Chương 2581: Năm Tháng Vì Mời (13)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit: Sa
==============
Mông Trần bị bệnh, ngủ một lát lại tỉnh tỉnh, cứ mơ mơ màng màng, cần người chăm sóc
Sơ Tranh ngại phiền phức, liền trực tiếp ngủ luôn bên cạnh hắn
Mông Trần uống thuốc, vừa ngủ dậy cảm giác cảm giác đã khá hơn nhiều, nhưng thấy người sát bên mình, lại cảm thấy không ổn trở lại
Mông Trần đánh giá căn phòng, xác định đây không phải là phòng hắn
Hình như đêm qua hắn đến tìm cô, hỏi cô có thuốc cảm hay không..
Mông Trần cẩn thận dịch khỏi tay Sơ Tranh, cẩn thận xuống dưới
Chân vừa giẫm tới mặt đất, quần áo đã bị người níu lại
Thân thể của hắn trực tiếp đổ về sau, bị người ôm lấy, một cánh tay bao trùm lên trán hắn
"Hạ sốt rồi
"..
Ừm
Mông Trần nuốt một ngụm nước bọt, thanh âm cứng nhắc, "Tôi cảm thấy khỏe hơn rất nhiều rồi
"Lát nữa lại uống thêm 1 lần thuốc
Sơ Tranh kéo chăn phủ trên người hắn, "Ngủ thêm chút đi
"..
Mông Trần làm sao còn ngủ nổi
Nhưng hắn cũng không dám động, an tĩnh làm cái gối để Sơ Tranh ôm hắn ngủ
Về sau có thể là do thân thể không quá dễ chịu, lại mơ mơ màng màng ngủ trong chốc lát
Chờ khi tỉnh lại, trên giường đã chỉ còn một mình hắn
Nghĩ đến cảnh tượng trước đó, nhịp tim Mông Trần dần dần gia tốc
Mông Trần dùng tay bóp bóp trán ngồi dậy, xuống dưới, xếp chăn gối xong, mở cửa ra ngoài
-
Sơ Tranh đang đọc sách trong phòng khách, thấy hắn xuống lầu bèn để sách xuống, ra hiệu hắn đi qua
Đại khái là đầu óc Mông Trần còn hơi choáng, trực tiếp đi đến bên cạnh cô, rất tự nhiên ngồi xuống
Sơ Tranh đưa thuốc trên bàn cùng nước cho hắn: "Uống thuốc đi
Mông Trần cảm thấy mình đã khỏe, không muốn uống lắm: "Tôi cảm thấy ổn rồi, có thể không cần uống nữa
Sơ Tranh không nói nhảm, thả luôn một câu: "Tôi đút hay tự anh uống đây
Mông Trần: "..
Mông Trần lựa chọn vế sau
Luôn cảm giác cô mà đút thì không phải biện pháp tốt gì
Mông Trần chịu đựng vị đắng, uống hết thuốc, uống hết cả một cốc nước mà cũng không quét được mùi vị kia xuống
Trước kia Mông Trần bị bệnh, đều là nếu không có triệu chứng thì sẽ không uống thuốc
Lúc triệu chứng nghiêm trọng, vị giác sẽ trì độn rất nhiều, cho nên không có khó uống như vậy
Hiện tại..
Mông Trần lại cảm thấy cả người đều không ổn rồi
Ngay khi Mông Trần muốn tiếp tục uống nước, lại đột nhiên bị người kéo về phía sau, tiếp theo là bị đè xuống sofa
Hương vị đắng chát kia chợt bị vị ngọt lịm xua tán
Vốn đầu óc đã hơi mơ màng, hắn lại bắt đầu mơ hồ ngất xỉu
-
Mông Trần từ trước đến nay không thích bị bệnh, phải uống thuốc, còn rất khó chịu
Thế nhưng hiện tại hắn đột nhiên cảm giác được ốm cũng rất tốt
Trước kia bị ốm, hắn cũng chưa từng được chăm như vậy, không phải đến bệnh viện thì chính là người hầu chăm
Cha mẹ nhiều nhất là gọi điện thoại quan tâm, không ai sẽ ở bên hắn như thế
Mông Trần liền lựa chọn không nghĩ nhiều nữa, thậm chí có chút ý lại Sơ Tranh
"Không đói sao
Mông Trần lắc đầu
Sơ Tranh im lặng một hồi, lại nói: "Nhưng tôi đói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố ý chờ hắn dậy nên cô chưa ăn cơm, kết quả lại ở đây làm bừa cả nửa ngày, cô giờ đã rất đói đấy
Mông Trần: "..
