Chương 2602: Bờ Sông Vong Xuyên (16)Nguồn: viptruyenfull.net
#Chào_mừng_quyển_14#Mong_là_Quyển_cuối_cùng..
-
Edit: Mực
Beta: Sa
============
"Ai nói chỉ vì ta cảm kích nàng
Bồng Vũ nghi hoặc
"Không phải sao
"Tiểu Hồ Ly nói, nếu như không thích cũng sẽ không phải lấy thân báo đáp, mà là đời sau nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp
Bồng Vũ nói: "Ta thích nàng cho nên mới nguyện ý
"..
Ánh mắt Sơ Tranh rơi trên người Bồng Vũ, "Thích ta
Bồng Vũ rất thẳng thắn gật đầu, "Đúng vậy
Sơ Tranh: "Chàng xác định không phải là bởi vì ta cứu chàng nên ngươi mới đồng ý
Bồng Vũ: "Quả thật ta rất biết ơn nàng đã cứu ta, nhưng nó không liên quan đến việc ta thích nàng
Sơ Tranh: "Vậy tại sao chàng lại cảm thấy mình thích ta
Bồng Vũ: "..
Cái này còn cần lý do sao
Bồng Vũ không nói được nguyên nhân, hắn chẳng qua chỉ cảm thấy mình thích nàng, thời điểm trông thấy nàng, đáy lòng hắn ngoài vui vẻ còn có cả sự yên tâm
Giọng của Bồng Vũ trở nên kiên định hơn: "Ta chỉ là thích nàng
"Ồ
"..
Bồng Vũ đứng dậy đi về phía Sơ Tranh, rũ mắt xuống nhìn cô, "Nàng..
Không thích ta sao
"Thích
"Vậy thì nàng nguyện ý tiếp nhận ta không
"Không phải chúng ta đã thành hôn rồi đấy thôi
Bồng Vũ có hơi khó chịu đối với chuyện này, dù sao cũng là hắn thay thế tâm ma..
Luôn cảm giác có chỗ nào không đúng
Bồng Vũ đè cảm giác khó chịu xuống, "Vậy đêm nay ta có thể ngủ lại đây không
Sơ Tranh không để tâm nói: "Tùy chàng
Con ngươi của Bồng Vũ hơi sáng lên
Đợi đến thời gian nghỉ ngơi, Bồng Vũ mới đột nhiên sực tỉnh
Sơ Tranh sẽ quay về tiểu lâu bên bờ sông Vong Xuyên
Cho nên hắn ngủ chỗ nào, không có nửa xu liên quan đến nàng
"..
-
Sơ Tranh chuẩn bị đủ canh Mạnh bà cho mấy ngày tới, vừa mới định đi nghỉ ngơi một lát, dưới lầu bỗng nhiên có tiếng động
Sơ Tranh hơi khựng lại, nhưng vẫn tiếp tục bình tĩnh đi lên cầu thang
Tiếng bước chân từ dưới lầu tới gần, bóng dáng mờ ảo in trên mặt đất, một cái chân xuất hiện trong tầm mắt Sơ Tranh
Sơ Tranh một tay túm người đè lên tường, một giây sau mới thả lỏng ra, "Sao chàng lại tới đây
Bồng Vũ kéo mặt nạ xuống, để lộ ra gương mặt tuấn mỹ kia, "Ta không thể tới sao
Sơ Tranh buông hắn ra, "Không phải
Không chào không hỏi câu nào đã chạy tới, rất đáng sợ đấy có được hay không
Nếu không phải ta thu tay lại nhanh, bây giờ chàng đã bị đánh rồi
Bồng Vũ dùng ngón tay vuốt ve mép mặt nạ, hỏi: "Nàng làm xong việc rồi sao
"Rồi
"Vậy nàng muốn nghỉ ngơi chưa
"Ừm
"Vậy ta có thể nghỉ cùng nàng không
"..
