Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 2594: Bờ Sông Vong Xuyên




Chương 2594: Bờ Sông Vong Xuyên (8)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit: Yumi (#bé tập sự) -
Beta: Sa NHi
===================
Bồng Vũ vẫn còn đang suy nghĩ về câu nói kia của Tuyết Hồ nên không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Sơ Tranh và Tuyết Hồ nói chuyện
Tuyết Hồ nói xong thì vui vẻ rời đi
Lúc này Bồng Vũ mới đi tới: "Nàng ta vừa mới nói, ngươi vì ta mà đi tìm cái gì vậy
"Không có gì
Sơ Tranh chuyển chủ đề, "Ngươi cảm thấy thế nào, có chỗ nào khó chịu không
"Không sao..
"Nếu có chỗ nào không thoải mái nhớ phải nói với ta
Sơ Tranh biến ra một cái ghế đu: "Lại đây ngồi đi
Bồng Vũ chần chờ một chút rồi đi đến ngồi xuống cạnh cô, "Ta còn chưa biết tên của cô nương..
"Sơ Tranh
"Sơ Tranh..
Bồng Vũ lẩm bẩm, "Tại sao ngươi lại cứu ta
Sơ Tranh: "Không tại sao cả, muốn cứu thì cứu thôi
"Ngươi không sợ mình sẽ rước họa vào thân sao
Hắn hoàn toàn không nhớ nổi rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, nhưng bị người ta truy lùng như vậy thì có thể chắc chắn rằng bản thân hắn đang gặp nguy hiểm
Cứ nhắc đến chuyện phiền phức này là Sơ Tranh trở nên mất kiên nhẫn, cô lập tức trở giọng uy hiếp: "Ngươi cũng biết bản thân mình mang họa thì tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút, yên lặng chờ ở chỗ này, không được chạy lung tung
Bồng Vũ: "Nơi này..
Sơ Tranh: "Nơi này rất an toàn, không ai có thể tự tiện xông vào
Bồng Vũ: "Vì sao
Sơ Tranh nói như lẽ dĩ nhiên: "Đây là địa bàn của ta
Mạnh Bà ở khu vực này, đất cũng là của cô, nếu là có người tự tiện xông vào, cô có thể trực tiếp chém chết, không cần phải báo cáo
Thân là Mạnh Bà duy nhất của Địa phủ, tuy cô không có quyền hạn gì nhưng lại có địa vị rất cao
Sơ Tranh lại quay đầu nhìn sang Bồng Vũ, nhắc nhở một lần nữa: "Ngươi tuyệt đối đừng có chạy, hiểu không
Bồng Vũ: "..
Có cảm giác mình bị giam lỏng
" Ngươi ở lại chỗ này đi, ta còn có việc
"..

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bồng Vũ nhìn những con Tử điệp kia theo cô rời đi, xung quanh cũng từ từ yên tĩnh lại
Hoa Bỉ Ngạn đỏ rực một mảng cũng không thể che khuất hết đám xương trắng phía dưới, lại trở thành điểm nhấn trong biển hoa đỏ rực, phía xa xa là dòng Vong Xuyên đang chảy
Dù thân thể Bồng Vũ đã tốt hơn nhiều, nhưng vẫn cần phải nghỉ ngơi thêm
Cho nên hắn cũng không thể nào rời khỏi nơi này
Con Tuyết Hồ kia thỉnh thoảng sẽ tới, Bồng Vũ biết được từ miệng Tuyết Hồ không ít chuyện
Bao gồm hiện tại bên ngoài rất ồn ào, còn có lệnh truy đuổi hắn
Ác linh đã bị bắt gần hết, chuyện bắt giữ hắn sớm muộn cũng sẽ lại lần nữa bị đặt lên hàng đầu
Hắn ở đây lâu như vậy, xác thực không thấy người nào đến đây tìm kiếm gì
Thậm chí trừ Tuyết Hồ ra, hắn cũng chưa từng thấy những người khác
"Ngươi vẫn không nhớ ra được chút nào sao
Tuyết Hồ ngồi xổm trên tay vịn ghế đu, con ngươi đen bóng nhìn chằm chằm Bồng Vũ
" Ừ"
"Ai
Tuyết Hồ thở dài, "Ngươi đây là ăn vạ Tranh tỷ tỷ nhà ta thì có
"??
"Bất quá..
Nhìn ngươi cũng được lắm, làm ấm giường cho Tranh tỷ tỷ cũng không tệ, hì hì
"..
Làm ấm giường
Tuyết Hồ liếc nhìn Bồng Vũ rồi nói: "Ngươi không thể vong ân phụ nghĩa, Tranh tỷ tỷ nhà ta đã cứu ngươi hai lần đó
Bồng Vũ kinh ngạc: "Hai lần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đúng vậy, Tranh tỷ tỷ đi lấy cho ngươi nước suối U Minh, bằng không chỉ dựa vào cơ thể này của ngươi làm sao khoẻ lại nhanh vậy được
Tuyết Hồ lốp bốp phổ cập khoa học cho Bồng Vũ biết nước suối U Minh là cái gì, lấy nó thì sẽ nguy hiểm bao nhiêu
Bồng Vũ không biết những việc này, nghe xong đáy lòng bỗng có cảm giác không nói nổi thành lời
"Tại sao nàng muốn cứu ta như thế
Tuyết Hồ vươn móng vuốt gãi gãi đầu, " Chuyện này ta cũng không biết, có thể là Tranh tỷ tỷ nhìn trúng ngươi
Tuyết Hồ cảm thấy người này trừ có ngoại hình đẹp một chút thì cũng chẳng có ưu điểm gì khác
Tròng mắt Tuyết Hồ đảo một vòng, "Không phải có câu nói, có ân cứu mạng, lấy thân báo đáp sao, ngươi có phải cũng nên..
