quang, ánh sáng vàng cam bao trùm mặt đất
Sau lưng thiếu niên chống lên mặt tường bị hun nóng, con ngươi hơi khép lại, chiếu vào trong mắt là hào quang trải dài vô biên vô tận
-
Mông Trần ôm quần áo xuống chạy biến, giống như đằng sau có quái vật ăn thịt người không bằng
Trở lại phòng của mình, Mông Trần bỏ quần áo xuống vội quạt gió
Mông Trần không dám ra ngoài, đến tối mới xuống lầu ăn cơm
Sơ Tranh đang mở gói đồ ăn, mặc dù mỗi ngày đều là đồ không giống nhau, nhưng trong thôn cũng chỉ có những sự lựa chọn như vậy
"Nếu không, để tôi học nấu cơm nhé
Mông Trần nắm vuốt đũa thăm dò thử hỏi
"Rồi đốt nhà à
"..
Nhớ tới sự việc lần trước, Mông Trần không khỏi gục đầu, "Kia là ngoài ý muốn
Cho tới bây giờ hắn còn chưa từng thử dùng bếp lửa
Mông Trần còn bổ sung một câu: "Mà lại không có cháy
"Tùy anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh muốn làm gì cũng được
Mông Trần liếc trộm cô một chút: "Vậy ngày mai tôi sẽ bắt đầu học
Mông Trần nói học là học, đêm đến liền bắt đầu xem video
Dù sao cũng là học từ công thức của vị đầu bếp cấp bậc tông sư, Mông Trần rất có tự tin
Nhưng là..
Ngày hôm sau dậy, hắn lại phát hiện trong nhà Sơ Tranh cơ bản chẳng có mấy thứ
Nguyên chủ không làm cơm, Sơ Tranh cũng không làm cơm
Phòng bếp kia đều chỉ mang tác dụng trang trí
Cho nên bữa sáng vẫn phải mua ở bên ngoài
"Chúng ta đi lên trấn mua đồ
Mông Trần ăn sáng xong, lôi kéo Sơ Tranh nói
"Hử
Trong thôn không phải có chỗ bán đồ sao
"Thiếu rất nhiều thứ, phải lên trấn mua
Trong thôn không có đầy đủ, cơ hội lựa chọn cũng không có, chất lượng còn kém
Sơ Tranh • không muốn động lắm: "..
-
Đương nhiên cuối cùng vẫn phải đi
Không biết Mông Trần tìm đâu ra một cái xe đạp, còn nhất định phải cưỡi xe đạp đi
Thôn Bạch Hà không cách trấn trên bao xa, nhưng đi xe đạp cũng cần nửa giờ
"Anh đèo tôi
Sơ Tranh biểu thị hoài nghi của mình
"Ừ
Mông Trần còn rất tự tin, "Trước kia tôi từng đi rồi, đi cũng giỏi lắm đó
Sơ Tranh: "..
Sơ Tranh: "Nếu không để tôi đèo
Đại lão mà ngồi đằng sau thì còn ra gì?
Biểu tình Mông Trần biến hóa, rì rì nói: "Tôi..
tôi đèo được thật mà
Vừa rồi chỉ là hắn đột nhiên không có tự tin
Nhìn thiếu niên bỗng hơi sa sút
Sơ Tranh hít một hơi, ngồi ra sau, một tay vòng lấy eo thiếu niên: "Được rồi, đi thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đừng lộ ra vẻ mặt như thế, không cô không muốn đi nữa đâu!
Muốn làm gì ấy à
Muốn ở nhà 'ức hiếp' hắn
Mặt mày Mông Trần lộ ra ý cười, đạp xe ra ngoài, gió từ trên người bọn họ lướt qua, mang theo cảm giác mát mẻ
"Anh lấy xe này ở đâu ra
"Mượn
"Hỏi ai mượn
"Quỳ Quỳ
"Về sau muốn gì thì hỏi tôi, không cho phép hỏi người khác
"..
Sơ Tranh không nghe thấy Mông Trần trả lời, nhéo bên hông hắn một cái: "Có nghe thấy không
Mông Trần lệch tay lái, vội vàng ổn định: "Cô..
Cô đừng sờ
"Đừng sờ chỗ nào
"..
Eo
Mông Trần nói: "Rất buồn
Tay Sơ Tranh vẫn không dịch đi, hỏi hắn: "Anh nghe thấy lời tôi nói chưa
"Nghe rồi mà
"Ngoan
Lúc này Sơ Tranh mới đưa tay đi, ánh mắt lại rơi bên hông thiếu niên nhìn một lúc lâu, không biết đang suy nghĩ cái gì
-
Mua các thứ cần thiết trên trấn xong, họ cũng thuận tiện ăn luôn cơm trưa
Nhà hàng trên trấn cũng không sạch sẽ lắm, chỉ có thể tìm một cái sạch tương đối
Thực đơn cũng chính là một trang giấy hơi mỏng, Sơ Tranh để Mông Trần chọn
Mông Trần vừa nhìn xem có món gì, vừa hỏi Sơ Tranh: "Cô không muốn ăn sao
Sơ Tranh: "Không có thứ tôi muốn ăn
Mông Trần: "Vậy chúng ta đổi hàng khác
Hắn vừa nói vừa đặt thực đơn xuống
"Đổi cũng không có
"??
Sơ Tranh đưa tay điểm trên mu bàn tay hắn một cái, ý vị không rõ nhìn hắn
Mông Trần một hồi lâu mới phản ứng được, vội dịch tay mình đi, không để ý tới Sơ Tranh, tự mình chọn đồ ăn
Sơ Tranh không có khẩu vị gì, dù sao ý nghĩ của cô là ngồi điều hoà, ôm vật nhỏ, thảnh thơi nằm chảy thây chứ không phải ngồi ở đây
Mông Trần mấy lần ngắm cô, thấy cô không ăn lãi bỗng có chút xoắn xuýt
Lúc này trong tiệm không nhiều khách lắm, cũng không ai chú ý bọn họ bên này
Mông Trần thở một hơi, nhanh chóng tiến tới hôn Sơ Tranh một cái, sau đó lại giả bộ bình tĩnh gắp thức ăn cho cô
Sơ Tranh: "??
Không phải
Anh đang ăn cơ mà, sao lại hôn tôi hả
Cũng may Sơ Tranh không nói ra, chỉ nhìn Mông Trần một chút, sợ hắn lại làm gì nữa, cô bèn vội cúi đầu ăn cơm
-
Trên đường trở về trời đột nhiên đổ mưa, hai người đội mưa về, cả hai đều ướt sũng
Sơ Tranh vẫn còn duy trì khí chất đại lão
Mông Trần: "Thật xin lỗi, nếu như không phải tôi cứ đòi đạp xe, cũng sẽ không..
Sơ Tranh đuổi người lên lầu: "Đi lên tắm đi
Mông Trần rất áy náy, tắm sạch xong, xuống dưới nấu canh gừng đưa cho Sơ Tranh
Sơ Tranh thì chẳng sao, nhưng Mông Trần đến đêm lại đổ bệnh
Chính Mông Trần ban đêm đẩy cửa vào lay tỉnh cô, nói có thể hắn bị ốm mất rồi
Sơ Tranh thử sờ trán, quả nhiên đã hơi nóng
Có thể do đã dính mưa, lại ngồi điều hoà nên mới thế
Sơ Tranh nhét người vào trong chăn, tìm thuốc đút cho hắn uống
==================
03.01.2020
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.