-
Bồng Vũ từng ở tiểu lâu một thời gian, nhưng hắn chưa từng vào phòng của Sơ Tranh
Phòng này so với chỗ hắn ở lại lúc trước thì lớn hơn một chút, trong phòng có trang trí vài bình hoa Bỉ Ngạn, trừ cái đó ra thì cũng không có quá nhiều đồ vật
Bồng Vũ đi quanh phòng một vòng, ngồi ở mép giường, hai tay chống bên người, yên tĩnh chờ đợi
Sơ Tranh vừa đi vào đã nhìn thấy cảnh tượng như vậy
Cô hít một hơi sâu hỏi, "Chàng thật sự muốn ngủ với ta ở nơi này
"Không được sao
Bồng Vũ đứng dậy, hai đầu lông mày như có chút căng thẳng cùng thấp thỏm
Sơ Tranh nghiêm mặt nói: "Ta sợ chàng sẽ hối hận
Bồng Vũ rất khó hiểu: "Tại sao ta lại hối hận
Sơ Tranh: "Không hối hận thì tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sơ Tranh rút 1 cành hoa Bỉ Ngạn từ chiếc bình được đặt trong phòng
Đầu ngón tay cô điểm nhẹ, tử điệp từ đầu ngón tay bay ra, đôi cánh mờ ảo lượn hai vòng, rồi dừng lại trên nhành hoa
Bồng Vũ không hiểu Sơ Tranh đang làm gì, chỉ yên lặng quan sát
Tử điệp đậu trên hoa Bỉ Ngạn một lát, lại dần dần ẩn vào trong hoa
Đóa hoa Bỉ Ngạn nở rộ rực rỡ tươi đẹp trong tay Sơ Tranh, biến thành một hạt châu màu đỏ lớn bằng một viên thuốc
Trên viên thuốc có khắc một phiên bản thu nhỏ hình hoa Bỉ Ngạn
Sơ Tranh đưa viên thuốc đó cho hắn: "Ăn đi
Bồng Vũ liếc nhìn nàng một cái, nhận viên thuốc, trực tiếp nuốt vào
"Chàng không hỏi đó là gì sao
Bồng Vũ: "Nàng sẽ không hại ta
Cho nên đồ nàng đưa, hắn cũng sẽ không chất vấn
"Vì sao lại cảm thấy như vậy
"..
Trực giác
Bồng Vũ nói: "Ta biết, nàng sẽ không hại ta
Bởi vì thích nàng
Cho nên tình nguyện tin tưởng mọi thứ thuộc về nàng
-
Bầu trời vĩnh viễn là một màu xám xịt tăm tối, gió từ sông Vong Xuyên thổi tới, lay động cánh đồng hoa Bỉ Ngạn
Bồng Vũ đứng bên cửa sổ ngắm nhìn biển hoa
Không biết có phải là ảo giác của hắn không, nhưng hắn luôn cảm thấy biển hoa này so với hôm qua trông càng đẹp hơn
"Chàng đang nhìn gì vậy
Sơ Tranh mặc quần áo xong, thấy hắn vẫn đang nhìn đăm đăm ra bên ngoài, cô cũng đi tới thử nhìn ngó, nhưng cũng không thấy gì bất thường
Bồng Vũ theo bản năng trả lời: "Những đóa hoa này..