Mông Trần buông Sơ Tranh ra, Sơ Tranh đứng dậy, xoa xoa đầu hắn: "Chờ đó
Đợi Sơ Tranh đi rồi, Mông Trần cầm gối che mặt lại
Hắn đang làm gì vậy
Mông Trần ốm nên cũng chỉ có thể uống cháo, Sơ Tranh trước đó đã mua về, hiện tại hâm nóng là có thể ăn
Mông Trần về sau không dám nói lời nào, một hơi uống xong cháo
-
Bệnh của Mông Trần tuy không có gì nghiêm trong, nhưng vài ngày mới hoàn toàn khỏi được
Trong lúc đó bị Sơ Tranh chiếm không ít tiện nghi
Thế nhưng Sơ Tranh vẫn một mặt đứng đắn nghiêm túc, khiến cho Mông Trần đều cảm thấy là hắn suy nghĩ nhiều, nhưng cũng không dám nói
Chờ hắn khỏe rồi, liền lập tức bắt đầu hào hứng học nấu cơm
Hắn cảm thấy mình chưa học được mấy món phức tạp, trước hết cứ bắt đầu làm từ bữa sáng đơn giản
Cho nên buổi sáng ngày nào đó, Sơ Tranh vừa dậy đã thấy Mông Trần làm xong bữa sáng
"Anh làm
"Ừ, tôi đã nếm rồi, hẳn là ăn được
Mông Trần rất căng thẳng, "Cô thử một chút xem
Hắn dậy từ sớm, mấy lần đầu đều thất bại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng lần này hắn cảm giác còn ăn được
Lúc này đối mặt Sơ Tranh lại càng giống như đang đi phỏng vấn đối mặt với giám khảo, "Thế nào
Sơ Tranh thử hai miếng: "Tạm được
Mông Trần có hơi thất vọng: "Ồ
Có thể là câu 'Vẫn được' kia của Sơ Tranh đã kích thích Mông Trần, dẫn đến hắn có thời gian liền vùi đầu nghiên cứu nấu nướng
Không thể không nói, sau khi siêng năng luyện tập, cảm giác đúng là có tăng lên, đồ làm ra càng ngày càng ngon
Mông Trần làm việc rất tập trung, hắn cảm thấy mình làm xong, đạt được tán thành rồi mới có thể học cái kế tiếp
Cho nên sau khi đạt được mục tiêu bữa sáng xong, Mông Trần lúc này mới bắt đầu học những đồ ăn khác
Mấy ngày đầu, Sơ Tranh cảm thấy cô không nên lại gần
Coi như có là đầu bếp cấp tông sư, muốn luyện tập được ngon cũng không phải dễ dàng như vậy, cứ chờ hắn từ từ đã
-
"Có người nước ngoài kìa, mọi người có thấy chưa
"Nhìn thấy nhìn thấy rồi, ôi cao ơi là cao, tôi cũng bị dọa giật thót
"Sao người nước ngoài lại chạy đến chỗ chúng ta nhỉ
"Ai biết được
Sơ Tranh trở về trong thôn, đã nghe thấy có thôn dân bàn luận về mấy người ngoại quốc
Trong thôn có mấy người ngoại quốc tới, bảo là muốn cảm thụ một chút phong cảnh thiên nhiên nơi hương thôn
Phong cảnh thiên nhiên đẹp thì nhiều nơi còn hơn chỗ này
Cũng không biết sao lại tìm đến đây nữa
"Nghe nói trong thôn có mấy người ngoại quốc tới
Sơ Tranh trở về, Mông Trần cũng chạy tới hỏi cô
"Ừ
"Cô đã gặp chưa
"Chưa
Sơ Tranh liếc hắn một cái: "Anh thích gặp
Mông Trần không có hứng thú với người ngoại quốc, hắn là cảm thấy người ngoại quốc chạy đến đây để du lịch thì cũng hơi lạ
Có gì lạ là hắn lại căng thẳng
"Không phải tới tìm anh, không cần lo lắng
"Nhỡ đâu..
"..
Coi như đòi nợ, vậy cũng phải trả mới được
Thể loại người không có đồng nào như anh, người ta lại tốn công sức như vậy đi tìm nhẽ không thấy lãng phí thời gian cùng tiền tài chắc
Sơ Tranh cũng chẳng làm gì được, an ủi hai câu không có hiệu quả liền không nói nữa
Có điều vẫn là nghe được thời điểm mấy người ngoại quốc kia rời đi
Lúc đầu còn nói là ngày thứ ba sẽ đi, ai biết đã qua ba ngày nhưng còn chưa đi
Nói là hoàn cảnh nơi này rất dễ chịu, muốn ở chỗ này thêm mấy ngày
Đến ngày thứ 5, trong làng đột nhiên náo loạn cả lên
Phiên dịch cho mấy người ngoại quốc kia ngã bệnh, không thể phiên dịch cho bọn họ được nữa, hiện tại ngôn ngữ đều không thông
Lúc người phiên dịch tỉnh dậy còn có thể phiên dịch một chút, thế nhưng khi bọn họ ra ngoài thì hoàn toàn không có cách nào giao tiếp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tìm khắp nơi trong làng cũng không có người biết phiên dịch
Sơ Tranh không biết người trong thôn giải quyết như thế nào, cô mang theo Mông Trần đi lên núi
Mông Trần leo núi vẫn thấy rất mệt mỏi, có điều so trước đó đã tốt hơn nhiều
"Chúng ta lên núi làm gì
"Ngắm mặt trời mọc
"..
Mông Trần chống vào một thân cây, "Vậy chúng ta cần ở trên núi qua đêm sao
"Ừ
Sơ Tranh gật đầu: "Tôi mang lều rồi
Mông Trần: "..
Hắn trông thấy túi xách Sơ Tranh mang theo, cho dù có lều vải, cũng khẳng định chỉ có một cái
Đây không phải là..
Cho dù đã cùng Sơ Tranh nằm trên một cái giường hai lần, Mông Trần vẫn còn có chút..
Sơ Tranh thúc giục hắn: "Nhanh lên, lề mề cái gì
"..
Mông Trần thở ra một hơi, giẫm lên đường núi đi lên
Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, đến lúc đó lại nói vậy
------oOo------