Tiểu Hồ Ly nháy mắt ra hiệu
"..
Lấy thân báo đáp
Bồng Vũ sững sờ
"Đúng vậy, thoại bản ta đọc đều viết như thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Thật..
Thật sao
" Đương nhiên, ta đã đọc nhiều như vậy còn lừa ngươi làm cái gì
Tuyết Hồ hừ hừ một tiếng, bắt đầu giảng cho Bồng Vũ thoại bản nàng từng đọc xem
Bồng Vũ nghe được mà ngây người, giống như đã được mở một cánh cửa ra thế giới mới
Sơ Tranh làm xong lượng canh Mạnh bà cho mấy ngày, xoa xoa cánh tay đi về hướng gian phòng của mình
Canh Mạnh bà tiêu hao quá nhanh, danh sách đầu thai cũng quá nhiều
Hiện nay tỉ lệ sinh trên kia đều nhiều như vậy sao
Sơ Tranh cũng chỉ nghĩ như vậy, đẩy cửa phòng ra
Nàng vừa ngồi xuống, cửa phòng đã lại bị gõ vang
"Vào đi
Bồng Vũ đẩy cửa vào, trên mình khác một bộ quần áo màu xanh lam nhẹ nhàng, theo từng bước đi uyển chuyển của hắn vẽ ra những đường vòng cung trong không khí
Những ngày này sức khỏe Bồng Vũ đã tốt hơn nhiều, tinh thần cũng vô cùng thoải mái, trông hắn cũng có thêm chút da thịt, có thể nói đã giống như thế gia công tử từ trong tranh bước ra
"Có việc sao
Bồng Vũ đóng cửa lại, cúi đầu đáp, "Có..
Có chút chuyện
"Hử
Bồng Vũ đi một bước lại ngừng một chút cũng không biết đang suy tư điều gì
Sơ Tranh nghi hoặc nhìn chằm chằm hắn, đột nhiên nói: "Ngươi..
Không phải là muốn rời khỏi đây đấy chứ
Bồng Vũ sửng sốt, ngẩng mặt lên đã nhanh chóng lắc đầu, "Không phải
"Vậy ngươi có chuyện gì
Không phải muốn chạy là được: "Ngươi có việc gì cứ nói, có thể làm giúp ngươi, ta đều sẽ giúp
Bồng Vũ: "..
Bồng Vũ lại nghĩ đến những thoại bản Tuyết Hồ nói, hít một hơi thật sâu, đi đến trước mặt Sơ Tranh
Sơ Tranh đang ngồi, thành ra cô chỉ có thể ngửa đầu nhìn hắn
Sơ Tranh khó hiểu nhìn Bồng Vũ, hắn đột nhiên cởi bỏ áo ngoài, chiếc áo trượt xuống mặt đất, chồng chất dưới chân hắn
Sơ Tranh: "?
Sơ Tranh kịp phản ứng lại thì Bồng Vũ đã cởi xong áo trong
Sơ Tranh vội đè lại bàn tay muốn cởi tiếp của hắn, "Ngươi định làm gì
Bồng Vũ đang ngượng ngùng ngẩn ra, nhưng giọng điệu lại rất chân thành: "Ngươi đã cứu ta, ta muốn lấy thân báo đáp báo đáp ngươi
"??
Cái quỷ gì đấy
"Ai nói cho ngươi thế
"Là tiểu hồ ly kia..
Nàng nói trong truyện đều viết như thế mà
"..
Sơ Tranh thô lỗ xốc lại quần áo cho Bồng Vũ, lại nhặt lên áo ngoài khoác lên người hắn: "Ngươi không nên nghe nàng
Đừng nói chuyện với nàng nữa
Bồng Vũ túm lấy ngoại bào, nghi hoặc hỏi lại: "Nhẽ không đúng sao
Sơ Tranh: " Đúng chỗ nào
Bồng Vũ: " Ân cứu mạng, không nên lấy thân báo đáp sao
Trong đầu Bồng Vũ đều trống rỗng, trừ bản năng ra, còn lại đều không có khái niệm gì về những thứ khác
Cho nên ngươi nói với hắn cái gì, hắn đều sẽ tin là thật
"Cái này không thể nói đại khái được" Sơ Tranh nói: "Tóm lại ngươi đừng nghe tiểu hồ ly kia
Bồng Vũ: " Vậy người chê ta xấu xí..
Nên không thích ta sao
"?
Đây lại là nói hươu nói vượn gì thế?
Bồng Vũ còn rất có lý lẽ nói tiếp, "Tiểu Hồ Ly nói, nếu ân nhân cứu mạng không muốn lấy thân báo đáp, vậy nhất định là bởi vì ngươi xấu
Sơ Tranh: "..
Tiểu Hồ Ly!
Tiên sư, nàng ta dạy cho vật nhỏ những thứ gì vậy?
Bồng Vũ tiến lên một bước, "Là vì ta xấu nên ngươi không thích ta sao
"Không có, ngươi rất đẹp
"Vậy tại sao ngươi lại không muốn
"..
Sơ Tranh hít sâu một hơi, mang Bồng Vũ ngồi xuống ghế dựa, "Ngươi chờ ở đây, ta đi một lát sẽ về ngay
Bồng Vũ: "Ngươi đi đâu vậy
Sơ Tranh: "Lập tức quay lại, chờ đấy
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.