Có vẻ đẹp hơn hôm qua
Sơ Tranh nhìn theo, nhưng vẫn không có phản ứng quá lớn, chỉ đem áo khoác tới phủ thêm cho Bồng Vũ
Bồng Vũ liền giang tay cho Sơ Tranh mặc áo khoác vào, xoay người lại để cô giúp hắn thắt đai lưng
Sơ Tranh cúi đầu buộc chặt đai lưng cho hắn
Khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên, cánh môi chợt chạm vào một tia lành lạnh mềm mại
Ngoài cửa sổ là rừng hoa Bỉ Ngạn lung lay trong gió, những tiếng rì rào nhẹ vang lên, hết thảy mọi thứ đều tốt đẹp đến lạ kì
-
Một bên khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đã qua một thời gian dài mà Phù Nguyệt không đợi được tin tức Diêm Vương bất hòa với Sơ Tranh, ngược lại chỉ nghe được không ít người truyền tới tin tức hai người ân ân ái ái
"Chuyện gì xảy ra vậy
Phù Nguyệt đứng ngồi không yên, "Không phải ngươi nói Diêm Vương có mưu đồ khác sao
Hiện tại bọn họ như vậy là có mưu đồ khác hả
Nữ tử bị Phù Nguyệt chất vấn yêu cầu nàng ta bình tĩnh một chút
"Nếu thật sự hai người bọn họ đã bắt tay với nhau, vậy sau này chúng ta phải làm sao bây giờ
Phù Nguyệt nào có thể bình tĩnh được
"Ngươi không nghe thấy bên ngoài đồn đại thế nào sao
"Hai người bọn họ sắp thành hình mẫu bạn lữ đến nơi rồi
"Ngươi cứ ngồi xuống trước đã
Nữ tử bị Phù Nguyệt lượn qua lượn lại đến choáng váng cả đầu óc, "Đừng đi nữa
Phù Nguyệt không ngồi xuống, vẫn cứ đi qua đi lại, "Lúc trước vậy mà ta lại nghe lời ngươi mới không đi phá hoại chuyện này, hiện tại kết quả thành ra thế, phải làm sao bây giờ
Mày liễu của nữ tử kia hơi chau lại: "Cứ chờ một chút xem
Trước kia Diêm Vương chưa từng gặp Mạnh bà, sao lại đột nhiên ân ái với nàng ta được
Khẳng định có điều kỳ quái
Mà Diêm Vương kia..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ sau lần đại chiến đó, tính tình hắn trở nên hơi cổ quái, hắn có ý đồ gì, tạm thời ả còn chưa biết
Giọng nói Phù Nguyệt vẫn vang lên the thé, "Nếu bọn họ thật sự đến với nhau, đến lúc đó có thể nàng ta sẽ không chỉ là Mạnh bà nữa đâu
Nói đến chuyện này đại khái có lẽ đã chọc vào chỗ đau của nữ tử, sắc mặt ả chợt rất khó coi
Nữ tử sai Phù Nguyệt ra ngoài hỏi thăm tin tức
Sơ Tranh cùng Diêm Vương thỉnh thoảng sẽ xuất hiện cùng nhau, căn bản cũng không cần nghe ngóng, tất cả mọi người đều đang nói, Diêm Vương đối với nàng là nói gì nghe nấy, cực kỳ cưng chiều
Hiện giờ Diêm Vương đã không ở phủ đệ của mình nữa, hắn còn không chờ được mà dọn hẳn vào sống trong tiểu lâu bên bờ Vong Xuyên
"Ngươi xác định bọn họ ở cùng một chỗ
"Người bên ngoài đều biết
Phù Nguyệt nói: "Chuyện này còn cần xác định gì nữa
"Nói như vậy, bọn họ thật sự ở bên nhau sao
"Chắc chắn..
Là chúng ta đã nghĩ sai ở đâu rồi
Vốn cho rằng Diêm Vương muốn xuống tay với nàng ta, các nàng còn đang chờ bọn họ lưỡng bại câu thương, kết quả lại hóa ra không phải
Phù Nguyệt hỏi: "Làm sao bây giờ
"Phải nghĩ biện pháp vào đó thám thính thử
Người kia nói
Phù Nguyệt: "Làm sao vào đợc
Chỗ kia chỉ có khi nào được nàng ta đồng ý thì mới có thể đi vào
Nữ tử nhìn Phù Nguyệt một lát nói, "Ta có một biện pháp
==============
#Sa: Không phải cảm tính của ta đâu, nhưng Mặc Linh viết phiên ngoại dở thật đấy..
Ta edit + Beta muốn toét mắt luôn..
Vì bả viết quá vụn, câu cú lủng củng, cốt truyện rời rạc thiếu đầu tư..
Nếu ko phải vì các nàng ủng hộ thì thật sự ta còn chẳng muốn làm:( Ta cũng thật sự ko hiểu sao phải kéo dài Sơ Tranh ra đến vậy nữa, có khi kết nhanh gọn đẹp như Minh Thù còn hay hơn @@..
13.05.2021
------oOo------